Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
"[CFS TỔNG HỢP] Link gửi CFS: http://goo.gl/forms/8UsK6nQLqU Link gửi Love Bus: http://goo.gl/forms/l0gv9crvMr Link Group: Gay
Hình mô tả cho bài confession
"[CFS TỔNG HỢP] Link gửi CFS: http://goo.gl/forms/8UsK6nQLqU Link gửi Love Bus: http://goo.gl/forms/l0gv9crvMr Link Group: Gay Confession Link Instagram: https://www.instagram.com/gay18cfs" 1. Đây là lần đầu tiên mình đăng confession, trước đây mình ít chia sẻ chuyện tình cảm của mình với mọi người, nhưng mình thật sự rất buồn và tuyệt vọng, hy vọng nói ra hết sẽ làm tâm trạng mình tốt hơn. Mình là thụ, mình và bạn ấy (tạm gọi là H) biết nhau từ lúc còn học tiểu học, vị nhà gần nên hai đứa khá thân. Ở những năm cuối cấp 2 mình cũng như bao người con trai bình thường khác, cũng có bạn gái còn H vì xem phim đam mỹ từ năm lớp 7 nên đã sớm nhận thức rõ về mình. H bắt đầu thích mình từ cuối lớp 8 nhưng không nói ra vì sợ mình xa lánh. Lên đến cấp THPT vì có một số lý do mà 2 đứa không còn học chung trường nữa tuy nhiên vẫn thân với nhau và H cũng đã bắt đầu tỏ tình với mình. Khi ấy mình có thích một bạn nữ cùng lớp nhưng bạn ấy lại không thích mình mà trớ trêu thay bạn ấy lại thích bạn thân của mình trong lớp. Cái cảm giác hằng ngày nhìn người mình thích không nhìn mặt mình( vì một số lý do riêng) mà lại thân thiết với bạn thân mình thật không dễ chịu chút nào. Trùng hợp lúc đó lại là lần tỏ tình thứ 4 của H do đã bắt đầu có nhận thức về giới tính bản thân nên mình có tâm sự vài người mình tin tưởng biết chuyện này, họ cũng nhiều lần khuyên mình suy nghĩ kĩ vì để tránh trường hợp mình đem H ra để “lấp lỗ châu mai” cho bạn nữ kia. Lúc đầu mình đã khẳng định điều này nhưng khi quen rồi mới biết câu chuyện “lấp lỗ châu mai” là có thật vì mình thật sự chỉ xem bạn ấy ở trên mức bạn thân chứ chưa đến mức là yêu nhưng lại không dám nói ra vì sợ bạn ấy đau cũng như mọi người trách mình. Sau một thời gian quen nhau thì trong mình đã xuất hiện tình cảm với H, vì có xíu lý do nên mình giận bạn ấy cũng hơn 2 tháng nhưng không hiểu sao cái giận ấy lại làm tình cảm của mình giành cho H càng thêm sâu đậm. Trong lúc 2 đứa đang hạnh phúc thì chị H biết về mối quan hệ của tụi mình, gia đình H đã nhiều lần ngăn cản H trực tiếp và tìm đến cả mình, chị H dùng những từ rất khó nghe để nói mình. Trong lúc 2 đứa đang tìm cách vượt qua khó khăn từ gia đình H thì mình biết được tin chỉ còn 2 tháng nữa H sẽ theo ba xuất ngoại, mình thật sự rất buồn nhưng mình nghĩ nếu yêu nhau thật lòng thì khoảng cách địa lý không còn là quan trọng. Lúc đi H hứa sẽ thường xuyên liên lạc với mình, bảo mình đợi đến ngày H về, trong thời gian đầu thì đúng vậy nhưng chỉ khoảng 3 tháng sau thì mọi liên lạc của tụi mình đều bị cắt từ facebook đến các mạng xã hội khác. Mình cứ luôn mong rằng có lý do gì đó buộc tụi mình phải cắt