Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
"[CFS TỔNG HỢP] Link gửi CFS: http://goo.gl/forms/8UsK6nQLqU Link gửi Love Bus: http://goo.gl/forms/l0gv9crvMr Link Group: Gay
Hình mô tả cho bài confession
"[CFS TỔNG HỢP] Link gửi CFS: http://goo.gl/forms/8UsK6nQLqU Link gửi Love Bus: http://goo.gl/forms/l0gv9crvMr Link Group: Gay Confession Link Instagram: https://www.instagram.com/gay18cfs" ---------------------------- 1. Xin chào mọi người... hôm nay e cảm thấy cô đơn :))) Năm nay e 20 tuổi sinh viên năm hai ngành điều dưỡng. Ngày đầu tiên của đại học vừa vào lớp e đã nghe đám con gái cười bảo "Con trai ngành này cong hết tụi mày à" e thấy nực cười cho câu nói đó.Em luôn mơ rồi mình sẽ có một người yêu đẹp trai, ngầu ngầu và yêu thương mình và ngày nào cũng vậy e luôn nghĩ tới nó mỗi đêm trước khi ngủ để cảm thấy mình hạnh phúc.E tưỡng tượng ra những câu truyện nếu ghen mình sẽ ghen như thế nào , nếu mình yêu sẽ yêu thế nào và nếu nó chỉ là mơ. E chưa bao giờ nhận mình là gay, từ nhỏ e đã hiền,nhẹ nhàng mà ngu ngu và thấy khác khác.E luôn giữ mình nằm trong giới hạng an toàn. <a href="https://confession.vn/co-nhung-ua-hat-hay-ko-bang-hay-hat/" title="Ngày" alt="Ngày">Ngày</a> đi vào đại học dì e bảo e thế này "Dì sợ ở tp con sẽ gay... con có một cái tính dễ thương và nó rất hấp dẫn những người như vậy và dì sợ con sẽ động lòng". E luôn chốn chánh cái sự thật đó cho dù mỗi tối đều mơ mình sẽ có bạn trai nực cười lắm phải không ạ. E không sợ mọi người xung quanh nhưng e sợ e sẽ làm người thân của e buồn vì họ là tất cả những gì e có. Mọi thứ không dễ gì mà theo ý của e... rồi tới khi trái tim đòi được yêu.E có tất cả gia đình hạnh phúc,tiền bạc,đam mê nhưng e chưa thấy đủ hạnh phúc. Là những lúc đi đâu đó rất muốn có người chờ,là những lúc cuối tuần đi làm về khao khác có một người nói chuyện đi chơi hay nghe e xàm cũng được,là những lúc thấy những cặp đôi ngoài đường mà ganh tị tủi thân r nghĩ rồi tự bảo rồicũng sẽ tới mình. Hay vậy bỏ qua hết những tiêu chuẩn đã tưỡng tượng đi chỉ cần một người chịu bên cạnh là đủ nhưng rồi cái tự tị về bản thân , cái mà mình sợ nó đánh chết cái khao khác ấy. Có lần e đi xem bói thầy bảo hình như con thương con trai chớ ko phải con gái đúng không vì cô thấy tình cảm của con chỉ toàn nam xuất hiện... e trợn mắt nhìn bà thầy ấy... bà biết hơi nhiều r đấy . Luôn lạc quan, luôn cười nói,luôn khôn khéo với mọi người xung quanh rồi mọi thứ sẽ qua mà đúng không. haha thảm tới đây thôi... chảnh chó một thời cũng có ngày hôm nay. Rồi sẽ có ngày e chấp nhận bản thân,dũng cảm đi tìm, chờ người nam ấy xuất hiện để đủ hạnh phúc. 2. Ngày đó tôi đã làm được một điều mà bấy lâu nay, cả đời cũng chẳng dám nghĩ mình sẽ làm. Ai đó hỏi tôi có nuối tiếc không, có hối hận không? Trong thâm tâm