Bình luận

Phùng Quán là người đầy tài năng và nhân cách nhưng đời bác cũng khốn đốn (xém đi tù) vì vụ Nhân văn giai phẩm. Về nỗi đau và sự khốc liệt của chiến tranh thì mình thích đọc "Nỗi buồn chiến tranh" của nhà văn Bảo Ninh, cả tác phẩm là một màu buồn thê lương đến nỗi chỉ dám đọc duy nhất 1 lần, sau đó không dám đọc lại vì quá ám ảnh. Bên cạnh đó thích "Tôi chết bắt đầu 1 thế giới sống" của nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Hải nói về 1 người lính âm thầm làm việc thu thập hài cốt liệt sĩ trong chiến trường miền Nam sau chiến tranh, những miêu tả chân thật và đau đớn đến độ lần đầu tiên trong rất nhiều năm, mình đã rơi nước mắt mấy lần.
Hông phải chờ tới khi có một nhân vật nào hi sinh mình mới khóc. Cảnh kể về quá khứ của Mừng mình đã khóc như suối rồi. Cảnh Quỳnh đạp trúng miểng mà giấu để được ra trận mình cũng khóc. Lúc Lượm tự hào về người cha của mình, cắn răng bị tra tấn mà không khai nửa lời mình cũng khóc. Lúc tác giả viết hài hài mình vừa cười vừa khóc. Trời ơi đây là cuốn sách làm mình khóc từ đầu đến cuối, cộng thêm mình lại cực kì thích văn học chủ đề cách mạng nên phải nói là quá tâm đắc. Mình thậm chí còn viết một bài luận mấy chục trang word về tác phẩm này. Bất kể tình tiết nào cũng nhớ vanh vách luôn.