Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/cfs-phimanh-idol
admin
4 năm trước
#cfs13334 "'BẤT PHỤ NHƯ LAI, BẤT PHỤ KHANH' - TỪ TIỂU THUYẾT ĐẾN PHIM Cuốn
Hình mô tả cho bài confession
#cfs13334 "'BẤT PHỤ NHƯ LAI, BẤT PHỤ KHANH' - TỪ TIỂU THUYẾT ĐẾN PHIM Cuốn tiểu thuyết 'Bất phụ Như Lai, bất phụ khanh' (Đức Phật và Nàng) thực sự là một cuốn sách gây chấn động. Nhiều người nói đó chỉ là cuốn ngôn tình, nhưng đây không phải đơn thuần là một câu chuyện yêu đương hời hợt, sáo rỗng, hoa mỹ, trên mây. 'Đức Phật và Nàng' chứa đựng triết lý sâu sắc, những kiến thức tuyệt vời, những tình tiết nhân văn, mạch truyện và mạch cảm xúc tự nhiên chân thật đến nỗi khiến con tim tự rung động, những cảm xúc tự bật ra, không cần khoa trương. Dĩ nhiên có không ít ý kiến trái chiều ném đá cuốn sách này, đa phần nói rằng tác giả phỉ báng tôn giáo, lên án những kẻ đã phạm giới tu hành mà vẫn "nương nhờ" nhang khói cửa Phật, xem sư sãi như một 'nghề nghiệp' để sống. Tiếp đó, lại chê cười tư tưởng yêu đương vô lối, 'ngay cả người tu cũng không tha'. Dĩ nhiên, quan điểm cá nhân mỗi người mình không phản bác, nhưng mình vẫn cho rằng những người lên án tác phẩm dường như đã có cái nhìn quá hẹp hòi, cứng nhắc và không hiểu một cách linh hoạt về chân lý tu tập của Phật pháp. Câu chuyện tình cảm giữa Rajiva và Ngải Tình là một 'câu chuyện đặc biệt' xảy ra giữa 2 'con người đặc biệt' (đặc biệt thế nào các bạn đọc tiểu thuyết đã rõ rồi), tức cơ hồ câu chuyện này vốn dĩ là một trường hợp cá biệt, nếu đem áp vào đời sống những con người bình phàm thì quả thật quá khập khiễng. Hơn nữa, Rajiva không chọn tu hành là một nghề, mà là lí tưởng theo đuổi, một niềm đam mê mãnh liệt, một sự nghiệp vĩ đại, không giống nhiều người khác tu hành chỉ để giải thoát bản thân khỏi vòng luân hồi. Nói cách khác, nếu người ta tu hành để 'rũ bỏ', thì Rajiva lại tu hành để 'ôm vào'. Những chi tiết đôi vợ chồng Rajiva và Ngải tình chật vật sống vì lí tưởng truyền giáo, không lẽ không đủ cảm động, không đủ chứng minh họ cao quý như sen trong bùn? Hơn nữa, bản thân Rajiva và Ngải tình cũng không biện bạch cho hành vi phạm giới của mình, một lòng nguyện xuống địa ngục trả hết nghiệp tội (mặc dù từ xưa đến nay đều có xuất hiện những bậc cao tăng uống rượu ăn thịt, có vợ có con, nhưng vẫn tu hành đắc đạo, nên mới nói tu tâm là vậy, có có không không ảo dịu vô cùng, không thể cứng nhắc mà đánh giá được). Ngay cả tác giả cũng khách quan 'nhận tội' rồi, độc giả chắc cũng nên đứng ngoài lề dõi theo cuộc đời nhân vật một cách khách quan, với lòng bi thương và hoan hỷ đúng không? Nói về phim, cũng nghe thoáng qua là tác giả tiểu thuyết không 'nhúng tay' vào kịch bản này, rồi lại nghe thêm cốt truyện đã cải biên nát bét so với tiểu thuyết, nhưng mình đã chậc lưỡi: 'Xem nó 1 cách vui vẻ, khách quan nhất, như xem một bộ phim mới vậy, nhất quyết không so đo với tiểu thuyết làm gì'. Mặc dù mạch phim càng về sau thì càng dẫn dắt người xem hơn, nhưng nhìn chung cảm giác ban đầu khá nhàm chán và hụt hẫng. Đầu tiên là nữ chính (diễn viên Trần Dung) nhìn...kì quá. Khách quan thì cô này cũng xinh đẹp còn chủ quan thì ko hề hợp với, nhìn khá chững tuổi đặc biệt là 2 gò má cao tạo cảm giác thiếu đáng yêu, thiếu trẻ trung. Về diễn xuất mình cũng không ưng, cá tính nhân vật thể hiện thiếu logic ngay từ khi mới bắt đầu. Nếu ai chưa đọc truyện, sẽ không hiểu cô này có cá tính thế nào: lúc thì trầm tĩnh, lúc ngơ ngơ ngẩn ngẩn, lúc lại lè lưỡi chọc ghẹo người khác, lúc lại loi nhoi như một đứa trẻ, lúc lại cứng cỏi như một bà cô,...nhìn chung lộn xộn vô cùng, gây cảm giác khó <a href="https://confession.vn/10950-viet-cho-anh-nguoi-yeu-cu-cua-em-chia-tay-nhau-mot-thoi-gian-roi-anh-nhi-co-khi-nao-anh-nho-ve/" title="chịu" alt="chịu">chịu</a>, chưa kể mặt diễn khá đơ, không tạo ra được một cá thể riêng biệt sống động <a href="https://confession.vn/13298-thang-cung-phong-nghien-hat-xu-ly-ra-sao-nguoi-ta-co-cau-hat-hay/" title="mà chỉ" alt="mà chỉ">mà chỉ</a> tạo ra nhiều mặt cảm xúc tách biệt không ăn nhập gì cả. Vai nam chính Rajiva (Ngưu Tử Phiên), và cả vai Rjiva <a href="https://confession.vn/9962-co-nhung-chuyen-tinh-khong-phai-dai-nhat-nhung-no-khien-chung-ta-mai-khong-quen-uoc-o-la-khi-ta/" title="lúc" alt="lúc">lúc</a> nhỏ, đều rất đẹp trai, diễn xuất ổn. Dĩ nhiên nếu so với tiểu thuyết thì khí chất của họ một trời một vực rồi nhưng không sao, dẹp bản tiểu thuyết qua một bên, xét ở phim thì diện mạo quả là đáng khen quá mức, từ bé đến lớn đều đẹp trai vô cùng, mà người ta nói rồi 'đẹp sẽ được tha thứ', huống hồ lại diễn không tệ =]]]]] Nhạc phim cũng hay nữa, phim cũng đầu tư về cảnh quay, không phải làm đại làm đùa. Các bạn, ai chưa đọc tiểu thuyết thì đọc đi, ai chưa xem phim cũng hãy xem đi, bởi vì các bạn sẽ nhận thấy: người chồng dịu dàng nhất là đây, người vợ hi sinh nhất là đây. Giữa họ đối với nhau, niềm tôn kính và trân trọng nhau vô bờ bến, không phải thứ tình yêu tầm thường thế tục, càng dõi theo càng ngưỡng mộ, càng thấy mình tầm thường. Cfs này chỉ để chia sẻ, không phải để ném đá, các bạn cùng trao đổi vui vẻ với nhau nhé. Ad đăng hình Ngưu Tử Phiên trong vai Rajiva giúp mình nha ;) " ____ #J