tôi, nhiều lúc tôi nghĩ có chứ tại sao không? Vì tôi đã tự làm khổ bản thân mình, vốn từ trước đến nay tôi luôn nuôi nấng trong mình cái khát vọng gì đó, một thứ tâm thức mơ hồ nhưng lại cất chứa sự an ủi cho tâm hồn tôi, nó là động lực để tôi thức dậy mỗi sáng, nó là niềm vui để tôi đến trường mỗi ngày, bạn biết không mỗi sáng khi tôi thức dậy tôi đều nhớ về c ấy, bạn biết không mỗi ngày đi học dù ảm đảm đến mấy, chỉ cần c ấy qua phòng tôi và cười mọi thứ đều thay đổi, bạn biết không ngày đó tôi gặp chuyện buồn như chết, tưởng mình sẽ không qua khỏi, vậy mà c ấy đi qua, như một ánh nắng, đang lặng lẽ soi sáng cho tâm hồn tôi, và cứ thế tôi đã lấy lại thứ niềm vui bao lâu nay tưởng như đang chết dần đi trong vô thức. Nhưng tình yêu là thế, bản chất vốn có là hạnh phúc ư?, đúng nếu đến từ cả hai phía, là đau khổ ư, đúng nếu đó là thứ tình yêu cho đi chứ không có nhận lại. Tôi đã mù quáng quá lâu, đã từng nghĩ c ấy có cảm tình với mình, để rồi khát vọng, gieo trồng thứ tình cảm viển vông, thứ tình cảm của một kẻ ngu, của một thằng đần. Tôi vẫn nhớ đêm đó, ngày tôi tỏ tình với c ấy, từng dòng tôi viết ra có đôi chút ngờ nghệch, ngây ngô của đứa trẻ trên tuổi mới lớn, nhưng đó là bằng cả tấm lòng của tôi, và tôi như chết lặng khi nhận lại được hồi âm, bạn biết như thế nào không? Thật đáng thương! Tôi lúc đó như lặng người đi, tôi muốn khóc, khóc như một đứa trẻ để quên đi những điều cần quên, nhưng thật lạ, giây phút ấy dù muốn khóc tôi cũng chẳng thể làm được, có thứ gì đó chạy dọc trong tâm hồn tôi, xáo trộn và vô định, nó khiến tôi thấy lạnh cả tâm hồn, đờ người và chết đi trong vài phút câm lặng. Tôi biết, tôi đã từng khuyên người ta tình yêu là bể khổ, cố gắng giúp người khác khi họ bị vứng mắc vào cuồng quay này, nhưng trớ trêu thay tôi lại không thể khuyên bảo chính bản thân mình, phải tôi thật hèn nhát, không đủ dũng cảm để đương đầu lại được với nó. Đó là thứ cảm xúc mà kẻ đang yêu và đã yêu trải qua ư. Đêm đó với tôi là một đêm dài, trong cơn mơ từng lời từng chữ đó cứ hiện lên trong giấc mơ của tôi, nó nặng nề và khiến tôi mệt mỏi đến vô cùng. Nhưng nếu cuối cùng, ai đó hỏi tôi lại một lần nữa:""Có hối hận nếu làm điều đó chứ?" Tôi nghĩ mình sẽ trả lời rằng:"Không!" bởi lẽ tôi đã giúp mình gạt đi một gánh nặng, một sự ảo tưởng, để tiếp tục sống và cố gắng, và để thành công trên con đường đời phía trước, và để sau này có ngoảnh lại nhìn c ấy hay khoảnh khắc ấy tôi vẫn sẽ luôn tự hào về bản thân mình. Cố gắng có lẽ là nguồn động lực duy nhất của tôi bây giờ, tôi sẽ không bao giờ chọn cách gục ngã như người khác đã làm, vì tôi tin bản thân mình đủ mạnh mẽ để vượt qua nó, và nếu gục ngã tôi sẽ là kẻ thất bại. ..."Khi tình yêu ra đi, đừng cúi đầu trong nỗi tuyệt vọng; hãy ngẩng lên và ngước nhìn trời cao để thấy được nơi mà trái tim của bạn đang được chữa lành"..." 3. "Em không nghĩ mình đủ mạnh mẽ để bình thường mối quan hệ với anh sau chia tay. Đúng là cái gì qua đi là cũ kỹ chúng ta có muốn đánh bóng nó cũng không gọi là mới, Với em anh vẫn chỉ là người yêu cũ thế nên 1 là bạn 2 là người dưng. Mấy nay chúng mình tâm sự cũng nhiều em cũng hiểu được ít nhiều chặn đường mà anh đã đi sau chia tay em, cũng như hiện tại <a href="https://confession.vn/13954-am-tham-vo-beo-nguoi-yeu-va-cai-ket-ang-chac-o-ay-co-rieng-toi-l/" title="anh" alt="anh">anh</a> thế nào. Nghĩ cũng vui, em luôn muốn ah được những thứ tốt đẹp nhất ngay cả khi anh không còn bên em. Em cũng nghĩ nhiều ngày mình gặp lại nhau như thế nào? Ngại ngùng hay cởi mở nói cho nhau nghe về thanh xuân của mình, nhưng trước mắt em vẫn muốn không khí thoải mái nhất cho anh và em vì dù gì em cũng từng gọi anh là chồng. Chia tay rồi cũng có thể một lí do cho mình làm bạn đúng không mọi người. Đừng hờn ghen hay hận thù người cũ, chỉ có họ mới cho bạn biết mạnh mẽ như thế nào? hạnh phúc như thế nào? và chỉ có họ mới cho bạn biết nên yêu người mới như thế nào? Hạnh phúc đôi khi như chim trời, cố giữ chặt nó càng bay, chỉ có mong một ngày tự nó tìm lại......" 4. "Gửi anh, người mà em đã yêu và sẽ phải buông bỏ. Đúng một năm anh và em quen nhau, không, nói chính xác là anh và em không quen nhau, chỉ là...biết nhau, nhưng em cảm nắng anh khi đi học reading của anh. Em biết chẳng bao giờ anh đọc được những dòng tâm sự này của em, nhưng em sẽ nói cho nhẹ hết lòng mình, để sau hôm nay em sẽ buông bỏ tất cả. Anh, một giảng viên dạy tiếng anh của trường BK TPHCM, anh...một người đã từng rất dễ thương, đáng yêu, hiền và luôn quan tâm đến mọi người khi mới đi dạy, nhưng theo năm tháng anh trở nên hung dữ, có phần đanh đá. Em biết anh trải qua nhiều biến cố của cuộc sống, phải gồng mình trước những giông bão của cuộc đời. Tuy nhiên dù sao em vẫn thích anh. Em, một giảng viên, một tiếng sĩ trẻ măng, chưa...lấy được bằng vì thay đổi quy chế, em phải đổi bằng tiếng anh. Một trai...thẳng từng yêu, từng quen và sống chung 4 năm trời với người bạn gái mà mình yêu. Em từng yêu bằng cảm xúc mãnh liệt của tuổi trẻ, của cái thời mà mọi người gọi là "thanh xuân" cuối cùng đăng cay khi nhận ra rằng..."đối với mình họ là tất cả, đối với họ mình chỉ là một món đồ". Em bị bỏ khi lâm bệnh nặng và có thể ra đi bất cứ khi nào, không chút thương tiếc hay vấn vương. Em đau, đau lắm anh ạ, và em đã phải đứng lên đối diện với cái chết, và thần chết đã vô tình hay cố ý sót thương mà bỏ qua cho em. Em sống sót, nhưng vẫn phải mang đau đớn suốt đời bởi căn bệnh không thể chữa khỏi. Khi ấy, Em đã hứa với lòng chẳng cần yêu thương ai ngoài bản thân mình, em sống lạnh lùng trong cô đơn đến tuyệt vọng. Rồi số phận cho mình gặp