Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
CFS TỔNG HỢP Link gửi CFS: http://goo.gl/forms/8UsK6nQLqU Link gửi Love Bus: http://goo.gl/forms/l0gv9crvMr Link Group: Gay
Hình mô tả cho bài confession
CFS TỔNG HỢP Link gửi CFS: http://goo.gl/forms/8UsK6nQLqU Link gửi Love Bus: http://goo.gl/forms/l0gv9crvMr Link Group: Gay Confession Link Instagram: https://www.instagram.com/gay18cfs/ 1. "Huy này. Tao không biết mày có đọc được những dòng này của tao không nhưng có một điều tao muốn cho mày biết.. muốn mày biết được từ lâu rồi nhưng tao vẫn chưa đủ can đảm để nói ra rằng tao thương mày, thương nhiều lắm.. đôi lúc tao thương mày hơn cả chính bản thân mình. Vốn là đứa ít nói, thích cuộc sống 1 mình, lười biến với những mối quan hệ nhưng từ khi gặp được mày cuộc sống của tao dường như đã thay đổi. Tao bắt đầu cảm thấy sợ sự cô đơn tẻ nhạt, cảm giác luôn muốn mọi chặng đường phía trước sẽ có người bước cùng... Nhưng mày biết không, việc nói ra để bắt đầu một mối quan hệ nhưng lại sợ nếu không như mong đợi thì sẽ chẳng còn giữ được mối quan hệ hiện tại thì thực sự khủng khiếp. Tao chẳng muốn điều đó xảy ra tí nào. Mày biết không, đôi lúc tao thấy hạnh phúc với tao đơn sơ lắm..đó là những lúc tao và mày đèo nhau chạy vòng quanh thành phố, những lần ngồi cạnh kể nhau nghe những chuyện đã qua ..,rồi cả những lần cùng nhau đi bộ lúc phố thị thưa người... những lúc ấy, từng câu nói của mày, từng địa điểm đi qua tao đều ghi nhớ cả. Có đôi lúc tao thực sự không hiểu vì mày xem tao là người đáng tin cậy duy nhất hay là vì lý do gì mà mày lại kể tao nghe về những mối quan hệ đã qua của mày, rồi những người đang muốn cùng mày bắt đầu một mối quan hệ mới nhưng mày đều từ chối.. mày kể tao nghe và cho tao biết những chuyện về cuộc sống của mày, rồi cả những bí mật.. mày cũng đôi lần đem tao ra làm lá bùa hộ mệnh khi đôi lần gặp lại người cũ. Đôi lúc tao thấy mày vô tâm lắm, mày mặc cảm xúc của người khác mà chỉ biết đến mình thôi, có những lần tao giận mày lắm nhưng hễ nhìn cái bộ mặt ụ xuống của mày hay cái cách cười ngô nghê của mày là tao lại bị động lòng. Vốn biết mày là đứa hay để ý đến bề ngoài nên tao vẫn từng ngày hoàn thiên mình hơn, hi vọng một ngày gần tao sẽ đủ để ""che mưa che nắng"" như cái lý do mày vẫn bảo mày thích những người cao hơi đô là vậy.." 2. "Mười bốn ngày xa e là lúc a nhận ra a đã thương e nhiều như thế nào, cuộc sống ko e ra làm sao.Là lúc a cảm thấy cô đơn và trống vắng nhất.Hôm ấy hai đứa đã cãi nhau rất lớn ko đứa nào chịu nhường đứa nào, e nhất quyết ko nhận sai còn a nhất định là mình đúng để rồi e phải đi. Ngày đầu tiên: sáng sớm vừa khi tỉnh giấc a <a href="https://confession.vn/13514-ua-vo-i-e-gap-lai-nguoi-yeu-cu-em-cuoi-vo-uoc-nua-nam-thi-vo-em/" title="nhận được" alt="nhận được">nhận được</a> tin nhắn “e về Đà Lạt vài ngày cho khuây khoả a đừng lo”.Lại lẫy à, ko biết nhận sai để coi ai giận lâu hơn. Ngày thứ 2: Ko một tin nhắn hay một cuộc gọi a bắt đầu cảm thấy lo.Trưa về nhà mở tủ lạnh đồ e nấu vẫn còn nhưng giận nên a ko ăn. Ngày thứ 3: a bắt đầu thấy nhớ e, vẫn ko một tin nhắn hay cuộc gọi nào. Ngày thứ 4: đồ ăn trong tủ đã hư a dọn dẹp và bỏ đi rồi Ngày thứ 5: sáng ngủ dậy cảm