Bình luận

Phim khác truyện nhiều lắm nhưng nhìn chung thì bản nào cũng hay. Hà Hoằng San như kiểu sinh ra là để đóng Phương Hồi ấy. Ánh mắt ám ảnh người xem kinh khủng.
Không cần đọc mà phải vào ngay :v Sau " cô gái năm ấy cta cùng theo đuổi" đây là phim t thấy hay nhất, bản điện ảnh t cũng không thấy hay tẹo nào, Hà Hoằng San sinh ra là để đóng Phương Hồi, đôi mắt buồn, nụ cười mắt cong cong, Nghê Ni tuy cũng hợp nhưng không sánh được bằng HHS. HHS chính là Phương Hồi bước ra từ trong truyện. Duy có nam9, Trần Lặc sao hay đóng mấy phim thanh xuân thế, bùn :v Bạch Kính Đình cũng như trong truyện bước ra, so với bản truyền hình 1 trời 1 vực :v Trên phim đã cải biên chuyện tình của Gia Mạt và Triệu Diệp, m thích chi tiết này, như trong truyện để Gia Mạt thích Trần Tầm thì m thấy quá khổ cho Phương Hồi. Cảnh 5 người bước ra từ trong bệnh viện như xé lòng người xem. Cảnh này m thích trong bản điện ảnh hơn, thê lương không tả nổi. Buồn cho một Phương Hồi.
Mình thì ngược lại là mình chỉ đọc truyện chưa xem phim. Thích nhất ở truyện này là ngôi kể chuyện, k là ai trong các nv chính ấy mà chỉ là người ngoài cuộc, và câu thích nhất là "không tiếc nơi gửi mộng chỉ hận quá vội vàng" đúng như câu chuyện của nv cũng như của thanh xuân mỗi người.
Nói thật bản điện ảnh diễn viên chất hơn, nhưng bản truyền hình mới là bản hay hơn hẳn. Đa số diễn viên chính là người mới và trẻ, họ mang đến 1 không khí đầy thanh xuân nhưng cũng day dứt. Mình thích Phương Hồi của HHS, cứ như xé giấy bước ra vậy, mình thích nhạc phim của bản drama vì nó do các diễn viên hát, hát bằng nỗi lòng của nhân vật. Nhạc của Vương Phi hay, nhưng lại quá già so với tuổi cả các nhân vật...mọi thứ của bản drama đều hoàn hảo với mình từ trang phục, nước phim, bố cục khung hình, diễn viên, câu chuyện mọi thứ vừa vặn, vừa vặn ấn tượng, vừa vặn gây da dứt....xem xong đến bản movie cảm giác như 1 câu truyện khác chứ không phải Trầm Tầm với Phương Hồi mình biết, và mình ghét nhân vật Kiều Nhiên của Trịnh Khải...