liên lạc chứ không phải từ 1 trong 2 đứa mình. Cho đến chiều hôm qua mình đã liên lạc được với H, câu đầu tiên H nói không phải là “ Sao giờ này m mới gọi cho t” hay “T nhớ m nhiều lắm” mà lại là “M gọi t chi vậy”, 2 đứa nói chuyện một lát <a href="https://confession.vn/10120-la-con-gai-a-kho-chon-sai-1-nguoi-an-ong-e-gui-gam-tinh-yeu-that-longcon-kho-hon-toi-cho-em-co/" title="mình mới" alt="mình mới">mình mới</a> biết không có lý do gì ngoài việc H cố tình cắt đứt mọi liên lạc, cuối lời H còn bảo “hy vọng đây là lần cuối mình gọi cho H”. Mình thất sự rất đau mọi người ạ, mình biết lúc đầu là mình có lỗi nhưng có đến nỗi mình phải chuộc lỗi đến mức như vậy không? Tại sao? Liệu “real love” trong cái thế giới này có thực sự tồn tại ? 2. Hẳn là một số bạn trong giới chúng ta đã từng đem lòng thích một đứa trai thẳng đúng không?điều này không còn quá xa lạ gì nữa, Vâng và tôi cũng không ngoại lệ , điều đó thực sự là một điều rất ngu xuẩn đối với chúng ta, bạn thích trai thẳng đồng nghĩa với việc bạn tự đem đau thương đến cho mình -Vào chuyện..... Tôi và cậu ta học chung lớp trên ĐH, ban đầu thực sự tôi không có chút ấn tượng gì với cậu ta cả nhưng từ khi đăng ký môn học,học cùng lịch với nhau nên tôi tiếp xúc nhiều với nhau chứ học kì trước tôi cũng ít tiếp xúc với hắn lắm , và cái quan trọng nằm ở đây "không có lửa làm sao có khói" :) tôi đã thật sự bị lừa khi sau một khoảng thời gian học chung đột nhiên cậu ta có những cử chỉ thân mật như lâu lâu xoa đầu tui và hay nhìn qua chỗ tôi ngồi. Với những cử chỉ đó của hắn cộng thêm con tim yếu mềm này thì làm sao mà không bị rung động được cơ chứ! Và thế là tôi thích hắn , tôi cứ ngỡ hắn giống như mình (à.. mà hắn biết tui là gay và cũng không kì thị gì tui hếch ) nên tôi đã đi đến quyết định táo bạo lấy hết dũng khí tỏ lòng kiểu nửa đùa nửa thật (kiểu giỡn nhau đó)!(bình thường tui cũng hiền lắm,nhưng giỡn nhây thì cũng nhây lắm :)..Để xem cậu ta có phản ứng ra sao , vâng cậu ta chơi lại tôi -_- quăng vào mặt tôi quả thính cực độc! Thế là tôi bị lật kèo dính độc , và cứ như vậy mỗi ngày đến lớp với cái tình cảm mập mờ không rõ ràng như vậy , học xong còn chở nhau về nữa cơ , ôi cứ thế tình cảm trong tôi cứ lớn dần rồi đến một ngày . một dòng tin nhắn xuất hiện (là của cậu ta) him nói cho him mượn thẻ CGV đi xem phim với gấu (gái) , và thế là tôi thẫn thờ tim tôi đau nhói lòng tôi hụt hẫng (mới vài tuần trước nói chưa có gấu mà...?).mặc dù biết cậu ta là trai thẳng vì cậu ta hay quan tâm mấy bạn nữ lắm , từng có ny là nữ luôn mà và tôi cũng đã nhiều lần tự nhủ với mình rằng đừng mơ mộng đừng hy vọng vì bản chất của cậu ta khác với bản thân mình , nhưng mọi thứ dường như thất bại khi tình cảm dành cho cậu ấy ngày một lớn ? nhưng mà nói đi cũng phải nói lại nhờ việc cậu ấy có bạn gái mà giúp tui tỉnh ngộ và cũng là lý do để tôi từ bỏ đi cái tình