Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
[CFS TỔNG HỢP] Link gửi CFS: http://goo.gl/forms/8UsK6nQLqU Link gửi Love Bus: http://goo.gl/forms/l0gv9crvMr Link Group: Gay
Hình mô tả cho bài confession
[CFS TỔNG HỢP] Link gửi CFS: http://goo.gl/forms/8UsK6nQLqU Link gửi Love Bus: http://goo.gl/forms/l0gv9crvMr Link Group: Gay Confession Link Instagram: https://www.instagram.com/gay18cfs --- 1. Đại Anh yêu em — Gửi e Đại NeU hà nội A không biết e có đọc được những dòng này không . Nhưng a hi vọng e sẽ hiểu cho tấm lòng của a . A là bot và e cũng vậy . Ngay từ ban đầu chúng ta đến với nhau đã là sai . A biets e do tình cờ khi a về quê . A bật app lên chỉ để xem quanh quê có ai ko . Tình cờ e nhắn tin cho a và chúng ta quen nhau . Ngày mùng 5 tết e cãi nhau với gia đình để lên hà nội sớm với a . A rất vui rất quí e . E nói e yêu a . E chưa tin , vào chưa muốn tin vì a nghĩ mình sẽ chẳng làm tròn trách nhiệm là 1 ng top . Lâu ngày tcam lớn dần , nhưng a chưa bao giờ nói yêu em . Để đến ngày e rời xa a mới hối hận . 3 4 ngày rồi . E chẳng nchuyen với a . A nhớ e lắm . Mình năm nay 23 t . Công việc lương ổn định . Mình có ý định quay lại nước ngoài nhưng vì e nên tôi ở lại . Có lẽ quá quen với cuộc sống nước ngoài . Nên ko bao giờ nghĩ sẽ yêu và dành tình cảm cho ng việt nam , và đặc biệt là bot . E chẳng có gì đặc biệt ngoài sự chân thành e dành cho a . Hình mẫu tôi đặt ra là phải thật giầu , thật đẹp trai , trc đây t đã có rất nhiều ng mua nhà mua xe , đi du liich . Cuộc sống chưa từng phải nghĩ . Hay luỵ ai . Vậy mà giờ đây tôi luỵ e đại ạ . Mong e tha thứ cho a 1 lần . A ko biết làm cách nào tâm sự lên đây . Mong ad giúp mình . M ko thể để mất cả cuộc đời mình đc 2. Quên đi tình cảm với một người thật là mệt mỏi, nhất là khi ngày nào cũng phải gặp mặt. Mình thầm thích đồng nghiệp của mình. Tụi mình lại khá thân nhau nữa, nhưng người đó có bạn gái rồi. Mình biết người đó chỉ coi mình như bạn, thậm chí cũng không hẳn coi mình là bạn thân mà chỉ là thoải mái hơn so với những đồng nghiệp khác. Vì người đó khá thận trọng và rạch ròi giữa công việc và tình cảm. Mình cũng biết tình cảm của mình là vô vọng nên cố gắng quên nó đi. Cố gắng giữ khoảng cách với người ta để chính mình không ảo tưởng. Đến hôm nay mình nghĩ là đã nguôi ngoai được gần hết rồi, thì nhìn người ấy trầm mặc mình lại không yên tâm. Vì người ấy luôn tự cố gắng, tự trọng quá cao nên không bao giờ chia sẻ khổ tâm với ai, cứ một mình chịu đựng như vậy. Dù mình hiểu ai cũng có nỗi đau riêng phải tự vượt qua. Nhưng mỗi lần nhìn người ấy như vậy lòng dạ mình lại xao động rồi. Quá thương một người thật mệt mỏi. ='(( Cảm ơn đã nghe tâm sự của mình. Mình sẽ cố gắng quen dần với việc này để bớt thương người ta đi. Dù nói vậy nhưng cũng chẳng biết là bao lâu mới dứt được... 3. Mình cảm thấy ghen tỵ với những bạn thụ có cân nặng dưới 60kg quá. Mình cao m7 nặng 65kg nhìn bên ngoài thì cũng gọn người, cánh tay mình có khi còn nhỏ bằng cái bạn nữ nhưng vẫn không hiểu sao gặp ai cũng chê là mập. Vì ai cũng kêu mình mập nên mình cũng khá tự ti về bản thân...mình ăn một ngày chỉ có 1 bữa, cũng không dám ăn nhiều, chỉ ăn một chén cơm với rau (hơn 2 tháng rồi mình chưa biết vị thịt là gì) , còn lại thì uống nước lọc (cũng không uống nước ngọt hay cafe, trà sữa thì lại càng không). Do mình vừa đi học vừa đi làm nên mình cũng không có thời gian để đi gym như bao bạn khác (thời gian học + thời gian làm của mình là hết cả ngày rồi, đêm thì làm gì còn phòng