Bình luận

Không ít lần mình cũng tham dự vào những cuộc tranh luận về THC và LT, hầu như ai cũng có lý do riêng để bênh vực người mình thích nhưng mình vẫn giữ nguyên quan điểm là tác giả quá bất công khi xây dựng cho THC một cuôc đời đầy đau khổ và mất mát. Ngoài trừ tình yêu thời trẻ vs TV thì anh mất tất cả, kể cả người con gái duy nhất anh yêu. Đoạn mình thấy đau lòng nhất là đoạn THC ngồi tháo từng mảnh căn nhà hạnh phúc mà anh đã bỏ bao công sức để làm định tặng TV, rồi hình ảnh THC một mình dưới gốc cây huê già.. Rồi khi đọc nhiều ngoại truyện khác,càng cảm thấy thương THC hơn, trong ATKHLT, cái cảnh THC nói vs nữ chính "Dùng giọng địa phương của cô, gọi tôi bằng một tiếng 'Anh Chính' được không?" ,có lẽ suốt cuộc đời này, THC cũng sẽ không bao giờ nghe được tiếng gọi đó nữa. Hồi ức đó cũng thuộc về đoạn đường của tuổi thanh xuân mất rồi. Còn LT thì mình thấy giỏi che giấu cảm xuc, thủ đoạn hơn THC nên anh đã chiến thắng trong cuộc tình này, mà có lẽ vậy mình thấy phục LT hơn, phục cái cách anh biết từ buông tay khi TV hạnh phúc bên THC nhưng rồi trở về khi cô đang đau khổ. Cho đến khúc cuối, có thể vẫn chưa thấy rõ được tình yêu của TV giành cho LT nhưng mình tin LT sẽ là bờ bến an toàn và cũng là bờ bến cuối cùng của cô. Ngày mình đọc truyện này là lúc vẫn còn là cô bé 20t, mình cũng từng nói là không thích LT, có lẽ sau này trải đời nhiều một chút mình sẽ thích LT chăng. Nhưng hiện giờ đã 27t, cảm nhận của mình vẫn vậy, mình vẫn cảm thấy thương THC hơn, đứa trẻ bị ép phải lớn :)
Thực ra bất kỳ ng đàn ông nào, cũng từng là THC, rồi sau đó sẽ trở thành LT. Đọc tr lâu rồi nhưng mình thấy LT hồi trẻ cũng giống như THC của Trịnh Vy vậy. Có lẽ trải qua thêm 1 khoảng thời gian nữa, khi hiểu rõ nhưng điều thực sự quan trong, THC sẽ trở thành 1 LT, nhưng là của ng khác
Tân Di Ổ là tác giả mình thích nhất nhưng cũng là tác giả mình ám ảnh nhất. Đọc là xác định mất 1 thời gian dài để thoát khỏi hố. Các tác phẩm của TDO không có HE hoàn hảo, luôn như vậy, giống như cuộc đời mỗi con người, không có hạnh phúc vẹn toàn - có được hẳn có mất. Nói chung, đánh giá về ngôn tình thì TDO viết chắc tay và rất có chiều sâu.
ACTNMK là một phần thanh xuân, mình thích TV dù nhiều người nói cô ấy ích kỷ, một cô gái dám yêu dám hận, dám lỳ mặt theo đuổi chàng trai mình thích, dù là LT hay THC thì khi yêu cô ấy đều yêu hết mình. Đọc mà cảm nhận như trưởng thành theo TV. Đọc truyện TDO thích cái logic và day dứt trong từng nhân vật, có đáng ghét có đáng thương, và sai lầm sẽ có trả giá. Nhân vậy Nguyễn nguyễn quá ấn tượng, thanh xuân của cô ấy sẽ còn mãi. Truyện này thích cả nhân vụ phụ lun, các cô gái trong phòng ktx ấy ai cũng có số phận và kết cục riêng, sự si tình của Lão Trương,... còn LT và THC thì mình vẫn nghiêng về LT hơn, thích sự quyết đoán và quyết tuyệt của a, hơn tuổi TV, THC nên chín chắn, rành đời hơn và đáng tin cậy hơn.
Không biết người khác thế nào, chứ mình đọc cũng phải 4-5 lần rồi. Càng đọc càng thấy về với Lâm Tĩnh là quyết định sáng suốt nhất của Trịnh Vy. Là cái kết mà mình mong chờ nhất
Mình ghét THC , tất cả những gì tốt đẹp của con gái TV đều dành cho THC , còn THC thì sao ? Ích kỷ , rõ ràng là TV nói có thể đi theo THC mà , nhưng THC k chịu , ở nước ngoài có mối quan hệ mập mờ với người con gái khác ( mặc dù không phải yêu) , chọn danh lợi thay vì tình yêu. Nói chung mình ghét kiểu con trai hèn nhát , tự ti và không dám cố gắng cho tình yêu của mình .
Cá nhân mình đọc cảm thấy rất ấn tượng với Nguyễn Nguyễn cảm thấy thương vô cùng :( . Còn đối với THC chẳng phải Trịnh Vy là 1cm lệch hay sao , cuối cùng điều mình cần vẫn là một người cam tâm tình nguyện ở bên cạnh mình mãi mãi , mình ủng hộ về với Lâm Tĩnh. Suy cho cùng THC vẫn luôn ích kỉ
Cuốn gối đầu giường của mình, đọc bao nhiêu lần vẫn ko ngán. Nghe được dựng thành phim thì hạnh phúc vô bờ, nhưng xem bản movie chỉ muốn thở dài ngao ngán, bản drama sát nguyên tác nhưng thêm thắt lắm chi tiết gây cảm giác bức bối khó chịu ._.
Đọc truyện này xong, mình thấy có gì đó vẫn ở trong lòng mà không nói nên lời được. Tiếc nuối cho Trần Hiếu Chính, hạnh phúc cho Lâm Tĩnh và Trịnh Vi, và đau lòng cho Nguyễn Nguyễn.
Cá nhân chỉ muốn trong đời gặp đc Trần Hiếu Chính. Thanh xuân mình có lẽ chỉ cần một THC là đủ. Với mình THC ms là nam chính của bộ truyện, lúc đọc bộ này mình 19t đã rất xót xa khi nghĩ về việc THC cô đơn ko có người a yêu cạnh bên. Bh mình 23t vẫn còn rất xót xa về số phận của a Chính. Gần như đọc hết to của Tân Di Ổ nhưng thật tiếc chẳng có một ngoại truyện nào tốt đẹp cho a
Nói chung là team Lâm Tĩnh. Trịnh Vy mà quay lại vs Trần Hiếu Chính là hình tượng ng phụ nữ trưởng thành bể liền, nỗi tiếc nuối thanh xuân cũng chẳng đậm mấy~~~~ Đọc mỗi cuốn này của Tân Di Ổ~~~~~ P/s: để ý thấy mọi ng ủng hộ Chính vì Chính là thanh xuân rực rỡ của Vy, là ng mà Vy bất chấp yêu, không thẹn, không quá luỵ. Mà sự thiệt là Chính ko có góp nên màu sắc gì cho thanh xuân đó cả, là Vy chủ động tạo nên, rực rỡ của riêng Vy, Chính chỉ may mắn được Vy đặt vào đó thôi~~~~ may mắn lắm ế ~~~~~