cảm này , cái khó là ngày nào đi học cũng gặp chả hếch ! Nhiều khí thấy mệt mỏi với cái giới tính của mình quá huhu Đây cũng là lần đầu lên confess tâm sự qua đó cũng nhắc rằng các bạn đừng bao giờ để bản thân có tình cảm với trai thẳng (đau lắm đó!) còn tui thì đau nhiều rồi nên đau thêm lần này cũng khá là bình thường :) cuộc sống mà tất cả đều là ánh trăng lừa dối! Nhưng cái điều ngu xuẩn này sao cứ bám miết lấy tôi thế :( 3. Mình và anh quen nhau cũng đã được một thời gian, dù không quá dài nhưng cũng đủ để mình hiểu tính tình anh thế nào. Anh là người yêu đầu tiên của mình, anh chu đáo, ân cần quan tâm chăm sóc mình lắm, khi ở bên anh, mình thấy an toàn vô cùng, lại có chính kiến với năng lực nên mang lại cái cảm giác tương lai hai đứa sau này có thể ấm no, hạnh phúc bên nhau. Nhưng anh lại có khuyết điểm là suy nghĩ quá nhiều, từ khi quen anh, mình đã kể cho anh nghe hết mọi chuyện về mình, anh cũng đã có tk fb,zalo của mình, anh quản mình mọi chuyện, mình làm gì cũng nhắn tin báo anh, nhắn tin với ai anh cũng đều biết nhưng chỉ cần người đó là con trai thì anh sẽ hỏi vặn vẹo, lẫy mình. Rồi mình không còn đi chơi với bạn bè như trước nữa, vì từng vài lần đi chơi với bạn bè, mình ko nhắn tin với anh thường xuyên được thế nào cũng đâm ra giận lẫy. Rồi chỉ cần mình để anh chờ vài phút tin nhắn mà mình ko cố ý, anh cũng giận lẫy, và đây là cái nguyên do nhiều nhất cho mỗi lần giận lẫy của anh, nhưng mình không hề cố ý. Mình nói chuyện với anh cũng hạn chế nói giỡn này nọ, sợ anh tưởng thiệt lại buồn lại giận. Hầu như ngày nào anh cũng lẫy mình, và mình đều phải năn nỉ, có vô vàn lý do để anh ấy lẫy mình. Thời gian đầu quen nhau mức độ lẫy của anh ấy còn ít, nhiều khi mình tức quá mới tranh cãi với anh, thế là gây nhau ì xèo. Nhưng riết rồi tần suất ngày càng tăng, còn mình thì chỉ biết nhẫn nhịn, mà năn nỉ, giải thích với anh. Đôi lúc bên nhau, anh nói với mình rằng anh cũng biết bản thân vô lý lắm, chỉ có mình mới chịu được anh như vậy, những người yêu trước chẳng ai xuống nước với anh khi gây nhau cả, vì thế anh quen ai cũng chỉ đc vài tháng, bởi vậy anh yêu mình, sợ mất mình nhiều lắm, hứa sẽ kiềm chế, trưởng thành <a href="https://confession.vn/13395-con-trai-neu-cuc-tinh-nhi-chuyen-la-co-1-anh-trai-neu-tan-em-ma/" title="hơn" alt="hơn">hơn</a>, nhưng được vài ngày thì đâu cũng vào đấy. Mình là người duy nhất chịu đc tính khí của anh, xuống nước với anh, để làm được những điều đó mình phải hạ cái tôi của mình qua một bên dù mấy chuyện anh lẫy anh giận mình chả làm gì sai cả, mình yêu anh nhiều lắm, vì trước giờ ngoài gia đình mình ra thì chưa ai tốt với mình, chăm sóc chu đáo cho mình như anh, nhưng chỉ cần vài giờ ko nhìn thấy mặt nhau là bắt đầu có chuyện để anh lẫy. Lúc anh giận, anh lẫy anh nói những câu mà ko sợ động vào lòng tự ái, làm mình tổn thương. Có nhiều khi anh