Bình luận

Có nhiều người lạ lắm, công người làm ra một cuốn sách thì không mệt. Mà nghe những lời chê bai, miệt thị mới là mệt nhất. Đúng là khi mua một cuốn sách, ai cũng muốn mua theo sở thích của mình. Như có những người tâm trạng lúc nào cũng cuộc đời cũng màu hồng, thì đọc những cái về tuổi trẻ, về cuộc đời nó vui vẻ. Nhưng có những người thất tình thì sao ? Các bạn phải đặt mình vào vị trí đó các bạn mới hiểu giá trị thực sự của từng câu, từng chữ trong đó. Thế nên nếu mà đã không thích rồi, vậy cũng rảnh rỗi đi mua làm chi ? Rồi ngồi đó soi ? Thật lòng sợ cái xã hội này quá đi thôi.
Bạn nói một người sao sầu não, tiêu cực, yếu đuối, bi lụy, nhưng bạn lại không biết họ đang trải qua những gì. Bạn nói một người phải nghĩ thoáng, đừng buồn nữa, phải buông bỏ, sao ngu ngốc khờ dại, nhưng bạn lại không biết họ đang cảm nhận thế nào. Cảm giác và suy nghĩ khi đứng trong một nỗi đau, nỗi buồn, nỗi thất vọng sẽ hoàn toàn khác. Cảm giác đánh mất đi một điều gì đó rất quan trọng, điều mà mình đã đặt rất nhiều yêu thương, hi vọng, điều mà mình nuôi dưỡng, không dễ nguôi ngoai. Mỗi người trong cuộc đời đều sẽ có những ngày, có những giai đoạn như thế. Như một kẻ nhỏ bé, yếu ớt, luôn hoang mang không ổn định và cần chỗ dựa. Có thể bạn mạnh mẽ hơn họ, nhưng cũng có thể không! Tuy nhiên chắc chắn một điều rằng lúc này bạn đang an yên yên ổn, không bị cuốn vào những bi kịch, chuyện buồn như họ. Liệu rằng đến một ngày bạn rơi vào chuyện như họ rồi, bạn vẫn bình thản như thế? Và dù có thể bạn mạnh mẽ hơn họ, thì sao? Không phải ai cũng đều có thể mạnh mẽ, kiên cường, suy nghĩ thấu đáo như bạn. Không thể an ủi, thấu hiểu, khuyên nhủ thì thôi, tại sao lại nặng lời chỉ trích? Chỉ đơn giản là tính cách khác nhau. Có khi bạn đâu biết đằng sau sự yếu đuối đó, sự gục ngã đó, những chuyện buồn đó, bên trong họ nỗ lực vượt qua, đứng dậy như thế nào? Bạn nói tại sao có những câu hỏi cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày thật nhàm chán vô nghĩa. Nhưng bạn đâu biết có những lúc, người ta tìm không ra được một người đặt câu hỏi cho mình, để lòng được trút ra hết những nỗi niềm nặng cùng cực. Cuộc đời này không dễ hiểu được ai đó. Đôi khi những gì bạn thấy, bạn nghĩ chỉ là hiểu lầm. Đừng vội đánh giá ai, mà hãy đồng cảm, thấu hiểu. Điều bạn không thích nhưng có khi người khác thích. Điều bạn không đồng ý nhưng có khi người khác lại thấy đúng. Đừng vội nặng lời với ai, không ai biết một câu nói thôi có sức tổn thương với một người đến như thế nào. Quỹ đạo sống và cuộc đời này rất công bằng. Cái gì không cần thiết sẽ tự bị đào thải, cái gì không tốt sẽ tự bị bài trừ. Không tự nhiên mà điều gì đó có thể trường tồn và phát triển. Hạ Vũ
Kể Vũ nghe đi, tsao bạn lại lôi Vũ lên đây :) Đùa chứ t unlike hết page hạ vũ r mà vẫn méo thoát đc mấy stt "kể vũ nghe đi, t nổi điên tới nỗi nửa đêm lò mò đi kiếm page nó mà block cho rảnh mắt -_-
Ta nói nhiều lúc đang buồn mà lướt NF gặp mấy tus kiểu "Kể Vũ nghe...", "Hôm nay bạn buồn vì ai?", "Người yêu cũ - có nên quay lại?", bla bla. Đm buồn rồi đọc xong thiếu điều muốn tự vận =))
Mình vẫn chẳng hiểu vì sao quyển HNTTT lại có thể hot vậy và trở thành best seller nữa chứ :))) cả quyển sách chỉ có duy nhất một màu buồn lụy, đọc xong chẳng để lại ấn tượng hay ý nghĩa gì. Đừng bảo mình đang không trong tâm trạng của người thất tình nên không "thấm" được. Chẳng ra làm sao thì biết lấy gì mà thấm đây? :)
Kể Vũ nghe đi (để Vũ còn có cái viết sách ) :)) cảm thấy nỗi buồn của ông này 1 màu, như kiểu vay mượn, chắp vá và lặp đi lặp lại. Hình như ổng là nam, ad cũ của gương thập bát cộng.