gym nào mở cho tập nữa) nên mình cúng có tập các bài tập giảm cân ở nhà, thì sau 2 tháng mình cũng còn 63kg nhưng vẫn bị <a href="https://confession.vn/13820-con-gai-nen-yeu-cau-gop-tien-khi-hen-ho-phai-gop-bang-uoc-nhe-ca/" title="mọi người" alt="mọi người">mọi người</a> xung quanh hay chỗ làm nói sao dạo này càng ngày càng mập ra, nhất là mặt mình. Ai có bý quyết giảm cân nào có thể chỉ mình với Thanks ad và mọi người ạ! 4. Hôm 26/3 trường mình tổ chức hội trại, có cái chương trình biểu diễn thời trang bảo vệ môi trường vào đêm lửa trại. Lúc ấy mình đứng ở ngoài xem, đến lượt khối 11 thì có một nhóc lớp trưởng của lớp A2 lên biểu diễn mà nhóc này trước giờ nhiều người biết lắm, học cũng giỏi mà đặc biệt là nhóc rất giống con gái, là về tính cách, kiểu nói chuyện ấy ạ chứ không phải ngoại hình, mình thì không quen nhóc nên không biết nhóc có phải người trong giới không nhưng thực sự em nó dịu dàng kinh khủng luôn, tuy nữ tính thật nhưng bình thường lớp của nhóc lao động hay làm này kia đều thấy nhóc khiêng bàn, treo rèm làm hết công việc của của con trai nên thấy thương lắm. Mấy lần nhóc đi ngang qua lớp mình đều bị bọn con gái gọi "á chị T 11A2 kìa bây ơi" không biết nó nghe có thấy buồn hay gì không chứ mình thấy bực lắm, bật lại đám kia mấy lần mà kiểu tụi đấy trình độ văn hóa kém cỏi, quay cop mới lên được 12 nên nói bao nhiêu cũng không có tác dụng. Trở lại cái đêm lửa trại, lúc mà nhóc T lên sân khấu mình đã nghĩ kiểu gì tụi trong trường cũng sẽ lại xì xào nhưng còn hơn thế nữa, vì trường mình mở cổng cho phụ huynh vào nên mình tình cờ đứng bên mấy bác gái, nghe họ bàn tán với nhau về nhóc. "Thằng này lớp thầy X, nhà bên HG nè, bị bóng hay pede gì mà y chang con gái, NHÌN GỚM LẮM" và sau đấy là một loạt tiếng xì xào hỏi han của những người khác. Mình thật sự không chịu nổi nữa nên bỏ đi vì người ta đáng tuổi mẹ mình, mình không nói gì được. Mình vẫn tưởng những câu trêu đùa ác ý ở trường là cay nghiệt lắm rồi nhưng khi mà nó vượt ra cánh cổng trường học, thật sự đi vào những câu ngồi lê đôi mách ở chợ của các cô các dì thì nó còn ghê gớm hơn nữa. Không biết lúc đi trên đường nhóc có bị ai chỉ trỏ không.... bạn bè của nhóc hầu như cũng chỉ có con gái. Thấy tiếc vì nếu năm nay chịu đi thi học sinh giỏi thì có khi đã được tiếp xúc với nhóc nhiều hơn.... Cái cảm giác bất lực vì những lời lẽ độc địa từ những người thiếu hiểu biết này... Mình đã mất ngủ cả đêm vì những điều đó, chắc vì mình còn nhỏ, chưa <a href="https://confession.vn/13355-to-tinh-that-bai-vi-thoi-tiet-co-bac-nao-nhu-em-em-nhat-gai-v-th/" title="một" alt="một">một</a> lần va chạm với những góc khuất như vậy nên khi lần đầu chứng kiến mình thấy hụt hẫng thật nhiều. Biết là chẳng giúp được ai nhưng nói ra khiến mình đỡ buồn hơn một chút. Chặng đường này còn nhiều chông gai lắm, nhưng mình hi vọng các anh; các bạn và cả cộng đồng LGBT sẽ lựa chọn đúng hướng và có niềm tin vào con đường mình chọn. Chúc nhóc T học giỏi và sớm thoát khỏi cái nơi đáng ghét này. Nhóc xinh lắm luôn á, lại còn trắng như bông, sau này vào đại học khỏi lo không kiếm được pồ ha ha 5. " Anh là người tôi thương Thương đến mức chẳng dám chung đường " Thật sự là vậy! Ngày chúng tôi còn yêu nhau, một hôm có người tìm đến tôi và cầu xin tôi "buông tha" anh, người ấy nói với tôi rằng nếu tôi vẫn cố chấp bên anh thì tương lai của anh sẽ bị hủy hoại..... khi ấy anh 25, là trưởng phòng của một công ty, còn tôi, 23,một đứa nhà quê, mới tốt nghiệp đh, nghèo..... nhìn