thấy trống vắng nhớ e và a đã hết giận nhưng ko muốn nhắn tín trước đâu. Ngày thứ 6: e up fb hình đi chơi cùng bạn thấy e vui cười a khó chịu.Tại sao ko có mình mà người ta vẫn vui vẻ vậy. Ngày thứ 7: a lấy cớ tìm cái bấm móng tay nhắn tin hỏi e, e chỉ trả lời vỏn vẹn “trong tủ ngăn kéo thứ ba” ủa chớ hỏi tôi ăn cơm chưa hay đang làm gì đó là chết à biết vậy hỏi cái gì khó khó tìm. Ngày thứ 8: hôm nay là thứ 7 ,cuối tuần đầu tiên ko có e bên cạnh a ko biết làm gì.Tối đến ko e a ko tài nào ngủ được, ôm cái gối của e vào lòng ngửi mùi xà bông ngọt ngọt cộng thêm mùi nước dãi mà chạnh lòng. Ngày thứ 9: sữa tắm của a hết vơ đại chai của e bôi lên người, mà ko hiểu sao a khóc ,yếu đúi quá phải ko nhưng cái mùi hương này lm a nhớ e ko biết từ bao giờ nó đã trở nên quen thuộc. Ngày thứ 10: hôm nay sao nó buồn buồn làm sao á, a ko ngừng nghĩ đến e những câu hỏi cứ hiện lên trong đầu”ko biết e đang làm gì, ăn cơm chưa hay có nhớ a ko”.Buổi chiều đi làm về a lái xe đến trường e trong vô thức tới nơi a chợt nhận ra là e ko có ở đây.Tối về bất chấp ai đúng ai sai a đã gọi cho e nhưng e đang đi chơi chỉ nói qua loa vài câu r cúp máy.Quá đáng,r ok a sai phạt a vậy đủ chưa. Ngày thứ 11: Đi làm chị N cho a 1 hộp bánh ngọt a vui lắm “con heo ở nhà chắc nó thích lắm “ nhưng r nhận ra nó chưa về mà cũng ko biết nó có về ko.Chiều về a đi siu thị sữa tắm hết đồ ăn hết và sữa của a cũng hết, mấy bửa nay ăn ngoài miệng a bị lở hết r đi vệ sinh cũng ko đều ủa e hết lo cho a r hả.Vô siu thị đi ngang kệ mì gói mà ko hiểu sao cứ thấy nghẹn nghẹn. Ngày thứ 12: dắc xe ra ngoài a bảo vể hỏi “sao mấy hôm nay ko thấy e hai đứa gây nhau hả” a chỉ gượng cười cho qua, e thấy ko ngay cả người lạ cũng cảm thấy thiếu e mà sao lâu như vậy 12 ngày r mà vẫn ko cảm thấy thiếu hay nhớ a vậy có ai đó thay a r phải ko.Tối về a đã ghé quán cf hai đứa mình hay ngồi, quên là ko có e nên a gọi nước luôn cho e.Ngồi lướt fb đợi e online ngắm hình e mà nhớ nhớ lắm r bài ước gì của Mỹ Tâm vang lên a thắm từng câu chữ... chưa bao giờ a lại thấy nó hay như vậy. Ngày thứ 13: a ko muốn dậy mệt mỏi chán trường... hay là lên ĐL thăm e đứng từ xa nhìn e cũng được... mà thôi t7 a trực ở văn phòng cn đi dự hội thao... phải chi có e bên cạnh lúc này công việc có khó có mệt a cũng ko sợ.Nguyên ngày hôm đó a ko lm nổi việc gì ra hồn... hay thôi xin về sớm lm vài lon cho khuây khoả vậy.A tưởng uống vào sẽ thôi nhớ e nhưng ko lại càng nhớ thêm...tại a yêu e chưa đủ hay tại a làm gì để e buồn hay tại a ko quan tâm e hay e hết thương a rồi. 13 ngày rồi chưa đủ hay sao,phạt a như vậy chưa hả dạ à, sao e ko quan tâm đến a vậy , ko nhớ a sao...Mặc kệ ai đúng ai sai, sĩ diện cho đã để r mất e hả a đã gọi điện cho e nói cho rõ “ biết nhớ e r hả, a đang say à, về nhà nghĩ đi, thôi đừng buồn tối mai e về đó nhớ đón e nha..” e có biết khi biết mai e về a đã vui như thế nào ko a đã cười đến tỉnh cả bia đấy. Ngày thứ 14: sáng a dậy sớm lắm chắc tại nôn được gặp e đấy, a đã dọn dẹp nhà cửa sạch lắm, a mua bánh trà sữa vs snack cho e nhiều lắm đợi e về thôi đó... A nhắn tin cho e “Hi e, dậy chưa nè... sếp đồ chủng bị về chưa... nhớ ăn sáng đi đấy nhé... a đi làm đây ... đợi e về” Nguyên ngày hôm