Đm tao đã unlike page đó vì nó quá xàm :))) 1 năm có 365 ngày thì đm cả 365 ngày bi luỵ sướt mướt... Kể Vũ nghe đi :) kể cái mẹ gì cho đời
Trời má viết đúng quá. Bh hai tiếng nhà văn nó rẻ rúng quá. Mỗi lần đụng trúng các mẹ ấy là nhảy đổng lên Ơ tôi nói tôi lf nhà văn lúc đ** nào, tôi chỉ là người buôn chữ =))) đm một người thì lấy nỗi buồn của mình ra rồi thêm thắt văn vẻ để dụ mấy em teen đầu óc mê muội cứ nghĩ mình phải buồn vậy nè mới hợp vs kiểu người thất tình, phải v ng ta mới bk mình buồn đó. Kẻ khác thì suốt ngày tham sân si còn ra vẻ thanh cao, chửi hay như con hát rồi khoe con khoe chồng suốt ngày như sợ cả tg ko biết rằng mình hp tới nhường nào( khoe thì mình ko nói nhưng toàn ra vẻ cs màu hường huệ) xong thằng còn lại thì nghĩ rằng văn phong ngòi bút muốn có chất riêng thì phải văng tục phải trần tục phải dùng từ thật rất thật để lột tẩy đc hết chất của mình mà đâu bk rằng bản thân viết cũng như sh**, người ta đọc vào chỉ thấy rác, xong suốt ngày ra vẻ đạo đức.
Đây là 1 page hamlone :)) ngày đéo nào cũng "hnay của bạn thế nào, kể Vũ nghe?" Đm kể cho m nghe để 1 ngày thêm hamlone à =)))
Tao thì tao nói thẳng là tao ghét mấy cái page kiểu Yêu 18+, Hạ Vũ với cả stt Tâm Trạng vãi, tao đã thẳng tay report mấy lần mà ko đc :((
Làm như share mấy cái bài buồn thảm bi lụy là nyc hay crush hay người dưng gì gì đó quan tâm v đó. Toàn hiếp dâm tinh thần của người ta. Còn cái thức khuya nữa :) người ta cày phim mới thức khuya. 1 số trang "thức đến giờ này là đang rất nhớ ai đó đúng không? Kể ad nghe đi :( " T cứ tưởng mình thất tình sắp chết rồi cơ =)))
ông nội này với bà nội Huyền Trang Hấp Hối đó. stt thì thảm, bi thương các kiểu, dài lê thê hơn cái sớ, ko biết hay ho chỗ nào. đọc mà rợn cả người
Thả nhẹ cái ảnh =)) Đây, đây mới là thứ cần các bạn trẻ đọc nhé =))) hãy tự tạo nên tuổi thơ trong cái thế giới hỗn loạn này đi =)) suốt ngày cắm mặt vào mấy cái trang bi lụy rồi lại kêu không có tuổi thơ. Đùa chứ, đọc đi đọc lại mấy lần rồi mà giờ thỉnh thoảng lúc cần thanh lọc tâm hồn là vẫn lôi ra đọc lại. Thím nào đọc với tôi đi =))) Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ - Nguyễn Ngọc Thuần nhé.