nhau, anh kèm môn Reading cho em, đối với em...em thấy anh... hay hay, có chút...tào lao, anh chửi em, la mắng em khi em làm sai, anh đâu biết được việc đi dạy trong trường chỉ là việc làm ...thêm, theo bản năng và đam mê của em, chứ việc chính của em là CEO, là chủ tịch của một công ty xây dựng lớn. Ai giám la mắng em như anh? Nhưng anh ạ, em lại thấy thích thú với sự la mắng của anh, vì nó làm cho em thấy mình được quan tâm, thấy mình được lo lắng, cái mà em đã không còn có từ rất lâu. Khi học với anh, Em làm bài mệt quá có thể ngục đầu vào lưng anh, em có thể ...làm nũng xin anh ít bài tập như hồi em đi học lớp 1, hay năn nỉ anh khỏi la em khi em làm sai. Anh có thể ngồi bên em, dạy cho em từng li từng tý, cái cảm giác như em thật bé bỏng, như ngày xưa được cô chỉ bài, em vui, em thích thú với cảm giác này lắm anh ạ...và rồi...Em giật mình...khi phát hiện mình...cảm nắng anh mất rồi. Em hoang mang, em sợ,...nhưng em không kìm chế được cảm xúc của mình. Em vẫn muốn được học anh, vẫn muốn nghe tiếng anh, vẫn thích anh la em khi em làm sai bài. Vì anh, em làm không biết bao nhiêu chuyện tào lao, chuyện xàm mà em chưa từng làm, thậm chí em ghi âm tất cả cuộc gọi của anh và em, và mỗi khi em stress vì công việc hay cuộc sống, em thường nghe lại, tự cười rồi lấy động lực làm tiếp Anh ạ, từ một đứa vốn chỉ thích phụ nữ, lên giường với biết bao cô vì quan hệ làm ăn, vì hận, vì dục vọng, ấy thế mà em lại cảm nắng...lại yêu anh, mà còn tệ hơn khi muốn được anh che chở, cảm giác được bao bọc như trong lớp học với anh. Muốn được anh ôm, và nói với em "mọi chuyện sẽ ổn" khi em mệt mỏi, muốn được nghe anh la mỗi ngày, anh ơi, em khùng rồi đúng không anh? Em còn không hiểu nổi được chính mình thì em cũng không mong ai hiểu cho chính em? Em đã nhắn tin nói cho anh rằng em thích anh, anh từ chối,...em hiểu điều này vì anh còn nhiều gánh nặng trên vai cần hoàn thành. Em đã theo đuổi anh trong đúng 1 năm, kể từ ngày đầu tiên em gặp anh. Em cũng mệt và đầy tổn thương vì sự phũ phàng, lạnh lùng mà anh dành cho em. <a href="https://confession.vn/14309-anh-va-chi-6-tuoi-anh-chuyen-en-song-canh-nha-chi-anh-va-chi-bat/" title="Nhưng" alt="Nhưng">Nhưng</a> anh à, em quan tâm anh là thật lòng, em thật lòng, thật tâm muốn bên anh, muốn anh buông bỏ những thứ trên lưng hay chí ít em sẽ gánh vác cùng anh. Anh chỉ cần yêu em, thế giới cứ để em lo............. Anh ạ, đã đến lúc em phải buông bỏ đoạn tình duyện này của em, em không thể tiếp tục theo đuổi và đơn phương anh nữa, dù trong lòng em, em không hề muốn. Em sẽ phải lặng lẽ rút ra khỏi cuộc sống hiện tại của anh, anh sẽ không cần thấy đứa học trò hay làm anh bực, hay nghịch trong lớp. Em sẽ phải lựa chọn con đường mà nơi ấy không còn có anh, tuy nhiên em sẽ không đau khổ, sẽ không khóc lóc, nhưng