Bình luận

Tao đọc mấy trang quyển này với quyển đầu tiên của tác giả này thì tao nhận ra là sách của Nguyễn Ngọc Thạch, người bị chửi là nhà văn vô cmn học vẫn hay hơn nhiều = )))) Chúc mừng Thạch vì đã trên cơ được mấy tác giả giống vầy = )))
Cuối cùng cũng có người nói lên nỗi lòng. Bộ tuổi trẻ ngoài ba cái tình yêu tan vỡ đau khổ tan nát hết cả con chym đến cả chán ngấy ra thì chả còn gì đáng nói hết à. Đhs ngày nào cũng up ba cái quotes xàm, kể Vũ nghe điều bạn đang giấu kín. Ng ta giấu thì giấu rồi chứ ko lẽ mang lên đây nói cho mày nghe để thiên hạ soi mói à :)
lớp mình rất cuồng kiểu tản văn của mấy ''nhà văn'' mạng này, mình tình cờ cũng mượn đọc thử, nhưng thực sự là cái thể loại này cũng được gọi là ''văn học'' thì mình cũng chịu thua, thế nên mới thấm cái câu không phải ai viết sách in sách cũng có thể gọi là nhà văn được. Các bạn có thể ném đá, nhưng với mình quyển này vô cùng nhảm, chẳng biết từ khi nào văn học lại trở nên sáo rỗng và thiếu đi cái chất của nó như vậy. Lên mạng viết mấy dòng thất tình dài dòng lại có thể tự cho mình là nhà văn =))
Trước giờ kbg thích đọc truyện của tác giả VN, mỗi lần lên web đọc truyện thấy chữ "truyện teen" là dẹp dẹp. Nhảm hết sức, đừng nói là ng Việt lại k ủng hộ. Chứ tốn tgian vào việc làm nhảm nhí thì chắc tốt. Chưa bh đọc đc quyển nào ra hồn, toàn atsm, đua với nước ngoài mà k xét xem tình hình xã hội rồi tài chính nước ta ra dao, cứ thế mà chém bừa. Như mấy quyển ngôn tình về tổng tài bá đạo này nọ, thật trẻ trâu.
Lúc trước mình khá thích tác giả này trên fb up những dòng stt deep deep văn phong lúc đó khá hay mà càng về sau kiểu như chăm chút cho việc PR quá hay sao ấy , kiểu gì cũng up lên đc văn phong ngày càng mờ mịt, k rõ ràng, chủ yếu là PR ~~~~~
Mấy anh chị nhà văn trẻ này , tốt nhất chỉ nên viết stt up fb. Viết nhiều quá đâm ra dở hơi đấy ! Đừng nên viết sách nữa :(( , bộ các người nghĩ các người là Nguyễn Công Hoan tái thế chắc ? ???
Sách của Hạ Vũ có hay bao giờ. Nói về truyện để giải trí ở Việt Nam thì có Lan Rùa, Hân Như, Minh Nhật (vân vân vì không nghĩ ra) là còn có chiều sâu. Còn cả bà Gào nữa, thôi tôi không nói gì nữa đâu, fan Gào đông lắm chứ đùa. : )
Tui đi nhà sách không có ý định là mua nó nhưng rồi nó nằm chiễm trệ trên kệ best seller ở vị trí 1, làm tui đắn đo đi đi lại lại nên mua hay không, cuối cùng tui mua nó và nghĩ lại rằng không mua sẽ đỡ phí hơn :)
Mình thường đọc quotes của Hạ Vũ nên cũng tìm đọc quyển này, cảm giác nhạt nhẽo kinh khủng, viết theo quan điểm cá nhân, lặp đi lặp lại và đọc không thấy tích cực hơn gì. Chỉ thấy là công tác PR thật sự rất rất tốt và cái tên thì đánh trúng tâm lý của nhiều bạn trẻ. :))
Văn của Hạ Vũ lúc đầu đọc thấy hay nhưng càng về sau càng thấy nhạt. Ngắc mãi không nuốt nổi cuốn "yêu sao để không đau" == Sau tất cả thì mình vẫn thích sách của Du Phong, Minh Mẫn, Gào, Hiên hơn.
Làm t nhớ đến Kế hoạch cua trai... 1 cuốn đam mỹ bản Việt =)) và nói thật đọc được mấy trang là bỏ. Thật sự đọc đam của Trung nhiều quá nên không thể ngấm được cái cuốn đam nữa Trung nữa Việt này.
Mình ko thích lối văn của anḥ này, hay là Hamlet Trương.... cảm thấy văn chương đọc xong không ko để lại được gì, chỉ là những cảm xúc nà bất cứ ai cũng trải qua, rồi với khả năng viết, thì thành sách. Hồi đó đọc mấy cuốn của nhà văn như bác Nguyễn Nhật Ánh ý, cảm giác mỗi trang sách là tuổi thơ, là kinh nghiệm cuộc sống...hiuhiu. văn chương thời nay chạy theo thị trường, mình chả bảo giờ đọc luôn
Câu cú trong sách này dở phát bực. Câu trước câu sau nó cứ kiểu gì ấy, đọc cảm giác không mượt mà rất khó chịu. Như kiểu viết theo cảm xúc, nghĩ câu nào viết câu đó chứ nó không theo một cái mạch nào cả.