Thật sự luôn đéo ưa thím này nhưng mấy thím có phần hơi quá kh đọc bán ve chai tái chế :) gì đến nỗi như rác rưởi ??!! đm sách là để yêu thương :v
Nhìn lũ bạn trong lớp thích mấy ông bà tác giả như Gào, Hạ Vũ, Iris Cao... Rồi quay qua nhìn lại mình, t có cảm giác như mình là động vật quý hiếm vì t chưa bao h đụng vô sách của mấy ông bả.
page ngôn lù mà =)))))))) làm màu diễn sâu là giỏi. chả hiểu sao cũng đc cho là nhà văn trong khi sách truyện trích dẫn sặc mùi vớ vẩn, nhu nhược, tiêu cực nếu ko muốn nói là rác vãi cả ra :v
Địu, còn mới nghe vụ Huyền Trang Hấp Hối sn 97 nữa. Tưởng U30, viết mấy cái thể loại đàn ông đàn bà, trải nghiệm già đời vcl =]]]]
hàng loạt page còn ăn theo nữa chứ :) trời mẹ, mỗi ngày mở fb lên là: kể ... nghe về nào. rồi tại sao bạn chưa ngủ. rồi cậu đang nhớ về ai. .... ngập tràn newsfeed :) đm unlike unfollow hết :) đọc ba cái đó lắm có ngày đâm đầu vào bồn cầu tự tự mất :))))
Đ hiểu sao nhiều người buồn mà cứ vác nỗi buồn của mình trên mạng. Xong share các kiểu bài của cái lão này như thể đang buồn đang bi lụy lắm hic. Đhs phô bày nỗi buồn của bản thân ra thì có gì hay ho cơ. Còn lão này thì sướt mướt làm em nào đang thất tình rồi lại càng thất tình hơn. Mẹ cuộc sống tươi đẹp vcl đhs vì một cuộc tình mà lây nỗi buồn từ ngày này qua ngày nọ, bi lụy đ biết chán. Rồi trầm cảm lỗi tại ai :))) tại k biết sống lạc quan nói trắng ra là yếu đuối vcl :)))
Đm tao cũng ghét mấy má lụy cả thế giới và anti cả hành tinh này vc :))) thế đóe nào đầy đứa suốt ngày share share sướt ma sướt mướt :))) hãi vãi loằn :)) thời buổi này con gái 2k như tao mà đéo thích mấy page như này hiếm vãi cả đìn địt ra cơ :)) đám bạn suốt ngày khóc lóc nhớ với chả nhung vớ va vớ vẩn :)))
Khoan bàn tới ND hamlon bên trong thì tôi cũng chưa bao giờ thấy cách hành văn của HV hay :) chưa bao giờ. Giống như cố quá rốt cuộc lại chẳng ra cái gì ấy.
Ghét mấy cái stt tâm trạng xong dạy đời của mấy tác giả trẻ cực, dùng từ t.giả chứ kp nhà văn :)))) K phủ định có 1 vài câu nghe cũng ra gì phết, nhưng chẳng thể vì thế mà nghĩ mình ns gì cũng đúng, mình đại diện phát ngôn cho cả t.giới... Lắm lúc thấy stt mình viết ra còn hay hơn :))))))))
Đm t vừa unlike page thì nó đc lên đây rồi. Bộ cđ đéo còn niềm vui hả, sống bi lụy vl. Thôi t vào phòng ôm gối khóc tiếp đây. Cđ chán nản vl :(
Hạ Vũ, Gào, NNT. Ôi black list của tôi. Kể abcxyz nghe bla blo. Bao giờ mới hết mấy thành phần buồn quanh năm suốt tháng hay mẹ thiên hạ đây? À quên, không có người tâng bốc thì làm sao vang danh thế này? Cả đám fan nữa đấy.
Trước nhớ quả tốn 86k mua sách nội này. Sau đứa nào sách hay ko để nó mua, mị review thế này : Hôm nay, t chia tay, t buồn , t muốn chết . Và bọn đàn ông theo Vũ là cặn bã. Over
đm bạn bè tag vào page đấy nhiều phết giờ NF ngập tràn những cái mong manh dễ vỡ =)) đôi khi đi like dạo còn đéo hiểu đang like cái lonè gì