Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
[CFS TỔNG HỢP] Link gửi CFS: http://goo.gl/forms/8UsK6nQLqU Link gửi Love Bus: http://goo.gl/forms/l0gv9crvMr Link Group: Gay
Hình mô tả cho bài confession
[CFS TỔNG HỢP] Link gửi CFS: http://goo.gl/forms/8UsK6nQLqU Link gửi Love Bus: http://goo.gl/forms/l0gv9crvMr Link Group: Gay Confession Link Instagram: https://www.instagram.com/gay18cfs 1. Chả biết mở đầu như thế nào vì tâm trạng lúc này không vui cũng không buồn... Có lẽ cuộc tình dài nhất trong của đời của T là 3 tháng - chỉ là mối tình ngây ngô qua mạng nhưng cũng là lần đầu khóc nhiều và buồn dai dẳng nhất . Đến năm lớp 11, khi bản thân đọc <a href="https://confession.vn/13669-cau-chuyen-mang-ten-li-xi-tet-anh-nguoi-yeu-hon-4-tuoi-a-i-lam-y/" title="1 confess" alt="1 confess">1 confess</a> về việc chia tay thì lại lướt đọc comment , vô tình gặp được mối tình đầu đàng hoàng - gặp mặt ăn uống, đi chơi, trao người những lần đầu. Ngày tháng yên bình rồi cũng qua khi tính ghen vô cớ bộc phát, mặc có người giải thích nhưng T cứ ghen và gây áp lực làm dẫn đến việc " Em mệt rồi chứ, mình chia tay nha " ... Chia tay vì mình còn trẻ con. Điều đó chẳng có gì sai để bình bào chữa cho bản thân... Dần dần thay đổi, nghĩ cho người khác, thông cảm nhiều hơn . Nhưng bất luận vẫn bị lần lượt chia tay vì " Anh thấy mình không có nhiều thời gian cho em nên mình dừng lại nhé " , " Em quá tốt và tử tế để anh khám phá những điều khác từ em, anh chán rồi, mình dừng lại nha " Khi nghe những lý do chia tay ấy, bản thân T không ngạc nhiên nhiều nhưng cảm thấy thất vọng : " Mình sống vì tình yêu, mình hiểu cho mọi vấn đề của họ... Để rồi họ đòi chia xa ? Mình đã làm gì sai ? " T cứ dằn vặt mình vì sao mình bị đối xử như thế ? Yêu trọn 1 người, từ chối những lời ngọt ngào từ những người khác để rồi bị bỏ rơi ? Thay đổi bản thân là 1 quá trình mệt mỏi nhưng lại bị rời xa thì hoàn toàn cảm thấy gục ngã... T có nên sống đểu để người ta thích thú mà ở lại ? P/s: 19/4 - Chạm Đáy Nỗi Đau - Dối - Vỡ - Nếu Hạnh Phúc Không Phải Em - #missĐ Đã từng đăng nhiều bài với mỗi cuộc tình đi qua, thì chẳng mong đợi nhiều về Confess này được duyệt... 2. Tôi viết lên đây để chia sẻ điều mà tôi hối tiếc cho bản thân và có thể đó là câu chuyện giúp các bạn rút ra kinh nhiệm cho mình ( thật ra tôi nghĩ do tôi ngờ u thôi) Năm nay tôi 21 tuổi, tôi nhận ra mình có cảm tình với bạn cùng giới từ năm cấp 2. Không công khai với ai và không ai biết tôi như vậy cả. Lên đại học, ở sài gòn môi trường rộng rãi và "thoáng" hơn. Có nhiều mối quan hệ khi đi làm và đi học. Rồi cuối năm ngoái tôi xin vô làm partime ở 1 khách sạn lớn, tôi quen biết 1 anh chung chỗ làm.Anh rất tốtvới mọi người, bản thân chỉ nghĩ tình cảm anh e đơn thuần thôi và tôi cũng rất quý mến anh ấy. Rồi dần anh ấy rất tốt với tôi, bản thân tôi cảm nhận được điều đó và tôi thích a ấy. Và sau đó là các buổi tối anh ấy thả thính bằng tin nhắn, rồi giúp đỡ tôi lúc tôi cần thật sự tôi cảm động vô cùng.Sau 2 tháng thân thiết, thật sự tôi lo lắng nếu lỡ may tôi nói ra tôi thích anh ấy thì không biết anh ấy có quay lưng với tôi không, tôi sẽ mất đi tình cảm anh em bấy lâu nay. Tại vì thực sự nhìn anh ấy ko ai nghĩ anh ấy gay cả.Rồi đến 1 hôm anh nhắn cho tôi kêu tôi là anh qua phòng trọ e ăn cơm nha. Bản thân tôi rất thích nấu ăn nên đồng ý chấp nhận ngay,thực sự