Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/gay18cfs
admin
4 năm trước
[CFS TỔNG HỢP] Cfs tổng hợp kỳ này sẽ là lời tâm sự từ trái
Hình mô tả cho bài confession
[CFS TỔNG HỢP] Cfs tổng hợp kỳ <a href="https://confession.vn/10923vai-ieu-cho-cac-ban-tre-1-ung-lang-phi-thoi-gian-nua-khi-cac-ban-ca-ngay-ngoi-luot-new-feeds-fa/" title="này sẽ" alt="này sẽ">này sẽ</a> là lời tâm sự từ trái tim của <a href="https://confession.vn/11050-en-nha-nguoi-yeu-choi-bi-uoi-kheo-ko-cho-yeu-_-minh-k54-nguoi-yeu-k57-nha-ha-noi-nhung-binh-th/" title="những" alt="những">những</a> chàng trai đa sầu, đa <a href="https://confession.vn/13948-con-giap-thu-13-la-1-con-meo-minh-nam-nay-nam-2-k58-minh-o-nha-c/" title="cảm" alt="cảm">cảm</a>. Cùng đọc và trải lòng nhé mọi người <3 -3T- -------- Link gửi CFS: http://goo.gl/forms/8UsK6nQLqU Link gửi Love Bus: http://goo.gl/forms/l0gv9crvMr Link Group: Gay Confession Link Instagram: https://www.instagram.com/gay18cfs/ -------- 1.Không còn là 15 hay 18 tuổi đầy ngây thơ và bồng bột, cũng không phải tuổi 20 đầy nhiệt huyết và đam mê. Anh và em đều đã 24 tuổi, không già dặn gì, nhưng cũng không quá trẻ để mộng mơ, không có nhiều thứ trong tay nhưng cũng không phải không có gì." Quá nhiều chữ "không" khiến anh mệt mỏi và rồi anh bảo: "Không phải anh hết yêu em, chỉ là chúng ta không đủ khả năng để bước tiếp thêm nữa." Em cười, ừ thì nếu anh đã nói như vậy em cũng chẳng thể nói gì khác, anh phủ định quá nhiều cho sự khẳng định cuối cùng là mình chia tay. Lý do chia tay là gì em không nhớ rõ, vì khi anh nói những chữ "không" của mình thì em đã cho bản thân trống rỗng, cố nghe tiếp một lý do hay mười lý do nữa cũng chỉ đi đến một kết cục mà thôi. Đôi khi em nhớ anh, nhớ tên ngốc lèm bèm suốt ngày, nhớ tên nhu nhược không đủ dũng cảm để khẳng định, chỉ dám phủ định mọi thứ và rồi anh phủ định cả em khỏi cuộc sống của anh. Đêm nay em nhớ anh. Chưa bao giờ em yêu cầu anh làm trái lại gia đình cả, đêm hôm ấy, mắt em đỏ hoe bảo: "Có cách khác mà đúng không anh?". "Không em" - Anh lắc đầu phủ định. 2.Gã là một thằng 26 tuổi ngơ ngơ trước mọi thứ. Tình yêu, sự nghiệp, tiền bạc gã chưa có thứ gì thậm chí yêu một lần hết mình gã vẫn chưa dám. Gã sợ dù gã chả thua ai. Ai cũng hỏi sao người như gã mà không ai yêu. Cũng chính vì người như gã chả biết mình yêu ai con trai hay con gái. Nên cứ ai lại gần là gã chạy gã chạy thật xa. Gã sợ, sợ yêu không hết mình - gã hèn nhát. Gã tập trung cho công việc, tập trung cho những sở thích. Gã thích đi nhưng cứ đi hoài một mình gã cũng thấy thèm những cái ôm ghì chặt ai đó vào ngực buổi sáng. Gã thực sự muốn yêu hết mình. Nhiều lúc gã cũng nghĩ hay cứ yêu ai đó đi nhưng gã không làm được vì yêu mà giấu giếm một phần con người của mình thì chúng ta hãy cứ là những người bạn. Để rồi hình như tim gã cũng không biết: gã là gì, cần gì, yêu gì? Gã nhiều lúc muốn quên đi mình là ai. Quên đi tất cả, gã muốn đi đến một nơi thật xa gia đình để không ai biết gã là ai. Gã nhớ về những người con gái hay con trai đã từng thích gã mà gã chạy trốn để rồi hỏi sao mình không thử yêu hết mình đi người ta cũng tốt mà. Năm sau gã sẽ vào Sài Gòn hay Đà Lạt và sống hết mình những năm tháng một lần của cuộc đời, gã sẽ đưa ai đó đi nhìn ngắm những thứ gã thấy và cảm nhận được, gã sẽ đàn và hát cho người đó nghe. Hơn hết gã muốn trong tim của gã và ai đó có gì. Cảm ơn các bạn đã theo dõi những gì gã lảm nhảm. 3. "Ô hoá ra, sau bao nhiêu năm mặn nồng yêu thương thì bây giờ chỉ có em là yêu đơn phương trong chuyện tình cảm của