Bình luận

Từ ngày tôi bước chân vào fandom, tôi dần mất đi những người bạn, đơn giản vì bạn tôi không thích Kpop hoặc có thích thì cũng không thích SNSD. Có thể nói nỗi cô đơn kéo dài 8 năm. Tôi đã gần 18 tuổi và họ đã gần 30 tuổi. Thực sự làm fan Kpop với tôi bây giờ là quá cô đơn. Nhưng tôi chưa bao giờ thấy xấu hổ khi nhận mình là SONES. Khi tôi bảo vệ idol thì người ta nói tôi trẻ trâu, khi tôi buồn vì scandal rời nhóm thì người ta nói tôi fan cuồng. Tại sao? Mấy người có sở thích của mình, tôi có sở thích của tôi, hạnh phúc của tôi là họ, là SONES, mấy người thích nhạc USUK, còn tôi thích nhạc Kpop. Biết mọi người không thích nên có bao giờ thấy tôi chủ động mở nhạc Hàn lên bắt mọi người phải nghe hay không? Cuộc sống của một fan Kpop cô đơn vậy đấy, tôi đu sân bay đến nửa đêm, người ta nói "con điên". Vâng tôi điên, nhưng ít nhất một lần trong đời tôi được làm điều mình muốn. Tôi chưa từng phủ nhận nhạc USUK, nhưng mấy người liên tục phủ nhận Kpop. Độ phổ biến không bằng? Lấy lí do không hiểu tiếng? Làm ơn! Đừng có phán xét. Lạc lõng một mình, lý do tôi chỉ gắn với cái facebook, vì ở đó, tôi có những người chung sở thích, chung niềm vui và chung idol. Ở đó, tôi có thể kể về thanh xuân của mình gắn với SNSD như thế nào mà không cần lo sợ không có ai nghe hoặc là nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ. Tôi là SONES, tự hào là một SONES, bây giờ và mãi mãi về sau. Cứ cho là tôi cố chấp đi, nhưng cố chấp giữ lại thứ mình thích chẳng phải rất đáng sao? Không cùng sở thích thì tốt nhất đừng nên chung đường, để cho nhau một lối đi riêng. Fan Kpop chúng ta cô đơn như vậy đó. Nhưng chúng ta có nhau mà phải không, khi thấy cô gái ấy quỳ gối trc mặt fan thế này, tôi không thể kiềm lòng để yêu cô ấy nhiều hơn. Có thể tôi sẽ không toả sáng như họ, có thể họ không biết tôi là ai, nhưng chỉ cần tôi biết họ mang lại động lực cho tôi đứng dậy, giúp tôi kiên định chọn theo đuổi đam mê. Cảm ơn SNSD, cảm ơn SONES.
Nếu bạn chủ cf đọc được cmt này của mình thì có thể kết bạn nói chuyện được không ? Mình bị u bạch mạch bẩm sinh ở má thế nên hồi còn đi học mình bị bạn bè xa lánh, bắt nạt và cô lập. Thế nên mình có thể hiểu và đồng cảm với bạn. Nhưng mình nghĩ bạn may mắn hơn mình vì lúc bạn bị cô lập, bạn biết đến Taeyeon và âm nhạc của cô ấy. Mình biết Taeyeon từ 8 năm trước với tư cách là thành viên của SNSD nhưng 8 năm sau mình mới trở thành fan của cô ấy khi nghe " I ". Tháng 7 năm ngoái lúc mình vừa trải qua cuộc phẫu thuật và nằm nghỉ dưỡng bệnh ở nhà; suốt trong khoảng thời gian đó, mình đã đau đớn, mệt mỏi vô cùng. Mỗi lúc như vậy, mình lại nghe " I " để có thể vượt qua mọi thứ. Đến bây giờ, mình vẫn đau và mệt mỏi nhiều lắm, chỉ là cảm giác đó đã vơi bớt đi thôi. Nếu không có Taeyeon và âm nhạc của cô ấy, có lẽ mình đã không thể vượt qua được quãng thời gian bế tắc, tuyệt vọng đó...
Nhờ thớt mới đi kiếm I nghe thử - một đứa chỉ nghe nhạc H.O.T từ trước tới giờ :")) và tui nghĩ mình sẽ còn nghe thêm vài bài của cổ nữa
I đúng là thánh ca của Dơn , nói chứ mạnh mẽ lên nha thớt cs còn nhiều niềm vui phía trước lắm mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi?
Lời bài I có tác dụng chữa lành mọi thứ. Từ gia đình, tình cảm tới niềm tin trong cuộc sống =))
Nghe moonlight chắc thớt tự tử luôn qá, nhạc Taeyeon tuy não nề nhưng làm ng nghe dễ chịu, thoải mái lắm, nói chứ nghe dee giải tỏa tâm trạng nha thím, đừng làm gi dại dột là dc, sống lành thì sẽ gặp dc điều tốt thôi, good luck!
Taeyeon là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của t..tạo face cũng chỉ để theo dỗi con người nhỏ bé đó, càng tìm hiểu càng thích tích cách chân thật đó....mong sau có thể gập được một lần ngoài đời....6 năm thích yêu nghe nhạc dù ko dài nhưng ko bao giờ thai đổi.❤
Người này thật sự đã đạt đến đẳng cấp không cần làm gì hết, chỉ đứng yên một chỗ cất tiếng hát thôi cũng đủ cứu rỗi bao nhiêu tâm hồn :)