Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
[CFS TỔNG HỢP] Link gửi CFS: http://goo.gl/forms/8UsK6nQLqU Link gửi Love Bus: http://goo.gl/forms/l0gv9crvMr Link Group: Gay
Hình mô tả cho bài confession
[CFS TỔNG HỢP] Link gửi CFS: http://goo.gl/forms/8UsK6nQLqU Link gửi Love Bus: http://goo.gl/forms/l0gv9crvMr Link Group: Gay Confession Link Instagram: https://www.instagram.com/gay18cfs -3T- --------- 1. Đã bao lâu rồi bản thân chưa cảm nhận được sự thoải mái ... Đã bao lâu rồi bản thân chưa cảm nhận được sự hạnh phúc .... Đã bao lâu rồi cái hình ảnh ấy vẫn hiện nguyên như lúc gặp nó ... Tôi và anh quen nhau 1 lần tình cờ và a luôn là 1 người bạn 1 người thầy a chỉ dạy tôi <a href="https://confession.vn/9670-gui-em-nguoi-con-gai-tu-choi-anh-khi-anh-moi-bat-au-su-nghiep-em-che-anh-khong-co-su-nghiep-va/" title="rất nhiều" alt="rất nhiều">rất nhiều</a> thứ ... A không phải là 1 người quá thu hút ánh nhìn từ người khác nhưng ánh mắt a làm tôi xiu lòng từ cái nhìn đầu tiên ... Tôi yêu a và từ bỏ hết tất cả những cái sở thích của tôi để phù hợp vs a tôi đã phải từ bỏ hết những ước mơ của mình để được ở bên a nhưng cuối cùng tôi nhận lại được gì ... :)))) không được gì cả đến nổi cả lòng tự trọng của tôi cũng không còn ... cho đến 1 ngày a nói a thương bạn thân e và ngày đó mọi thứ trong tôi sụp đỗ hoàn toàn tôi khoing còn thiết tha gì tới cuộc đời này nữa trong cái tột cùng của sự tuyệt vong tôi lại nghĩ về gia đình và chả có lý do gì để tôi phải từ bỏ sự sống của mình cho 1 con người không đáng như vậy ... tôi vẫn ôm hình ảnh của a mà sống tiếp đến tết năm ngoái tôi nhắn tin chúc mừng a và a lai trả lời “ cho hỏi anh vậy “ lúc đó tôi nghĩ mình là thứ gì đó dư thừa trong cuộc sống của người khác à không phải dư thùa nữa mà là không tồn tại trong cuộc sống của a ... nhưng không sao cả nhờ có a mà tôi mạnh mẽ như ngày hôm nay và nhờ có a tôi biết được rằng tình yêu là gì và nó có màu gì ... e không trách a cho tới thời điểm bây giờ chúc anh hạnh phúc với những gì mình đã chọn .... 2. "Tôi nhớ những ngày....... Ngày chúng tôi gặp nhau lần đầu: từ chiều, tới tối:) cái lúc tôi và anh uống trà sữa, nc rôm rả, ngồi mãi cả chiều, có những đứa đằng sau chỉ chỏ này kia... em và anh mặc kệ... và cứ vô tư.... nc làm nhảm. sau đó lại là roy al. tiếp đó là cơn mưa, e chui sau áo mưa, gục đầu mà ôm a. Tiếp đó là quán kfc. Và rồi a đưa em về và đưa cho em chiếc nhẫn... Cta nc vs nhau cả đêm.... Em nhớ những ngày a đưa em đi học, a đón e về. E nhớ ngày chúng ta chờ a của a ra ngoài để về phòng, được cùng nhau nấu ă, cùng nhau ngủ, cùng nói, cùng cười. E nhớ a đưa em về quê, chạy xe tối thui;) e nhó e lảm nhảm luyên thuyên hát hò, gục vào lưng anh. Em nhớ lúc 2 đứa đi xem phim lần đầu, nắm tay đến toát hết mồ hôi. rồi lại vụng trộm mà hôn:). Em nhớ lúc em mải chơi game, a hay nói này nói kia;) Em nhớ lúc em ốm, a chạy bộ đi mua cháo cho em ăn.;) Em nhớ a k ăn đc bánh đậu xanh, r cố nhét vô miệng em nửa cái.:) Em nhớ <a href="https://confession.vn/14029-chao-cac-ban-va-cac-anh-chi-co-ai-bi-nhu-em-khong-tay-chan-thi-n/" title="những gì" alt="những gì">những gì</a> anh hứa với em. e nhớ. e vẫn nhớ. Em nhớ lúc anh tắm cho em, lau lưng cho em.:) Em nhớ lúc anh ôm em ngủ, bình yên đến lạ.:) Em nhớ lúc anh đưa em đi khắp nơi, mua giày, mua áo,...:) Em nhớ lúc anh và em cùng ngồi công viên, e nằm lên đùi anh, em bắt anh cõng, e và anh cùng khóc tại công viên ấy, và cta cùng giải quyết chuyện cãi nhau đó.\ Em nhớ chúng ta thích uống cacao. A thích đồ đen, a thích bàn phím phát sáng chs game ấy, a thích bài có em chờ, a thích ăn chuối,....:) Em nhớ lúc anh và em xem phim,....em nhớ những ngày em và anh cùng làm bài cho em, e nhớ lúc a nấu, em ôm. nhớ, nhớ lắm....:) E nhớ <a href="https://confession.vn/14236-neu-bo-va-noi-con-song-1h24p-ngay-43-hom-nay-tron-10-nam-ba-mat/" title="lúc cta" alt="lúc cta">lúc cta</a> đi Ninh Bình, đi Ba Vì. nhớ nhũng lần call video.;) Em nhớ nhà em, những nơi cta đã đi, em nhớ Bờ hồ, nhớ Roy al, nhớ time city. nhớ cả nhũng bản nhạc a và em cùng nghe, từng gửi cho nhau. nhớ nhất là bài ""Marry me"" mà a gửi...;) Em nhớ mẹ anh, bố anh, căn nhà anh, nhớ cả lời hưa vs mẹ a là ra tết về nhà anh, nhớ là hứa vs mẹ a về đi biển hè năm nay....:) Em nhớ lúc anh và em cùng làm bánh bao khi e tan hok.;) E nhớ lúc chúng ta ngồi chơi điện tử.. mà e kb chơi cg hết.;) Em nhớ lúc a k thích e up bài, up hình e lên facebook,...:) em nhớ những ngày k vui, em nhớ.... e nhớ a lắm.....;) ... còn nhiều thứ muốn gửi lắm..... còn nhiều thứ e nhớ lắm. nhưng chắc a k hề nhớ nữa..,,???? e xl những ngày tháng ấy e đã vô tâm ,để a phải buồn vì em như vậy. e xl vì e tham lam. e thật tham lam. e ích kỉ chỉ nghĩ đến bản thân..... e xl vì những lần đi chs, để a một mình... e xl. e xl . em không viết đc nữa, nc mắt của e k ngừng rơi. e xl. em nhớ a, e nhớ a lắm, những ngày bên a thật hp, thật êm đềm.... Bên người mới rồi, hạnh phúc anh nhé, hãy làm họ hp, và hãy thật hp nhé. Em sẽ ở đây, nhớ anh, chờ anh. Anh cũng đừng lo lắng về em nhiều nhé! Hãy tập trung học tập, làm bài tốt nghiệp, luận án thật tốt nhé, hãy chăm sóc sk nhé. chúc a sớm có cv ổn định, sớm hoàn thành những điều a mong muốn. E xl vì đã k đủ tinh tế, k đủ quan tâm. a xứng đáng vs những gì tốt hơn e. Em nhớ, rất nhớ nhũng ngày như thế...... e xl vì k còn là ng chúc a mỗi tối, mỗi sáng, k còn cùng a dong duổi khắp HN như ngày trc nữa rồi :) EM CÒN YÊU ANH NHIỀU LẮM! ""CÓ NHỮNG KẺ KHÔNG THỂ HIỆN TÌNH CẢM, NHƯNG LẠI MUỐN NGƯỜI KHÁC CẢM NHẬN"" là em. #BỐ_GẤU <3 <3 3. Anh kh biết e có trên đây hay kh nhưng a hi vọng e sẽ đọc những lời này của anh. Anh và em chúng ta quen nhau chỉ 5 tháng. Đối với người ta chỉ là con số cỏn con nhưng đối vs a nó là một thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời anh. Mỗi ngày đc nghe em nhõng