anh ạ, trái tim em sẽ không hoàn chỉnh khi không có anh, nó đã bị khuyết một mảng, một mảng mang tên anh và những ký ức của em về anh dù không nhiều. Nếu có thể đánh đổi, em sẽ buông bỏ tất cả cái em đang có để đổi lại sẽ có anh trong cuộc đời của em. Danh vọng, địa vị, tiền tài đều không quan trọng với em nữa, em khao khát hạnh phúc cái mà em đã cố tình vùi vào ký ức. Anh sẽ là mối tình đồng tính đầu tiên và sẽ là duy nhất của em... Gửi anh, Nguyễn Cao Nguyên, biệt danh Nguyên Ca Ca, GV tiếng anh Đại Học Bách Khoa TPHCM. Em, Đệ đệ Cám ơn các bạn, mong các bạn đăng giúp mình 5. Chuyện tình của tôi và anh chỉ vỏn vẹn 10 ngày!!! Tôi và anh quen nhau thật tình cờ qua mạng xã hội. Ngày mà 2 đứa gặp nhau đó là ở hồ bơi! Lúc đầu 2 đứa thật sự chưa hiểu gì về nhau chỉ sau vài tiếng đồng hồ tâm sự thì cả 2 đồng cảm về nhau.!!! Cuộc tình của tôi và anh diễn ra rất nhanh, anh thật sự là người yêu lý tưởng. Vài ngày sau cũng là ngày tôi thi kết thúc môn học. A đã đón và dẫn tôi đi ăn để có sức mà thi!!! A đã đưa tôi đi thi, đó là khoảng thời gian tôi thật sự hạnh phúc. Rồi a lại về quê. Mấy ngày xa nhau, tôi cứ ngỡ nó dài lê thê. Cho đến sáng ngày thứ 6, kể từ khi 2 đứa quen nhau. Đó là ngày mà tôi như chết đi!!! Cũng như mọi ngày anh vẫn thức dậy sớm và nt cho tôi. Nhưng anh có vẻ rất khác. Anh dặn tôi rất nhiều, sau này tôi phải tự lo cho mình. Quả đúng như tôi nghĩ. Đó là ngày anh nói chia tay tôi. Vì nyc của anh đã nói lời quay lại với anh. Anh thật sự khó mà chọn. Nhưng vì anh và họ đã quen nhau 1 năm, còn tôi chỉ 6 ngày....sau khi nghe anh chọn họ, cả bầu trời như tối xầm lại. Tim tôi đau lắm, rất đau. Tôi đã khóc cạn nước mắt, nhưng tôi biết không thể nào mà có thể anh quay về. Tôi biết rằng mình chỉ là người đến sau, và tình cảm chưa đủ lớn.!!! Ngày thứ 10 cũng là ngày 2 đứa chính thức chia tay. Ngày hôm đó tôi đã cùng anh đi dạo cùng nhau và kết thúc cho mối tình chỉ 10 ngày. Anh là người mà tôi rất yêu và thương, a rất hoàn hảo. Anh không xấu, chỉ là do tình cảm của tôi chưa đủ lớn để giữ anh lại. Nhưng đó mãi là kỷ niệm đẹp về mối tình của tôi và anh. Bây giờ cũng vậy, tôi sẽ luôn mỉm cười và cầu chúc anh và người yêu hạnh phúc....!!! "Gửi người em đã yêu" và tôi vẫn còn yêu anh rất nhiều...? 6. "2/5 1:45AM Tối nay mưa to, em vừa nốc cả ca coffee nên cũng không thể ngủ ngay nên chỉ ngồi nghĩ về anh. Ngoài biển có mưa không ? Có lạnh lắm không ? Em tự hỏi mà trong đầu thì không có cách nào biết được bởi vì... chúng ta đang cãi nhau. Mình quen nhau chỉ qua mạng, em là 1 thằng không thể tiếp xúc được với xã hội từ bé, lủi thủi với đống DVD, bộ đồ hàng, ngay cả khi đi học em cũng không thể gần được với bạn gái nhưng mấy đứa con trai bình thường khác. Lên cấp 3 em tìm được cho mình 1 cộng đồng chung sở thích là nhân thú