ấy a rất vui đi làm mà cứ nôn đến giờ về. Ngày thứ 15: hôm nay a ko ngủ đc, hẹn báo thức 2h30 sáng dậy đi đón e nhưng a đã đợi đến lúc để tắt nó luôn.9h lên xe vậy chắc 4h là tới <a href="https://confession.vn/10407-khi-ban-gai-noi-nhieu-thi-phai-lam-ntn-minh-la-k56-cua-truong-con-gau-cua-minh-la-gai-bk-chinh/" title="nhưng thôi" alt="nhưng thôi">nhưng thôi</a> đi sớm biết đâu tài xế đi nhanh.3h một chuyến tới ko có e,4h một chuyến tới ko có e chắc tại bác tài buồn ngủ nên đi chậm, 5h lại chưa thấy e a nóng lòng gọi điện nhưng thuê bao fb online 13 tiếng trước... ko sao chắc đang xổ đèo.Rồi 6h 7h cũng tới ko thấy e cũng ko một liên lạc .Em bỏ a rồi đúng ko... thôi a về đi làm đây. Ngồi văn phòng a ko thôi nghỉ tùm lum... ko biết e có sao ko hay e muốn chia tay với a... cứ 5p là a lại vào fb coi e có online ko hay gọi điện cho e nhưng đều ko được... rồi a thiếp đi trên bàn trong mơ a đã thấy e bỏ a mặc kệ a có xin lỗi hay năng nỉ e cứ đi về phía trước... tỉnh dậy a lạnh người vì giấc mơ đó,thôi ko được a sẽ qua nhà e tìm số điện thoại của bố mẹ e.Xuống nhà xe, loay hoay mãi ko tìm được chìa khoá xe thì a nhận được tin nhắn “ a nhớ e đến vậy à” quoay qua bên cạnh là e... a bất giác ôm chầm lấy e như thể cho thoả cơn nhớ vậy. Tối hôm đó được ôm e ngủ đó là cảm giác an tâm ấm áp và hạnh phúc nhất và a sẽ ko để mất nó nữa đâu." 3. "Đời có những chuyện buồn ghê lắm luôn. Chào mọi người, mình không lớn lắm, mà cũng không còn nhỏ, gần hết năm 4 rồi. Mình là thụ, không hung dữ, nhưng chưa từng bị ăn hiếp, cả ăn lẫn cả hiếp. Quen qua 4 mối tình từ khi lên DH, cũng mỗi năm một người thôi. Dài nhất là 16 tháng, ngắn nhất là 28 ngày. Chuyện tình mình chưa bao giờ là không trong sáng, đơn giản chỉ có suốt ngày nói chuyện, chia sẻ, cười đùa, xem phim, đi đọc sách, và cao trào nhất là nắm tay. Nghiệt ngã lắm thay là khi các bạn ấy đòi hỏi sex, mình từ chối, thế là đường ai nấy đi. Buồn thật chứ. Chuyện rằng mình mới kết thúc mối tình 16 tháng cách đây 23 ngày. Một lý do lại không thể buồn hơn được. Mình là một trong những sinh viên kín tiếng hiếm có của khoa, tất nhiên là không phải vì mình có mặc cảm hay lý do gì, chỉ là không thích có nhiều bạn, thế thôi. Mình có đứa đàn em thân thiết nhỏ <a href="https://confession.vn/10104-vi-theo-uoi-am-me-ma-nguoi-yeu-bo-minh-la-k56-gioi-tinh-nam-truoc-khi-vao-cau-chuyen-chinh-thi/" title="hơn" alt="hơn">hơn</a> 2 tuổi, cũng thụ nốt, từ một lần nó lấy nhầm cặp do giống nhau. Thế là từ đó, mình giúp đỡ nó khá nhiều. Thậm chí đôi lúc nó có chuyện buồn, như chia tay người thương, như rớt môn, như bị ba mẹ kiểm soát gắt gao,... mình luôn cố gắng dẹp hết các công việc để có thể giúp nó bình tĩnh hơn. Có khi mình sang nhà nó ở 3 ngày, chỉ để giữ cho nó không làm gì dại dột. Cả ngày nó chỉ nằm đó và khóc, tội nghiệp lắm, nên mình bắt nó phải nói, nói hết những gì khó chịu uất ức ra. Rồi thì tình cảm anh em cứ như vậy, mình thương nó như đứa em trong nhà. Nó cũng thương mình, mình đi MHX, nó thì bị ba mẹ quản thúc không cho đi, nó khóc lóc đòi sống đòi chết để đi với mình. Nó cứ bám mình miết thôi, đi đâu phải có mình. Tối ngủ thì nó phải nằm kế bên, không cho nó ôm thì nó sẽ thức trắng tới