nhẽo, mỗi ngày được nghe những câu nói yêu thương trao cho nhau. Anh nhớ em. Những gánh nặng của cuộc sống đề trên vai anh, trên vai một du học sinh phải lo toan mọi việc từ sinh hoạt đến tiền bạc đã khiến anh trở nên yếu đuối rồi từ đó anh dường như cảm thấy bất lực vs ty của a dành cho em. Yêu xa nó là gì đó đã khiến anh sợ từ rất lâu. Anh sợ cảm giác buồn tủi nhưng kh có em bên cạnh, sợ có được niềm vui nhưng kh có ai chia sẻ. Nó khó chịu nó bức rức đến dường nào. Có lẽ em đúng anh lo kiếm tiền để rồi đây đánh đổi lấy là sức khoẻ của chính bản thân mình, có được tiền anh phải đánh đổi lấy sự cô đơn bởi vì sự áp lực cs tạo nên. Có lẽ do anh đã phải khiến e đau khổ, anh tự tạo cho mình những áp lực kh đáng có đó. Nhưng có lẽ ty của a dành cho em chỉ tới đó thôi em à. Anh là thằng tồi phải không? A biết a kh có quyền nhớ em vì áp lực mà rời bỏ em đi nhưng có lẻ đó là cách duy nhất có thể khiến anh thanh thản hơn sống những ngày còn lại. Anh yêu em. Nằm một mình giờ đây như Xuân Diệu “thèm” “riết” em một cái thật lâu để thoả con say mê ấy. “Thèm” đc hôn em nhưng có lẽ sẽ kh bao giờ a nhận đc vì giờ đây a mới nhận ra mất em anh đau khổ tới dường nào. Anh yêu em nhiều lắm. MK❤️TK 4. "Sau hơn 1 tháng kể từ khi cậu nói chung ta không xác định được tương lai, cậu vẫn muốn làm bạn với tôi và xin phép vẫn thương tôi như 1 người bạn. 1 tháng qua tôi suy nghĩ rất nhiều, tôi lúc đầu đau khổ lắm, tôi không chấp nhận tôi ở bên cậu như 1 người bạn, để rồi chỉ sau khi 1-2 ngày bướng bỉnh tránh xa cậu thì vì quá nhớ cậu mà cũng phải chấp nhận là 1 người bạn để có thể ở bên cạnh và biết thêm về cuộc sống của cậu. Thời gian chúng ta làm bạn, 1 ngày dường như chỉ có mình tôi độc thoại với cậu, cậu bận với cuộc sống thường ngày, cậu bận với những mối quan hệ xung quanh. Còn tôi, tôi bận vì nghĩ hôm nay cậu làm gì? Sao không nhắn tin với tôi nữa... Cậu đã xem nhiều hơn là ngồi nói chuyện với tôi. Tôi tự hỏi bản thân tôi có điều gì đã sai, để khiến mọi chuyện lại ra đến như vậy. Tôi tự hỏi tại sao cậu không nói chuyện với tôi, để tôi có thể lắng nghe, sai thì mình sửa. Tôi tự hỏi tại sao cậu lại bỏ tôi nhanh như thế, khi những lời yêu thương mật ngọt đều đến từ cậu. Và tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại thích cậu, thương cậu và yêu cậu nhiều đến như thế.. Sở dĩ tôi đu bám cậu 1 tháng qua, vì tôi mong muốn cậu quay lại với tôi, chúng ta sẽ cùng nhau dành thanh xuân này để yêu và sẽ dứt ra đi khi cả 2 đều cần phải chuẩn bị. Tôi vẫn nhớ cậu nhiều lắm, nhớ đến phát điên, nhớ mà nằm mơ thấy cậu thôi tôi cũng đã rất hạnh phúc rồi. Tôi vẫn thương cậu rất nhiều, tôi vẫn 1 lòng 1 dạ chờ cậu. Thậm chí tôi sẵn sàng việc cậu nói cậu có người yêu mới, cậu thương 1 người mới thì tôi cũng sẵn lòng từ bỏ và chặn tất cả về cậu. Nhưng cậu không nói 1 điều gì cả, cậu cứ im lặng và tôi vẫn ích kỉ khi vẫn mong muốn cậu sẽ về với tôi. 1 tháng thôi nhỉ, cũng đâu