Bình luận

Sài Gòn đất chật, người đông Tại sao cứ phải ngóng trông một người? Chỉ vì vương vấn nụ cười Mà đành chín dại, khờ mười nhớ nhau Ở nơi biển rộng, non cao Tôi ngồi ngắm những vì sao trên trời Sao ơi! Nhắn giúp đôi lời Chúc người nơi ấy một đời bình an.
Ai cũng có thời gian ngu ngốc nhất của đời mình. Biết là thời gian gần đây họ đã nhạt nhưng vẫn cố an ủi bản thân do công việc họ quá nhiều nên chưa nt vs mình đc. Nhưng mình thừa hiểu tất cả đang dần trở nên tồi tệ nhưng vẫn mong là không phải như vậy.
Sao những người này giống nhau vậy nhỉ. Cảm giác là một người viết vậy á. Có người nói: thì ra chẳng có ai đứng yên một chỗ chờ mình cả, khi ta quyết định quay lại, quyết định cố gắng dành lấy người thì tất cả đều đã là quá muộn màng. Bạn số 3 giống như kiểu, thiên hạ này ta muốn dành lấy lúc nào mà chả được, chỉ còn thiếu 1 người, có được người là có được cả thiên hạ