lúc đó tôi không nghĩ gì cả. Hôm đó khi ăn cơm xong thì anh ấy mới hỏi lân la tôi vài câu đại loại là "em có người yêu chưa","tại sao giờ chưa có","chắc e khó lắm".... xong cuối cùng chốt lại "e thấy anh như thế nào" rồi ôm tôi rất chặt nói"anh yêu em" rồi hỏi tôi "anh là người đầu tiên của em hả". Các bạn đoán được tâm trạng của 1 đứa mong muốn có người thương mình rồi chứ gì? tôi gật đầu đồng ý. Rồi sau đó anh làm chuyện đó với tôi, bản thân tôi lúc đầu không muốn và có nói chưa sãn sàng, tôi bỏ đi rửa chén. Một hồi sau thì anh ấy ôm tôi từ phía sau rồi tôi cũng đồng ý với anh làm chuyện đó. Các bạn chắc đoán hạnh phúc phía sau đó hả. Không hề nhé các bạn và rồi hôm sau chuỗi ngày im lặng của anh với tôi, up rất nhiều anh đi chơi các kiểu. Thế nhưng chỉ có khi nào tôi nhắn tin cho anh thì mới trả lời và trả lời rất đỗi lạnh lùng và khách sáo.Rồi hôm qua khi tôi nhắn tin cho anh nói ý dạo này anh quên e rồi thì phải thì được anh trả lời rất cứng rắn. "Em à mình chưa là gì đâu, đang còn rất mơ hồ nên em đừng suy nghĩ nhiều nhé.Không tốt cho cả 2 khi gặp mặt nhau" Thật sự lúc đó tôi hơi sốc và chỉ nhắn lại "ok em hiểu mà". Các bạn biết tôi cảm thấy thế nào ko, đau lắm 1 người sợ yêu và mong muốn có ai đủ tin tưởng để nói lời đồng ý vậy mà... Có <a href="https://confession.vn/13996-2-am-cuoi-2-ket-qua-chao-cac-ben-nhu-viet-o-tren-moi-het-thang-g/" title="người nói" alt="người nói">người nói</a> con trai mà mất mát gì đâu, nhưng thực sự tôi không muốn như thế! anh phải làm như thế nào tôi mới đủ tin tưởng mà trao cho anh lần đầu của tôi chứ Qua chuyện này thực sự làm tôi suy nghĩ rất nhiều,có lẽ do tôi quá dễ dãi người ta như thế với tôi.Chuyện đã rồi thôi thì tôi tiếp tục sống tiếp cuộc sống của mình.Còn người ta hả thôi kệ Cái này do mình tâm sự kể lại 1 thằng học kỹ thuật nên ko viét lách hay được. Mong mọi người cố gắng đọc những điều lủng mình viết.cảm ơn Gay18+confession giúp mình có nơi để chia sẻ 3. Tôi và anh ta nằm ở 2 đầu chữ S, tôi là chàng trai học QTKD và Ngôn Ngữ Trung tại sài thành, anh ta là dân Đại Học Kiến Trúc năm tư tại mảnh đất thủ đô VN, anh ta lớn hơn tôi một tuổi, câu chuyện bắt đầu từ những ngày tháng thơ dại khoảng 7 năm về trước, tôi chỉ là 1 "người dùng Facebook" bình thường hơn cả bình thường, anh ta là một Hot Face (theo cách gọi dân mạng) khoảng cách giữa tôi và anh ta không chỉ là địa lý mà còn là địa vị, có thể hiểu đơn giản là người ta nổi tiếng như vậy, còn bản thân mình thì không gì đặc biệt cả, cho đến 5 năm sau (kể từ ngày tôi biết đến anh ta) thì khoảng cách giữa tôi và anh ta ngày một rút ngắn lại, chúng tôi bắt đầu có những tin nhắn chào hỏi (dĩ nhiên tôi là người chủ động nhắn tin) nhưng mối quan hệ này trông còn mỏng manh hơn bạn bè, vì phần lớn những tin nhắn đều có thể hiểu mang máng như "nhờ giúp đỡ", thật sự tôi không thấy phiền, ngược lại thì cảm giác đó là vui, vì từ vị trí "ngước nhìn đám mây" của 5,6 năm về trước thì giờ có thể trông thấy rất rõ đám mây đó, cảm giác như gần hơn rất nhiều rồi, tôi rất hy vọng anh ta sẽ chủ động nhắn hỏi thăm tôi dù chỉ 1 lần, nhưng tiếc là không có :( tôi đang tự hỏi "liệu anh ta có nhớ được họ tên của mình không ?" Đây không phải lần đầu tiên tôi yêu thương một người, nên cái cảm giác bị tổn thương luôn khiến bản thân nghi ngờ "liệu mình có thật sự thích anh ta không, hay chỉ là bản thân