vì những nhân vật hoạt hình em từng coi suốt tuổi thơ như một sở thích, em lại gặp được anh. Anh cũng như em, lủi thủi với dế, lúc bé thì thương động vật, bồng mèo con đi khắp xóm xin người ta nhận nuôi (Nghe anh kể em bật cười vì hình ảnh đó hiện trong đầu em dễ thương lắm), mình gặp nhau trên mạng ra sao hoặc chính xác như thế nào thì em không thể nhớ được nhưng anh là người đầu tiên tỏ vẻ thân thiện với em nhất. Xuyên suốt thời gian cả hai nói chuyện với nhau mà không ngờ rằng đã quen nhau được 2 năm. Khoảng thời gian này tụi mình vẫn chỉ là bạn, em vẫn yêu người khác còn anh thì không hề nghiêm túc khi em gợi ý. Anh thì đi kiếm người yêu trong mộng, em thì đi date rồi chia tay. Cho đến khi em ra Đà Nẵng du lịch, gặp được anh ngoài đời thật để rồi cuối cùng 2 đứa nhận ra thì đã muộn, em phải đi du học nước ngoài. Thời gian yêu xa từ HCM và Đà Nẵng chả thấm là bao so với 7000km vượt biển Bắc Thái Bình Dương và cản trở múi giờ. Em vẫn còn nhớ mãi cứ tới cuối tuần bên em thứ 6, anh lại là thứ 7, em fake ip về Việt Nam chơi LOL dù nó lag vãi đái ra song khoản thời gian đó rất vui dù em đánh tệ asf. Học thì kiểm tra 45' em làm trong vòng 15' xong toàn bộ ( đúng hết nhá ) rồi xin đi WC chỉ để chat với anh nhưng nhiều lúc anh đã ngủ mất. Nhiều lúc như vậy, em cảm thấy rất tủi thân. Thoắt 1 cái 6 tháng trôi qua tới Noel, em dự định chỉ đi về chơi 1 tuần rồi trở lại nhưng biến cố không ngờ khi vừa đặt vali tới nhà, em hay tin má phải đi cấp cứu vì suy nhược. Tuy không có gì quá nguy hiểm, song em thấy rằng mình là con một. Bỏ má phải chắt chiu đi làm chỉ để gửi qua 1 nhúm tiền không đủ tiền ăn và ở chưa kể mình không thể đi làm vì thiếu phương tiện và tuổi nên em quyết định ở lại Việt Nam luôn. Khi anh hay tin, anh mừng lắm phải không? Từ 7000km vượt biển giờ lại về chung múi giờ, chung quốc gia nghe cứ như một điều ước tưởng chừng như mơ hồ lại thành hiện thực. Anh rất ưa là nóng nảy, chuyện gì sai là chửi ầm cả lên nhưng rồi lại suy nghĩ. Em thì khác hẳn với anh nhưng đôi lúc cũng rất bướng, bị chửi là tức chịu không được nên thành ra 2 đứa có thời gian cold war tầm 2,3 bữa và lâu nhất là 1 tháng. Thời gian đầu anh giận, anh nóng nảy thì em như chết rồi ấy. Em tìm đủ mọi cách xin lỗi, em sợ anh sẽ chia tay, ... nhưng mà người ta nói "cái gì xài hoài thì nó lờn", dần em quen và cũng chấp nhận tính cách của anh, tính cách mà em cứ nghĩ: sau này cưới về chắc hối hận ( đùa đó ). Tuy giận nhau vậy, chứ em nhớ anh lắm nhưng em tôn trọng quyết định của anh. Anh ngủ ngon nhé... 7. "Hôm nay có 3 đứa mày nói thật mày là gì thích trai hay gái để tụi tao biết còn tính!" Khi bạn là thằng duy nhất có giới tính lạ trong đám bạn thân toàn thẳng thì sẽ luôn "được" hoặc "bị" hỏi những câu kiểu như thế. Mình thì chẳng phủ nhận cũng chẳng thừa