nhiều nhặn gì đâu.. Tôi hẹn gặp cậu rất nhiều lần để nói chuyện, cậu đều phớt lờ đi, tôi cứ mặc kệ sự thờ ơ đó và kể với cậu những câu chuyện khác. Tôi thật ích kỉ, nhưng tôi thương cậu nhiều lắm. Giờ bản thân tôi không biết mình phải làm điều gì nữa, trái tim tôi bảo tôi yêu cậu nên tôi theo cậu đến cùng.. Tôi không biết tôi đúng hay sai, nhưng tôi chỉ mong 1 lần, chúng ta ngồi với nhau để nghe những tâm sự của nhau. Rồi thì tôi sẽ buông cậu nếu cậu không còn muốn giữ lấy mối quan hệ này.. " 5. "Nhất ký Em yêu Anh, Ngày nói chuyện đầu tiên 31-01-2014. Tôi quen anh bắt đầu từ diễn đàn Tình Yêu Trai Việt. Tựa đề “1, 2, 3, 4”, tò mò bấm vào đọc, đọc bài đầu, rồi bài tiếp, rồi tiếp, chỉ thấy toàn điều không vui. Tính tôi hay thương người nên cũng có viết 1 vài dòng động viện, chia sẻ. Rồi anh có nhắn tin riêng xin nick yahoo của tôi, hồi đó hầu như ai cũng dùng yahoo thần thánh để tìm bạn, rồi tôi cũng cho anh nick. Thực ra anh nhắn tin cho tôi vào ngày 30-01-2014, đúng vào đêm gần giao thừa cơ nhưng tôi đến chùa để nghe thầy giảng kinh. Khi về mở yahoo cũng muộn quá rồi lúc đó chặc khoảng 2h sáng, tôi cũng nhắn lại, thấy nick anh vẫn sáng mà không trả lời cũng thắc mắc. Nhưng nghĩ chắc anh cũng ngủ rồi nên nhắn cho anh vài dòng, đại khái nếu buồn cứ chia sẻ với em bla bla, rồi tôi đi ngủ. Hôm sau ngủ dậy là mở máy tình liền, hồi đó gần như lúc nào cũng mở máy 24/24 trừ lúc ngủ và đi học, lúc đó Tôi đang là sinh viên năm 3. Mở yahoo thấy anh trả lời lại, thấy vui, chẳng hiểu sao lại vui. Nói chuyện 1 hồi, thì tôi biết anh đang là du học sinh ở nước ngoài về quê để ăn tết. Rồi càng nói chuyện thì tôi và anh lại chẳng có điểm chung nào. Lúc chưa nói chuyện, mới chỉ đọc qua bài anh viết trên TYTV thì tôi tưởng tượng anh là 1 người trầm lắng, ít nói. Nhưng không điều đó hoàn toàn trái ngược với sự tưởng tượng trước đó của tôi về anh. Anh nói chuyện khá vui và lém lỉnh. Anh luôn trêu tôi rồi cười cợt, và nói tôi ngốc. Thời điểm đó anh đang có tình cảm với 1 bạn ở bên nước ngoài nơi anh đang sinh sống nhưng đó chỉ là tình cảm từ 1 phía là anh nên anh buồn nhiều. Tôi hỏi anh về cái tiêu đề bài viết của anh, vì tò mò. Anh nói đó là 4 người đi qua cuộc đời anh và để lại dấu ấn nhiều nhất. Tôi hỏi anh tiếp về 4 người đó, anh trả lời, tôi hỏi, 1 hồi tôi và anh cùng phải đi chúc tết. Vậy là 2 đứa hẹn nhau lúc nào rảnh nói chuyện tiếp. Chẳng hiểu sao tôi không muốn dừng vì nói chuyện với anh làm tôi vui và tò mò… Ấn tượng ban đầu khiến tôi muốn nói chuyện với anh bất khi nào rảnh! https://www.youtube.com/watch?v=Y2LGt_iyXNE Bài hát tôi gửi anh nghe ngày đầu tiên, nhưng chắc anh không nghe vì gu của tôi và anh khác nhau nhiều. Chỉ có điểm chung là hơi thích Lệ Quyên thì phải…?" 