nói những điều mình vô cùng ko thích, tổn thương mình, mình hỏi thì anh bảo giỡn. Mình cảm thấy mình tôn trọng cảm xúc của anh bao nhiêu, sợ anh buồn anh giận bao nhiêu thì anh lại hồn nhiên nói những lời ko để tâm tới cảm xúc của mình. Anh muốn bên mình mỗi ngày, mỗi giờ. Chỉ cần ko bên nhau thì anh bắt đầu suy nghĩ tiêu cực,nghi ngờ mình như nghĩ mình lén đi vs trai..., đó là lý do anh bảo mình phải nhắn tin báo cái mình làm gì để anh ko nghĩ bậy, anh bảo anh tin mình, nhưng anh ko tin anh khi chỉ cần ko gặp nhau là suy nghĩ tiêu cực, nghi ngờ mình này nọ,... Mình ko biết phải làm sao thay đổi anh, khi anh hứa mấy lần nhưng ko thể tiết chế lại, anh yêu mình rất nhiều, mình cũng thế nhưng ngày này đến ngày kia tụi mình cứ lặp đi lặp lại cái chuyện anh giận lẫy và mình luôn là người năn nỉ 4. TÔI THẬT SỰ MUỐN CÓ MỘT NGƯỜI BẠN. Thế nhưng 22 năm qua tôi vẫn chưa tìm đc ai. Trong lúc học phổ thông và đến giờ là đại học, tôi cũng nằm trong một nhóm bạn nhưng tôi lại ko cảm thấy mình thuộc về nơi đó nên đã chấm dứt. Từ nhỏ tôi đã muốn đc lập nhóm chơi thể thao (đá banh, bóng chuyền...) với bạn bè nhưng bạn tôi chả đứa nào hứng thú cả, còn mấy người trên sân thì tôi nói chuyện ko hợp. Tôi thích ở nhà thư giãn, rủ bạn bè nấu ăn vào cuối tuần, họ lại muốn đi chơi, đi phượt. Tôi đặc biệt thích xem phim và luôn bị cuốn hút với các chủ đề về phim ảnh, bạn tôi thì chỉ coi phim để chụp ảnh đăng lên mạng hoặc cần tôi làm thú ôm khi xem phim kinh dị. Ngoài ra tôi còn gay nữa nhưng tôi ko ngại gì về chuyện mình gay cả chỉ là từng nghe họ ko thích thú gì với LGBT lắm nên lại tăng thêm khoảng cách. Ước gì bấy nhiêu điều tôi kể trên là toàn bộ vấn đề nhưng còn một thứ luôn choáng chỗ trong tâm trí tôi. Tôi có một thói quen khó bỏ, "giả vờ" quan tâm người khác. Giả vờ ở trong ngoặc kép vì tôi thật ra có quan tâm đến người đối diện nhưng một phần cũng là để che đậy cho bản thân. Tôi ko thích thú lắm với việc người khác tìm hiểu mình nên tôi luôn là người chủ động dẫn dắt trong cuộc trò chuyện. Tôi biết gần như mọi thứ về bạn bè mình từ sở thích, thói quen tới gia đình và các mối quan hệ. Tôi luôn khơi gợi họ chia sẻ với tôi để họ quên mất hay đơn giản là ko còn thời gian để hỏi tôi ngược lại. Vâng, nếu bạn cần một cái thùng để chứa những chuyện bạn muốn trút bỏ thì ngay đây. Tôi cũng từng thử tìm vài người là gay để kết bạn nhưng cũng vì cái thói quen đó mà hầu như <a href="https://confession.vn/tiep-tuc-nao-lu-ban-nhe/" title="sau đó" alt="sau đó">sau đó</a> họ đều có tình cảm với tôi (vì theo họ nói thì họ thích cảm giác thoải mái khi trò chuyện với tôi và cảm thấy tôi như người thân của họ) còn tôi thì bất lực chả biết làm thế nào. Làm sao bây giờ nhỉ? Có ai có câu trả lời giúp tôi ko? Tôi có thể cả đời ko yêu nhưng ko có lấy một người bạn thì thật cô độc mà. (Nhà tôi ko nuôi thú đc, à tôi ở Sài Gòn).