nhận toàn cười trừ rồi bảo "Đừng quan tâm".Tụi nó lần lượt lấy vợ, đứa ế triền miên cũng đã đi ra mắt nhà vợ đợt lễ này. 1 đứa cuối năm nay, 1 đứa sang năm cưới vv.. . Còn mỗi mình mình vẫn thế... Nhiều khi tụi nó hay hỏi và nói đùa "Đó giờ mày yêu ai chưa" "Sao tao không thấy mày không ai nhắn tin hay điện thoại gì hết vậy" "khi nào sang Thái" "Ngủ chung thôi đừng có lợi dụng tao nha, tao sợ BD" "ê, A mày qua ngủ với nó đi, tao sợ bị nó thông" "tụi tao thèm gái còn mày thèm gì, chắc thèm c* hả. Hay thèm tao, thèm thì nói để tao biết tao cho" "đêm nay tao sẽ là của mày, muốn làm gì làm đó" "muốn đứa nào tụi tao trói lại cho" vvv... Chơi lâu nên thân, tụi nó hay thế nhưng không có ý gì cả. Vừa buồn cười vừa thấy nhói nhói. Cả thời cấp 3 và thanh xuân của tao chỉ biết mỗi tụi bây. Riết tao cũng chẳng biết sau này tụi bây lấy vợ sinh con rồi tao còn gặp được bây không. Rồi vợ bây có cho đi chơi với tao không. Tụi bây hay la tao đừng sống vìvgia đình hay vì ai nữa, sống cho mình đi. Lớn rồi lo cho tương lai riêng đi. Vv.. Ừ thì cũng phải gia đình tao đã ổn em tao đã có vợ, ba mẹ đã có dâu đã và sắp có cháu. Tao bây giờ xem như dư thừa rồi. Cũng tới lúc sống cho mình. Nhưng thôi tao vẫn sẽ sống như tao đã từng dù có hơi mệt một chút. Vì tao còn muốn chơi với tụi bây vài năm nữa, và để gia đình không thấy ngại với mọi người. 2 mươi mấy năm rồi, tao chẳng có ai thì tương lai chắc cũng chẳng khác lắm nên tao cứ như cũ vậy. Vì tụi bây và gia đình sẽ cố. Hãy luôn nhớ tao luôn là đứa vô tư hay cười và không biết buồn. Gửi tụi bây dù biết chẳng đứa nào đọc được và nếu đọc được cứ xem như chưa thấy hãy cứ cười với nhau như đã từng. Tao ngủ đây. Nếu mai còn thức dậy tao vẫn sẽ vô tư như đã từng 8. "Có một người con trai, năm anh ấy 15 tuổi thì gia đình tán gia bại sản, anh ấy cùng cha mẹ và đứa em gái mới lên 5 phải tá túc nhà bên ngoại. Mỗi ngày người cha đi làm được rất nhiều tiền nhưng họ phải trả nợ, em gái anh ấy quá nhỏ nên anh ấy đi làm thêm. Mỗi ngày anh ấy vừa học, vừa làm thêm, hoàn cảnh lại éo le, gia đình rất hay to tiếng và kiếm chuyện gây gỗ nhau, anh ấy rất stress. Năm 19 tuổi, mình và anh ấy gặp nhau, yêu nhau. Anh ấy lúc đó càng thêm áp lực vì anh ấy đã biết bản thân là người đồng tính mà cô dì chú bác trong dòng họ hay gọi là bê đê. Anh ấy giấu tất cả, âm thầm chịu đựng mỗi ngày, gánh nặng cha mẹ, công việc, khách hàng, em gái nhỏ, tính hướng, ... Năm 30, hai đứa mình yêu nhau hơn 10 năm, gia đình anh giàu có trở lại, ba mẹ anh nhẹ đầu nên anh cũng tạm bớt căng thẳng nhưng hết cái này lại cái khác, gia đình thúc anh lấy vợ. Con trai trưởng, cháu đức tôn mà đã 30 tuổi chưa lấy vợ, nhà anh người hoa, ba mẹ thèm cháu lắm. Ngày anh nắm tay mình về quỳ gối come out, ba mẹ anh ấy chết lặng. Lúc đó đứa em gái nói “ũa thì