chúng ta đúng k anh?" Sao anh lại làm vậy? Thà anh nói rõ một lần để đau cho nó tột cùng rồi hết. Để em ra đi cho nhẹ nhàng. Anh cứ xem em như trò đùa, anh âm thầm quen cô gái ấy trong khi chuyện tình chúng ta vẫn đang bình thường! Rồi anh rời em đi nhẹ nhàng như một trò chuyển công tác!! Anh hối em đi du học cho nhanh đi!! Tốt cho tương lai em!!! Em phắn khỏi Việt Nam!! Thì anh cưới!!! Ảnh cưới của anh thù lù trên fb một cô gái, chế độ công khai, anh cũng trang trí cho trò đùa của mình một cái fb mới tinh từ doạ nào em cũng chẳng hay!!! Anh bảo em lớn rồi thì mọi thứ đừng hành động theo cảm tính.. anh làm điều này vì gia đình mong em hiểu cho anh!!! Vậy? Ai hiểu cho em nơi đất khách quê người em bươn trải.. và em đang đi lạc từ bao giờ trong chính tình yêu của em dành cho anh hơn 5 năm qua!!! Sau bao nhiêu nước mắt thì em cảm thấy thương hại cho anh và tội cô gái đó!!! Dù là điều xấu xa nhưng em chống mắt xem anh dối em đến bao giờ nữa!!!! Và gia đình mới của anh được bao lâu!! Anh che dấu nó hay đến mức nào!!! Nhờ ad đăng giúp em!!! Để người đó có trốn vk mò vào xem thì cho chừa với em!!! Nói thẳng ngay từ đầu k nói, hắn chờ em đi du học rồi đá bay em . Mà em đi một năm rồi chưa nói chia tay đâu!!! Tâm sự các thứ , chưa hề có cuộc chia li. Quan tâm em như bao ngày!!! Bạn em nó chụp lại gửi cho em em mới biết!!! 4. Anh mệt rồi, thật sự không muốn chơi mãi cái trò rượt đuổi này nữa. Lần đầu gặp em là anh đã biết trái tim mình rung động rồi, một cảm giác ngượng ngùng mà từ trước đến giờ không hề có với bất cứ ai. Chỉ cần mỗi lần nhìn thấy em ở sân trường, ở cầu thang là đều bối rối, rung rung. Thích đơn phương em được 4 tháng, anh quyết định lấy hết dũng khí để nhắn tin làm quen. Nhưng, kết quả thật sự không như anh tưởng tượng... em chỉ seen. Đúng là căn bệnh ảo tưởng của anh hết thuốc chữa rồi, vậy mà anh còn nghĩ là em ngại ngùng không trả lời.. Tiếp tục thích đơn phương em trong vòng 1 tháng, lấy hết can đảm để nói “ Chúc ngủ ngon “ , lần này còn tệ hơn, em không seen nữa là. Nhận ra mọi chuyện, anh chặn tất cả liên hệ, uncrush. Mỗi lần gặp anh đều cố xoay mặt không nhìn em, cố tình đi đường vòng để tránh gặp mặt. Nhưng...bản thân thật sự không thể dừng thích em. Đôi lúc đứng gần muốn chạy lại nói “ Em rất thích anh “. Phải chi em cũng như Giang Thần, tuy lạnh lùng nhưng lại rất ấm áp. Em mong ad có thể đăng bài này để em có thể nhận được những lời khuyên bổ ích từ những thành viên của page ạ, em có nên dừng lại hay tiếp tục đơn phương ạ? 5. Nay tự nhiên nhớ về ngày ấy... Năm ấy em học lớp 7, là học sinh ở lớp khác chuyển vào. Lúc đầu chả quen ai hết, thấy cô đơn trống trải vô cùng. Lớp đó có một bạn rất đẹp trai và học giỏi, năm học trước đã nghe tiếng kêu lẫy lừng. Học lớp đó khoảng vài tuần mới phát hiện là em và bạn ấy về chung đường. Rồi từ từ hai đứa kết bạn với nhau, xin zalo facebook này nọ. Lúc đó là ngày nào cũng nhắn tin, đến tận khuya mới chịu ngủ... Ngày lại ngày cứ thế, ngày nào cũng đi học chung rồi lại về chung, từ từ 2 đứa thân nhau như hình vs bóng. Có lần mình bệnh bạn ấy chở mình đi học, lúc đó mình thấy hạnh phúc vô cùng ( lúc đó mình phát hiện là đã thích bạn ấy roi mà không dám nói). Có lần đi học về bạn ấy bị té xe, bạn ấy bị trầy da cũng không nặng lắm,,,, mình được chở bạn ấy về nhà mình băng bó cho bạn. Tụi mình đổi nón cho nhau, đổi cặp cho nhau, đổi nhẫn, đổi dây chuyền cho nhau.. Không biết bạn ấy có nghĩ gì không nhưng mình thì nghĩ rất nhiều. Hôm đó là tiết Sinh học bạn ấy ngồi đầu bàn, mình thì ngồi cuối bàn, hai