Thật sự chỉ muốn nói lối văn của Hạ Vũ trông như thứ văn 3 xu . Đọc cứ xàm xàm như nào , kiểu tỏ ra mình viết rất deep nhưng cuối cùng lại phản dame ý . Hôm nay vui vl vì cuối cùng cũng tìm đc ng nói lên tiếng lòng chứ bạn bè chị em xung quanh mình toàn thích Hạ Vũ rồi suốt ngày up mấy câu Quotes ... Thề muốn block mẹ cho rồi :)
Bởi bây giờ muốn mang cái tiếng nhà văn dễ lắm, lên mạng viết vài câu deep deep rồi được share về khắp nơi xong xuất bản cuốn sách nửa vời nhạt nhẽo là thành nhà văn ngay. nhìn tên tác giả với cả tiêu đề sách là mình kh bao giờ muốn mua rồi.
Đó là lý do tại sao trong khi mấy đứa bạn tui suốt ngày share bài viết của Hạ Bộ còn tui thì chả thèm like cái page hãm lờ của bạn ấy. Suốt ngày kể Vũ nghe đi, đm kể clmm
Về phần chung thì cứ cái gì được PR nhiều thì mình sẽ không mua :)))) Quotes rất hay nhưng nó nhạt quá thể :))) Dù mình đang thất tình nhưng cái quấn này nó củ chuối quá thể. Mình muốn giới thiệu bạn 1 cuốn "thương mình sau những năm tháng yêu người".
Xl là t chưa bao giờ từng và cũng k có ý định đọc mấy thể loại như thế này của tác giả trẻ Việt Nam!!!! Kiểu như bắt trước ngôn tình của Trung Quốc nhưng giọng văn nửa vời, cốt truyện cứ na ná,, đọc vài chương đã biết trước kết cục và... nói ntn được nhỉ????? K có sức hút và cực NHẢM
Cả cái quyển " Anh em không tiếc em tiếc thanh xuân nữa" Màu mè xàm xí không chịu được. Toàn pr rầm rộ mà chất lượng thì... Tiếc tiền kinh khủng
Mình cũng thấy thế, đọc mà nhạt toẹch. Mình mượn của bạn về, đọc được 2-3 trang là để đó chứ cũng không có hứng để đọc nữa. Nỗi buồn ngày nào cũng giống ngày nào, đọc chập lại đâm ra chán.
Sách bh hầu như là vài ba câu văn cảm xúc nhạt nhoà nhưng đc tô vẽ lên cho n hoa mỹ để cho vài ba e teen mới lớn trích dẫn ra đâu đó để làm màu thôi bạn ạ :)) nhiều sách bh cx như thế mà đg đc tung hô quá sức ấy
Mình ko thích đọc những tác phẩm thế này lại của mấy tác giả trẻ thì càng ko, chán ngán và nhạt nhẽo, như chủ confession nói tác giả viết cố gắng để sâu sắc nhưng rất nửa vời. Mà hiệu sách giờ toàn mấy cuốn như thế thôi kiếm 1 cuốn chất lượng về nội dung khó lắm.
Nhìn tựa là biết rồi, PR khủng luôn. Dù sao cũng đã sớm mất hết niềm tin vào văn đương đại do mấy ông bà trẻ trẻ của Việt Nam viết ấy, nói trắng ra là nhạt toẹt. Cái thời của Nam Cao, Ngô Tất Tố không còn nữa, những tay bút viết tản văn như Gào, Nguyễn Ngọc Thạch, Minh Mẫn,...và vô số nữa đã làm mình anti dòng tản văn :))) Đấy là lý do mình chỉ thích văn học ngoại quốc
K riêng Hạ Vũ mà nhiều nhà văn trẻ bây giờ hầu như nội dung hay,sâu sắc chả đc ai. Chỉ được cái tựa lôi cuốn.
Xl vì mình chưa bao giờ đọc các tác phẩm của các tác giả trẻ. Vì không khí nó hơi u buồn k theo hướng tích cực như những cuốn mình đọc. Hóa ra cũng có nhiều ng nghĩ như mình.
Trước tui cũng theo dõi Hạ Vũ, nhưng sau 1 thời gian theo dõi thì thấy nội dung page này post lặp chủ đề chứ không có gì thay đổi, nổi trội hay khác biệt gì hết (những trang kiểu như vậy trên fb một nùi); với lại chủ yếu là đi sưu tầm về post, mà đôi khi lại chẳng ghi nguồn rõ ràng nữa cơ. Một người viết sách chuyên nghiệp ko phải kiểu như vậy =.=
chính xác. Và tôi không thể ngấm được bất cứ lời văn nào của nhà văn việt nam. Màu mè. Được cái pr giỏi
:v Mãi mới tìm được nhiều người có đồng quan điểm với mình. Đm méo hiểu sao thể loại tản văn nhảm shit này lại được xuất bản thành sách. :))
Chán lắm muốn mua ra chỗ nhà sách đhnn bán quyển này sale 50% có 43k thôi. Nguyên chuyện bỏ ra hẳn 86k mua một cuốn nghe tựa thế này là đã thấy bạn dại rồi hihiiii
Như một mớ giấy lộn. Vừa lâm li bi đát vừa cố tình mặn chát lại quá sức viết của tác giả.
Mình cũng thấy nó nhảm shit. Đọc quotes thấy hay nên mua. N mua rồi thì thấy hối hận. Đọc thấy vô cùng ức chế vs lối viết như thế. Bi luỵ thì thôi luôn. Thất tình đọc quyển này chắc đập đầu mà chết
well, mình cũng không đánh giá cao cuốn này lắm, cảm thấy nó được overrated. nhưng phải công nhận là công tác PR làm rất tốt.