sáng. Rồi, thì đó là tình anh em, đến nổi người yêu mình phải ghen lên với nó. Mình thì không cho anh ấy ôm ấp kiểu giống nó. Đến đầu năm nay, không biết nó xem sex siếc thế nào bị ba mẹ bắt gặp, rồi chữi rồi mắng, nó sợ nên trốn đi. Mình nghe tin thì hết hồn, lật đật chạy đi đón nó về trọ, cho nó ở. Biết nó không quen sống kham khổ, mua cho nó nệm và gối, vì mình trước giờ nằm chiếu thôi. Tóm lại phải cải thiện bữa ăn hằng ngày cho em nó, vì mình ăn uống đơn giản, nhưng ngày nào mà không có canh có mặn có xào là nhóc sẽ không ăn nổi. Vì phải nuôi thêm nó, nên mình làm thêm một ca chiều đến 9h. Mình không cảm thấy thiệc thòi hay phải hy sinh, đơn giản vì nếu thương một người nào, đó là hành động tự nguyện. Mà cũng do nguyên nhân này, chuyện mới bắt đầu xảy ra. Một lần dọn dẹp nhà, mình thấy một cái mép của một bao bì bị xé, chiều ngang tầm 4 cm. Nhìn thấy thì mình biết nó là cái mép của bao cao su bị xe vội bằng miệng, mà trong nhà mình thì thứ này chưa từng tồn tại. Rồi thì người yêu mình khi đến cũng không gắt gỏng với nhóc nhỏ như mọi khi, chỉ có nhìn rồi đánh mắt sang mình, không nói tiếng nào. Vậy là hiểu rồi, không cần thiết phải điều tra. Mình đợi 2 người nói với mình, nhưng đáng tiếc thay, là không. Hôm đó mình bỏ ca làm, về sớm hơn 2 tiếng, và cái gì nên thấy cũng thấy. Rồi thì mình ngồi đối diện hai người, lần đầu tiên cảm thấy đau như vậy. Nói không giận là nối dối, chỉ là cảm thấy đau nhiều hơn giận thôi. Nhóc vừa kể vừa khóc. Còn anh thì mặt mày xanh lét nhìn mình. Thôi thì, mình cũng không nói gì nữa, bảo hai người dọn dẹp sạch sẻ, mình ra ngoài, đến khi nào cảm thấy ổn thì về. Mình thì ngay thời điểm đó, làm sao tránh được việc vừa sock vừa đau. Nói là bất ngờ thì không, vì dù gì cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý trước khi bước vào rồi. Mà thực ra cũng đâu thể trách họ được. Anh từ khi quen mình cũng xem như không có người giải tỏa, nhóc thì còn nhỏ chưa đủ sức kiềm chế. Suy nghĩ ổn hơn, đưa ra những giả định để yên lòng mình, mình quyết định chia tay anh. Chỉ là dù sao đi nữa, cũng không phải lần đầu mình chia tay một người. Thường sau khi chia tay, mình và họ đều giữ liên lạc, trở thành bạn thân thiết.Vậy mà... Từ khi nói chia tay anh, và hỏi anh có yêu nhóc thật lòng không, 2 người họ không gặp mặt mình nữa. Mình đã không còn giận họ rồi. Khi nhìn thấy mình trong trường, nhóc gầm mặt xuống chạy. Bạn bè của nhóc cũng quen mình, tụi nó nói nhóc dạo này rất lạ, nhìn bơ phờ buồn bả. Thương thì cũng đã thương rồi, làm sao bỏ được, phải không? Mình thì sống đơn giản lắm, mặc dù do bản năng hơi nhạy cảm, nhưng rất không muốn mất đi một đứa em. Vậy nên, mục đích là để nói với nó, đừng có tránh mình. Ít nhất mình đã dạy nó phải đối mặt, nếu nó sợ, mình sẽ cho nó thời gian. Nó là đứa từ nhỏ sống trong nhà, chưa từng va chạm, mà bây giờ laị không thể về. Giờ nó sống với anh, nhưng mà anh thì đôi khi hơi cộc tính. Mình cũng không muốn đến làm 2 người khó xử. Vậy đó. Chỉ có nhiêu thôi. Mà dù sao hi vọng mọi người đừng đả kích nó, vì nó tâm lý rất yếu. Ai cũng là người có lỗi mà. Rồi, nhóc có đọc được, thì mở block FB nhắn với anh ngay. Còn không anh sẽ đến chỗ 2 người nói chuyện rõ ràng đấy!"