có sao đâu, anh hai muốn yêu ai thì yêu, anh hai có làm gì sai đâu”, ba anh ấy đánh liền con bé 2 bạt tay. Sau đó ba mẹ bắt anh thôi việc, nhốt anh ở nhà, ăn cơm chung bàn thì hay nói câu ”ngta có cháu bế cả rồi v.v..”, nhỏ em gái lúc đó vừa hai mươi, mới đổ đại học, hay im lặng rồi giúp mình liên lạc với anh ấy. Lúc đó anh ấy bế tắc, anh muốn tự tử chết. Anh đã luôn có suy nghĩ đó nhưng cuối cùng người tự tử chết là em gái anh ấy. Cả gia đình vỡ oà, ai cũng bảo tại sao lại dại dột như vậy, lúc mình gặp lại anh là tại đám tang em gái, mình lúc đó ... ko biết sao nữa, anh thẫn thờ, cha mẹ anh cũng thẫn thờ. Em gái anh ấy, từ bé đã lớn lên trong những tiếng chữi bới của gia đình, phải học thật giỏi và thật ngoan, em ấy vài lần nổi loạn rồi lại thôi. Em ấy viết stt “Tại sao cuộc đời này lại có nhiều bế tắc như vậy”.Mình cảm thấy, đến khi chết cũng ko dc ai hiểu được. Sau đó ba mẹ anh ấy chấp nhận tụi mình trong đau đớn, vì họ ko muốn mất đi đứa con nào nữa. Hôm nay là sinh nhật của em ấy, tính cả hôm nay thì em ấy 22 tuổi rồi. “Anh cảm ơn em vì đã can đảm như vậy, cảm ơn em đã ủng hộ tụi anh vô điều kiện khi cả gia đình đều phản đối, anh nghe nói em thương anh hai em, anh hai em cũng thương em lắm. Cảm ơn em”." 9. Đã qua được một năm kể từ cái ngày chúng ta chính thức chia tay nhau, những tưởng rằng chỉ một mình em luỵ, không ngờ anh cũng đang luỵ em. Anh đã mong rằng quãng thời gian chúng ta không nhìn mặt nhau nữa chính là lúc anh có thể quên em thật nhanh. Anh quên người cũ rất nhanh, nhưng anh lại chẳng quên được em. Anh không muốn nói những kỉ niệm của chúng ta lên, vì anh muốn nó đúng nghĩa là một confession, không một ai có thể nhận ra, kể cả em. Tuy vậy, nếu em có đọc được và có nhận ra, hãy tin rằng anh luôn giữ lời hữa. Cho dù không phải là năm nay, thì năm sau, năm sau nữa... anh cũng sẽ tới chỗ em sống, cùng em đi chơi đêm Giáng Sinh. Anh cũng muốn được cùng em đi tới Nha Trang, đi lên Sapa và đi du lịch tất cả những nơi mà chúng ta thích. Anh có thật nhiều thật nhiều dự định, trước đây anh luôn nghĩ rằng anh sẽ thực hiện những ước mơ đó một mình, nhưng hiện tại và tương lai anh mong là sẽ có thêm em đồng hành cùng anh. Có thể đến cái ngày mà chúng ta gặp nhau, em sẽ có người mới, đến được đó, gặp được em rồi anh sẽ từ bỏ, còn hiện tại, anh chỉ muốn theo đuổi em, như cách em đã ngậm ngùi những đau đớn để đuổi theo anh. Quá khứ yêu xa của chúng ta là những năm tháng ngọt ngào hơn đường mật nhưng cũng đắng cay và gian khổ, mỗi một người trong chúng ta đều mắc sai lầm làm đối phương tổn thương. Anh nghĩ rằng anh có thể buông bỏ những tổn thương mà em vô tình làm anh đau, vậy không biết rằng em liệu có thể bỏ qua những tổn thương mà anh làm em đau được hay không. Này cậu bé, anh nhớ em, nếu có thể, hãy đợi anh...