lại mình, đúng thật chẳng có gì xứng đáng với anh. thế là tôi chơi trò mất tích với anh, chia tay anh, mặc dù anh không chấp nhận, tôi nhanh chóng rời Hà Nội vào Bình Dương xin việc. tôi cắt đứt mọi liên lạc với anh, duy nhất chỉ có fb của anh tôi vẫn thường vào xem nhưng chẳng có gì cả, dường như anh để cho nó mọc rêu, không một bài viết mới, không tương tác với bạn bè...... Thời gian trôi đi, đã gần 2 năm tôi mới trở lại HN. tôi vẫn nghĩ có lẽ anh đã quên tôi rồi, đã lập gđ hoặc cũng có người yêu mới rồi, giờ gặp nhau chắc cũng có thể gật đầu chào nhau chứ k đến mức xem nhau như người dưng đâu. Hôm đó, vẫn cái thói quen cũ, tôi đeo phone nghe nhạc và lang thang trên bờ hồ, tình cơ thay, tôi thấy anh đi chơi cùng một cô gái, bỗng tôi thấy nhói trong tim, tôi đã định lướt thật nhanh qua anh nhưng thật k may, anh nhận ra tôi và gọi tên tôi. tôi sững sờ k biết làm thế nào... anh hẹn tôi tối hôm sau đi Cafe, quán cũ_đó là nơi tôi làm thêm khi còn là sv, cũng là nơi tôi và anh gặp nhau lần đầu. Tối hôm sau gặp nhau, vẫn bàn ấy, nhưng không gian quán đc thay đổi khá nhiều rồi, chúng tôi ngồi đối diện nhau. - cô gái hôm qua là bạn gái anh à? _ không, đấy là em họ ở quê, ra ngoài này học đh thôi - vậy mà e cứ tưởng,... mà anh dạo này thế nào rồi? sức khỏe, cv vẫn tốt chứ? _ tất cả đều tốt, ngoại trừ việc không có em. Anh hỏi tôi nhiều lắm, hỏi về cuộc sống, về công việc hiện tại của tôi và hỏi cả về việc tôi rời bỏ anh. anh bảo suốt 2 năm qua anh vẫn chờ tôi, vẫn mong tôi trở về bên anh. tôi cảm nhận đc sự nhiệt thành từ ánh mắt rưng rưng của anh. tôi xin anh t/g suy nghĩ, nhưng hình như tôi vẫn thấy mình không xứng đáng với anh, với tình yêu anh dành cho tôi thì phải. sau bao nhiêu đau khổ tôi gây ra cho anh liệu chúng tôi có đc bên nhau mãi không. tôi sợ quá khứ lặp lại. thật sự sợ. 6. Nhiều lúc nghĩ cũng buồn lắm, thấy ai cũng có một người để vui vẻ, mà mình lúc nào cũng lủi thủi một mình. K biết có ai biết cái cảm giác mà ngày nào mình cũng phải lủi thủi chạy xe đi làm, buổi sáng thì k nói gì đi, nhưng mà buổi tối, khi mà đi làm về, chạy xe trên đường cái cảm giác nó cô đơn lắm, có đi với bạn bè thì tới đường nhà nó thì tụi nó cũng rẽ về, tới tối thì tụi nó cũng có những cái riêng tư, còn <a href="https://confession.vn/122xx-cau-chuyen-nghi-luc-cua-mot-nu-sinh-vien-anh-vong-tay-om-chat-hoi-tho-gap-gap-hai-co-the-nhu-h/" title="mình" alt="mình">mình</a>, chạy xe một mình trên đường về, tai lúc nào cũng đeo tai nghe rồi hát nhẩm theo, về tới nhà đặt lưng xuống giường, mở cái điện thoại ra thì không tin nhắn, không cuộc gọi, cái cảm giác lúc đó nó trống trải lạ lắm. Mình cũng từng yêu vài người, nhưng mà k có lúc nào được trọn vẹn, đến nỗi mà nhiều lúc mình nghĩ bộ mình k đáng để nhận được cái tình cảm đó hay sao, mình cũng đâu có làm cái gì xấu đâu, mình vẫn đi làm, mình vẫn sống tốt, mình cũng k có lừa dối ai. Mình thật sự không phải là người may mắn trong chuyện tình cảm, có thích ai thì cũng là trai thẳng, k thì là người có người yêu rồi, k thì cũng là tình cảm của một mình mình, nhiều lúc mình đi ra đường, thấy nhiều cặp đôi rất là dễ thương, người ta cho nhau những cái tình cảm rất là nhẹ nhàng, nhẹ đến nỗi mà mình nghĩ, mình cũng phải có một chút xíu gì đó giống như vậy, nhưng mà mình không có, mình hoàn toàn không có, chuyện tình cảm của mình lúc nào cũng là thoáng qua hết, chưa kịp nắm bắt là nó đã bay đi rồi..... Đây cũng chỉ là những cảm xúc rời rạc của mình, buồn quá nên muốn viết ra vậy thôi.