Bình luận

Coi khúc Nghê Hoàng nhận ra Trường Tô khóc sml. Xong rồi khúc Lận Thần khai bệnh Trường Tô ra khóc sml. Đến khúc ông vua xin lỗi cũng khóc sml. Đi đọc truyện thì khỏi nói khúc nào có Phi Lưu là mắt mũi tèm lem. Phim bị cắt mất mấy cảnh hay trong truyện rồi chứ không chắc mù mắt.
Phim này mình xem hơn 5 lần. Lúc Cảnh Diễm bỏ miếng vải đỏ ra mà nước mắt lem nhem hết. Vẫn nguyên cảm xúc khi Nghê Hoàng ôm lấy Lâm Thù của cô ấy ở tập 12. Là Nghê Hoàng lặng lẽ ngắm Lâm Thù khi trung thu. Là NH dịu dàng tựa vào vai LT khi thái nãi nãi ra đi. Là cái nắm tay vội vàng lúc đầu phim. Là CD dù có bị phụ hoàng lạnh nhạt bất công vẫn tin tưởng Lâm gia và hoàng huynh. Là CD dù có vô lý thế nào cũng luôn hy vọng Mai Trường Tô đó là Lâm Thù của cậu. Là CD khóc đến nghẹn giọng khi biết đó là LT của cậu. Là Phi Lưu trên đời này chỉ biết 1 minh Tô ca ca là Lận Thần dù MTT có bỏ mình thì mình nhất định ko bỏ cậu. Là tất cả nước mắt của Tĩnh phi khi nhận ra LT là sự bất lực của Mông ca ca khi biết sự thật. Là Niếp Phong cuối cùng cũng trở lại là Vệ Tranh có chết cũng phải ở cạnh thiếu soái là Chân Bình Lê Cương trung thành là Yến đại phu ngoài nóng trong còn nóng hơn là Thẩm cát nấu ăn ngon. Đau lòng nhất vẫn là " không muốn biệt ly mà phải biệt ly" là " hẹn kiếp sau gặp lại"
Mình cũng đang xem lại phim lần thứ 3, nhưng mấy lần sau chỉ dám xem đến tập 53 thôi. Tập 53 là đủ, xem tập cuối cần phải có tim khỏe :( tình bạn giữa Cảnh Duệ và Dự Tân thật sự làm mình ngưỡng mộ lại có chút đau lòng. Ngưỡng mộ vì không phải trong nhân gian có thể dễ tìm một tình bạn như thế, lại đau lòng khi nhận ra Cảnh Duệ và Dự Tân giống như Tĩnh vương và Lâm Thù. Là bạn nối khố, là bạn cùng lớn lên bên nhau, là bạn cùng chung chí hướng, cùng chia sẻ một hoài bão và khát vọng. Cảnh Duệ và Dự Tân tuổi đời trẻ hơn, ít muộn phiền hơn, ít nỗi đau hơn, những biến cố đã qua vẫn có thể cho họ ngày trùng phùng, rồi lại tay bắt mặt mừng, tiếp tục bá vai nhau đi về phía trước. Tĩnh vương và Lâm Thù không may mắn như thế, biến cố 12 năm đã qua tách biệt họ vĩnh viễn, ngày gặp lại, kẻ không thể nhận ra cố nhân, kẻ lại ngậm đắng nuốt cay không dám gọi một tiếng bằng hữu. Nếu ngày huyết án ấy không xảy ra, Tĩnh vương và Lâm Thù hẳn vẫn còn kề vai sát cánh bên chiến trường, tâm không oán, lòng không hận. Muốn trách chỉ có thể trách số phận mà thôi. Mình dùng chữ "nếu" quá nhiều rồi, nhưng quả thật vẫn luôn tưởng tượng một thế giới mà Lâm Thù và Tĩnh vương có thể hả hê cười nói như ngày xưa, trở lại là những chàng trai trẻ trung của tuổi 19, không màng đến sự đời, không mang nặng gánh của quá khứ.