6. "Gửi anh T, Em biết thời gian qua anh đau khổ lắm vì mới chia tay người yêu không lý do. Em chỉ là 1 thằng tình cờ gặp anh khi anh đang live stream và có follow anh từ đó. Trong tường nhà anh chứa rất nhiều những hình ảnh anh nhắn với người yêu của anh, những dòng tin nhắn gọi nhau vợ chồng, những cái sticker ngọt ngào mùi mẫn làm em vừa ganh tị cũng vừa ngưỡng mộ anh. Một hôm em đi dạo 1 vòng thì bắt gặp lại anh đang live stream, em nghĩ cũng như bao lần, anh đều cười nói vui vẻ với mọi người cho đến khi một bạn nhắc về người yêu của anh, vẻ mặt anh thoáng chút buồn làm em đoán ran được một phần nào đó. Em lấy hết can đảm ra để pm anh mong một lần được anh trả lời. Và may mắn em làm được điều đấy, anh tâm sự cho em nghe về những chuyện đã xảy ra trong cuộc đời anh về tình cảm cũng như công việc như là đã thân nhau từ lúc nào. Em, 1 thằng có thể nói không biết gì về tình yêu, nhưng thật dự đã rúng động bởi câu chuyện của anh. Từ trước giờ em cũng chẳng quen được anh nào nên cũng muốn anh cho em một cơ hội để em có thế chăm sóc anh, tâm sự cùng anh, giúp anh hạnh phúc hơn, dù biết là yêu xa rất khó nhưng em sẽ trở về với anh ngay khi em có thể. Em muốn 2 ta sau này có thể về chung 1 nhà. Khi ấy chỉ cần mỗi sáng 2 đứa thức dậy, nhâm nhi tách trà cùng bữa sáng, chở nhau đi làm, trưa gọi nhau nói chuyện 1 ít, tan làm lại chở nhau về, cùng nhau ăn tối, lâu lâu có thể chở nhau 1 vòng công viên, tối về ôm nhau ngủ, thế là đã quá đủ hạnh phúc cho 1 đứa như em. Không biết là em đã mơ mộng quá nhiều vì đã lỡ yêu anh hay khao khát hạnh phúc trong em quá dữ dội? Cho em 1 cơ hội anh nhé? DẪu biết là yêu xa khó lắm, yêu xa khổ lắm nhưng em sẽ cố gắng vượt qua hết sức có thể. Từ 1 thằng thương anh rất nhiều ở 1 nơi xa" 7. "Đã 6 năm kể từ mối tình trước đó của tôi, chuyện tình chỉ kéo dài vỏn vẹn 1 tháng nhưng chả biết sao mà sau đó tôi lại chẳng muốn bắt đầu một mối quan hệ nào cả. Có lẻ tôi muốn khép mình lại sống với trách nhiệm là một đứa con một trong gia đình, lấy vợ và có con. Nhưng tự nhiên “nó” lại xuất hiện. Một thằng mà tôi chỉ biết mặt do vô tình chạm mặt, “nó” gửi yêu cầu kết bạn fb cho tôi cả năm trời, vậy mà tới lúc vô tình bấm nhầm vào trang cá nhân mới thấy quen rồi mới chấp nhận. “nó” cứ hay thả tim, cmt bằng mấy cái icon trong bài đăng của tui mà chả nói lời nào. Rồi một ngày tôi cảm thấy mệt mỏi bởi mọi thứ, chả ngủ được lướt dạo cái fb thì thấy “nó” đang onl. Chả biết nghĩ gì mà lại gửi tin nhắn cho nó, rồi mọi thứ bắt đầu. Tôi và nó bắt đầu nhắn tin, lúc đầu là mấy câu chuyện học hành, sau đó là chuyện tình cảm. Đọc tin nhắn của “nó” tui biết “nó” thích tui, nhưng cố hỏi thì lại im. Rồi “nó” hẹn tui đi xem phim, một bộ phim chán đến vô cùng vậy mà lúc về tui lại thấy có lẻ dính thính của “nó” mất rồi. Vài ngày sau đó “nó” bảo muốn về quê tui chơi. Xưa giờ chưa một lần dẫn bạn về nhà, giờ dẫn về hk dẫn bạn gái mà lại dẫn một thằng con trai, mà thôi dẫn thằng bạn về chơi, rồi ngủ chung phòng chuyện bình thường, nhưng lúc ở chung phòng với “nó” mình nghĩ toàn mấy chuyện đen tối vậy mà thế nào mà “nó” chả