cô đơn quá nên nghĩ như vậy thôi" nhưng anh ta là người mà tôi luôn không muốn từ bỏ kể từ 7 năm trước đến tận bây giờ, vẫn luôn dõi theo, vẫn không ngừng nghi ngờ tình cảm của bản thân, có lẽ là phản ứng của anh ta dành cho tôi, một thứ cảm giác rất trống vắng :( Tôi không biết bản thân nên làm gì nữa, buôn tay hay nói thẳng với anh ta ? Tôi sợ cảm giác bị lạnh nhạt, tôi cũng sợ cảm giác bị mất đi mối quan hệ hiện tại ... Giá như tôi biết được bản thân có thật sự thương người đó hay không :( 4. Này cậu, cậu có gì với tôi phải không? Cậu suốt ngày ôm, hôn tôi, rồi lại khiến tôi cứ nghĩ cậu thích tôi. Ngày nào cũng hàng loạt mấy câu yêu đương. Tôi đổ thật <a href="https://confession.vn/14017co-ai-mac-phai-cai-tinh-huong-eo-le-nhu-the-nay-khong-a-la-con-ut/" title="rồi đấy" alt="rồi đấy">rồi đấy</a>. Tôi cứ nghĩ những hành động đó chỉ dành cho mình tôi thôi, nhưng có lẽ nó dành cho rất nhiều người. Tôi đang ảo tưởng đúng không? Hay tôi yêu cậu quá nhiều? Nhiều lúc tôi cũng muốn hỏi thẳng cậu rồi lại sợ cậu nghĩ tôi là một kẻ không ra gì. Tôi phải làm thế nào đây? 5. Đúng hay sai? Có nhiều người cũng đã từng hỏi tôi và tôi cũng đang tự hỏi chính mình rằng: công an mà bị gay chắc kinh khủng lắm đúng không? Vâng, thật sự kinh khủng lắm các bạn ạ, áp lực công việc, gia đình, hôn nhân và cả đồng nghiệp, bạn bè nữa. Tôi cũng đã từng có ý định ra khỏi ngành nhưng vì chữ hiếu và sự kỳ vọng của ba mẹ nên tôi không thể làm điều đó, công lao dưỡng dục thôi thúc bản thân tôi gác bỏ lợi ích cá nhân của mình mà chăm lo cho gia đình, cống hiến cho xã hội. Các bạn biết không, nhiều đêm mình ngủ mà suy nghĩ tới chuyện lập gia đình, có con là bản thân cảm thấy rất sợ, sợ phải phụ lòng một người phụ nữ, sợ những đứa con lớn lên nó biết ba nó là gay thì nó sẽ sống thế nào, những nỗi sợ cứ dai dẳng, gặm nhắm. Tôi đã từng yêu một người đồng nghiệp, người cho tôi cảm giác yêu đương đầu tiên của một thanh xuân, nhưng tôi biết đó chỉ là tình yêu từ một phía, đó là do tôi yêu đơn phương, tôi mù quáng, ngớ ngẩng khi xem những cử chỉ quan tâm đơn thuần thành yêu, tôi hi vọng quá nhiều. Mà thật ra người ta là trai thẳng, chúng tôi đã trở mặt nhau khi vô tình tôi xem được tin nhắn trong điện thoại của anh với một người con gái, những tin nhắn mùi mẫn sau 1 cuộc ân ái hoang lạc. Các bạn hiểu được cảm giác đó không, cảm giác khi người mình thương làm vậy với cô gái khác. Tôi đã ngưng nói chuyện với anh ấy một thời gian mặc dù làm chung cơ quan, đụng mặt nhau hằng ngày, cảm giác đau đớn nhất khi phải im lặng với người mình yêu ngót 2 năm trời, đau không thể tả. Rồi tôi xin chuyển công tác về huyện, một phần vì gần nhà và một phần là để lánh xa anh, người tôi thương ngay cả bây giờ vẫn còn. Tính ra cũng đã 6 năm rồi các bạn mà vẫn không thể nào quên được. Trải qua thời gian ròng rã mới thấy, con người ta sẽ không bao giờ quên mối tình đầu luôn để lại ấn tượng với họ nhất. Cuộc sống bây giờ phát triển rồi, suy nghĩ con người cũng thoáng hơn, nhưng đối với một người công an không thích phụ nữ thì quả là một điều kinh khủng nhất. Cũng không biết câu chuyện tôi có được đăng hay không, nhưng cũng xin nhắn nhủ với các bạn rằng, hãy tận tâm với nghề và đừng suy nghĩ bi quan như tôi, và nếu có yêu ai thì cũng phải nên tính toán, đừng vì sự yêu thương mù quáng mà làm đau khổ bản thân mình. Chào admin và các bạn....