Bình luận

Tớ 27 tuổi đây, g nghỉ trưa vẫn mở Ex vs Kyuuranger ra coi, chả cần phải quan tâm ai nghỉ lớn còn coi mấy thể loại này, tớ thích thì tớ xem, k phạm pháp, k phải phim đồi trụy mắc gì để ý ng khác bàn tán
Đó giờ thấy mấy film siêu nhân rồi mà chỉ mê mỗi 5AESN cái có gao bạc, cái bà chế gì, hòn đảo rùa í, cả tuổi thơ luôn, nhà k có tv toàn canh giờ qua hàng xóm coi ké, hôm tập cuối cầu cúp điện để nghỉ học thêm coi cơ, v méo hiểu sao coi siêu nhân lại bị chửi trẻ trâu, trng khi giờ cả ng lớn còn coi Tom & Jerry @@
=)) 30 tuổi, đang xem tập 6 của UchuSentai thì thấy cái cfs này phải vào like một cái . Đám nít ranh thích tỏ ra người lớn bằng cách chê bai người khác là trẻ con. Người ta nói, trẻ con thì nóng vội trưởng thành, người già muốn trẻ lại. Lớn lên rất dễ, ai rồi cũng sẽ trưởng thành ( Đám Neet thì thôi, ngoại lệ không tính ) nhưng lớn rồi vẫn giữ được tâm hồn tươi trẻ mới là khó. Tại sao những bà ngoại, ông ngoại ở cái tuổi thất thập nhi lập lẽ ra phải nghiêm túc đạo mạo lại thường xuyên cập nhật thay đổi cuộc sống của giới trẻ, hòa mình vào xu hướng của thời đại như chụp ảnh tự sướng, chơi game online lại được giới trẻ hoanh nghênh đến như thế. Chúng ta đều muốn có một người bạn, thấu hiểu mình, cùng sở thích với mình chứ không ai thích một người già khó tính xét nét, nói chuyện dạy đời hết. Bố mẹ ông bà muốn làm bạn với con, muốn hiểu con thì phải lưu giữ được một tâm hồn từng là trẻ thơ. Khi chúng ta già đi, rất thích nhìn lại những món kỷ vật xưa cũ của quá khứ, là thỏi kẹo son môi của thời 9x, là Yahoomail của những năm 2006. Xem Super sentai , Manga không phải vì chúng ta ấu trĩ mà đó là một cách để tưởng niệm ký ức thưở thiếu thời. Có lẽ khi trưởng thành xem lại những chúng ta không còn cảm giác rối rít nôn nóng khi siêu nhân bị đánh, không còn choáng ngợp phấn khích với đám robot lắp ghép thần kỳ, không còn ước mơ một ngày được lựa chọn hóa thân thành những Red, Green, Pink giải cứu thế giới nữa. Nhưng vẫn có thể mỉm cười với tuổi thơ của chính mình , ôn lại những bài học nhân văn đầu đời được lồng ghép trong đó. Tại sao chúng ta phải đòi hỏi logic, xét nét của thế giới người lớn ở một bộ phim khoa ảo giành cho tuổi thơ ? Tại sao phải băn khoăn Tom nó miễn nhiễm trọng lực, bị chặt mấy khúc không chết nhỉ ? Tâm hồn của bạn đã quá cằn cỗi trong cái gọi là logic thực tế đến mức không còn dung chứa được những điều kỳ diệu nữa sao ? Các bạn thấy tội nghiệp cho chúng tôi, còn tôi thì lại thấy tiếc cho các bạn có một tuổi già khiếm khuyết. Chúng ta vẫn có thể trưởng thành mà không cần đánh đổi, kỳ thị những mảnh ghép của tuổi thơ, đó mới là trưởng thành hoàn chỉnh. Biết lúc nào có thể trẻ con, lúc nào phải thể hiện sự trưởng thành mới là người trưởng thành.