thèm đụng lấy mình, nằm trong góc mà chửi thầm “Bố biết mày thích bố, vậy thế méo nào tao nằm một đóng mà chả làm gì”, rồi ngủ lúc nào chả hay. Gần sáng chả biết thế nào mà cái máy lạnh nó tắt, nực quá 2 đứa tỉnh dậy rồi tự nhiên nó quay qua ôm mình, rồi nụ hôn đầu đời của tui bị “nó” cướp chỉ vì tại cái máy lạnh. Rồi mối quan hệ tiếp tục, nhưng đó là mối quan hệ gì thì không ai biết vì chưa ai nói với nhau câu gì. Tui hỏi “nó” có gì muốn nói với tui hk nó bảo là vẫn chưa muốn nói. Ừ thì thôi, một mối quan hệ chưa có tên. Tui là con một, ba mẹ thì khó tính, rào cản gia đình quá lớn nên tui luôn cố để đừng thương ai hết, vì tui biết chắc chắn cái kết sẽ chả tốt đẹp gì, vì trong tình cảm đồng giới cái mối ràng buộc giữ 2 người quá mong manh. Giờ tui lại biết được rằng “nó” sẽ đi Nhật sau khi tốt nghiệp, rào cản gia đình đã khó, thêm cái khoảng cách, tui cảm thấy rối bời. “Có lẻ mình nên kết thúc?!” Tui tự hỏi, một mối quan hệ không rõ ràng chưa bắt đầu mà biết chắc nó sẽ kết thúc thì tại sao lại tiếp tục? chả phải cứ để như vậy sẽ đau hơn.Giờ tui phải làm gì? Tiếp tục cho đến khi mọi thứ kết thúc hay dừng lại rồi tiếp tục khép chính mình lại và có lẻ tui sẽ không bao giờ mở nó ra một lần nào nữa. " 8. Cô đơn bao trùm, ai sẽ là người thấu hiểu tôi? Trong khi cả thế giới ai nấy đều bận rộn quay cuồng.Vậy mà tôi ngồi đây, bó gối ở một góc phòng và lặng thinh cùng một bài nhạc buồn < if we were destined>, sự tồn tại của tôi không một ai ngó tới, cảm xúc cô đơn lạc lõng như con thuyền giấy trôi giữa đại dương cũng không một ai quan tâm, thấu hiểu. Quả là một điều đáng sợ khi trong cả tỉ người không tìm được ai quan tâm, chia sẻ cùng tôi. Mọi người ai cũng tìm thấy được nhau còn ta riêng một góc, nỗi cô đơn lại càng dâng cao hơn. Đôi khi tôi chỉ muốn mk là cơn gió thoảng qua rồi biến mất khỏi thế giới này, còn hơn là tôi ngồi đây, góc cũ quen thuộc và trống rỗng, một mình. Tôi luôn tự hào hét lên những câu độc lập của bản thân, đến một lúc tôi nhận ra rằng đó chỉ là sự ngụy tạo càng thốt lên những câu đó, tôi mới nhận ra mk yếu đuối đến nhường nào. Cảm giác là người duy nhất trên đời phải chịu sự ghẻ lạnh của nhân gian? Câu chuyện cười kể không có người nghe, giọt nước mắt rơi không có đôi bàn tay nào lau giúp. Và cả cơ thể rệu rã vì mỏi mệt ,cô đơn cũng không tìm thấy một ai để nương tựa và dựa dẫm. Những lúc như vậy nếu không mạnh mẽ thì phải thế nào? Vì dù có yếu đuối cũng chẳng ai quan tâm. Nhiều lúc phải cảm ơn cô đơn đã giúp tôi mạnh mẽ. Tự mua vé rồi lủi thủi lặng lẽ bước vô rạp phim ngồi vào một góc nhìn đoàn người tay trong tay. Kìm cảm xúc bước vào quán nước có những đôi tình nhân cười ns vui vẻ. Những cái ôm từ sau khi đi xe để rồi mk ngoảnh lại chỉ có trống rỗng sau đó lại tự cười bản thân mk. Khoảnh khắc một mình, đơn độc, buồn bã và ủ ê một khoảnh khắc chỉ ước mk là gió thoảng rồi tan như chưa tồn tại. Tôi sẽ sống vs nó đến bao giờ???