đứa muốn nói chuyện với nhau mà khong biết phải làm sao. Mình đành hy sinh quyển tập viết thư cho bạn ấy, hai đứa viết qua viết lại rồi truyền cho nhau, mình đang truyền thì bị cô thấy cô bắt mình úp mặt xuống cuối lớp ??. Hôm đó là thi học kì xong rồi tụi mình được nghỉ 1 tuần. Trong lúc đó không ai gặp ai. Có lần mình nhắn tin cho bạn ấy nói rằng :"hay là mình ít nói chuyện lại đi, ít thân lại xíu, tụi kia chọc quá trời kìa". Bạn trả lời "ừ, tùy mày". Mình chỉ nói vậy thôi chứ không muốn cắt đứt tình bạn với bạn ấy. Không ngờ bạn ấy tưởng mình không muốn làm bạn với bạn ấy nữa nên từ đó về sau bạn ấy ghét mình kinh khủng luôn. Mình cũng không hiểu sao nữa. Chuyện đã qua nhiều năm rồi nhưng mình vẫn không quên, vẫn cứ thích bạn ấy mặc dù bạn ấy không biết (hiện tại thì ngày nào cũng gặp nhưng bơ nhau). Nếu có thể thì mình ước gì chúng ta có thể làm bạn như trước cậu nhỉ... #N mình vẫn thích cậu đấy!! 6. Mày lớn hơn tao. Tao nhớ tao vs mày cũng từng làm chung. Tao nhớ lúc đó tao còn con nít thì phải, lúc đó chẳng nghĩ tao sẽ thương mày thật lòng. Lý do à, là đây mặc dù mày đối với tao ngoài mặt mày có vẻ rất chu đáo, có lúc tao cung lên cơn đòi nay đòi nọ, nửa đêm cũng đòi ăn bắp, mày cũng chiều cho bằng được. Con người mày thật dễ đoán tính tình thì hơi yếu đuối, hỡ ra co chuyện gì cung khóc rồi kể với tao, bắt tao hiểu bắt tao phải co mặt bên mày ngay lúc đó, nói thật tao rất là bực vì tính yếu đuôi của mày. Nhưng rồi bình tĩnh suy nghĩ lại tao lại phải tự suy ngẫm rồi hiểu ... Cũng dần cái thứ suy nghĩ luôn ám ảnh tao suốt ngần ấy tgian là sẽ ko bao giờ thương ai nó cũng bị phá vỡ bởi tao thương mày vì mày phải tự lặn lội từ quê lên đất củ chi này một mình, phải tự tìm kiếm công việc, ko một người thân, phải sống ở một nơi hoàn toàn xa lạ vắng vẻ với sự cô đơn khi xa nhà mà hơn cả là sự chân thành của mày nó là thứ tình cảm làm tao không bao giờ quên được và cũng làm tao suy sụp thậm chí khóc rất nhiều oke. Mọi thứ đều ổn cho tới khi mày, mày chuộc lại cái điện thoại, những cuộc thoại, những dòng tin nhắn, tao biết hết đấy, mày ngồi gần sát bên tao nhưng mày vẫn nhắn, co lúc tao cung cố hỏi thử mày, rồi sao?, mày nói nó chỉ la một người bạn gái ở sài gòn hỏi thăm mày. Tao buồn lắm, thật sự hụt hẫng ko co một người tâm sự vì mày chính la người tao tin nhất vậy mà và vì tao cung la người xa xứ... Gần 4 tháng phải k. Tao tự biết mình phải lam ji, rút lui, im lặng, tao chỉ im lặng rồi rời xa mày, vì co thể tao la người đến sau hay tao chỉ la niềm vui nhất thời của mày. Ko một lý do mà hai đứa xa nhau phải ko, hai đứa cũng hơn hai ba lân cãi vả. Hơn 6 thang tao rời khỏi chỗ làm để kiếm tiềm một cviec mới để quên đc mày, nhưng nó ko dẽ như tao tưởng, nhưng tao đã vượt qua được. 6 tháng sau tao có dịp quay lại nơi lam viẹc cũ và cũng tình cờ thay mày vẫn làm ở đó, nhưng lần nay khác rồi mày đã co người mới, nghe nói mày đang chuẩn bị ji đó bất ngờ cho sinh nhat nó, nhưng tao cung nghe giữa mày và nó cãi nhau rất nhiều. Nghe qua co vẻ buồn, nhưng tao vui vì mày vẫn sống tốt, nhưng thứ tao lo vẫn là tính yếu đuối cua mày. Tao cứ tưởng sẽ ko bao gio gặp lại mày, nhưng thật là sai khi lúc gặp lại cảm giác vẫn như vậy... Đến thời điểm hiện tại thì không biết mày ra sao rồi, tao thì vẫn ở chỗ cũ thôi,,, có lẽ tao đã thôi thương mày mà bây giờ chỉ la nỗi nhớ,,,. Nếu mày co trong nhóm này thì cung mong mày đọc đc những dòng này. Vì tao chưa bao giờ khóc hay kể ji trước mặt mày cả, co thể mày nghĩ tao vô tâm cung được. #HHP""" 7. "Cần Thơ ngày ... tháng ... năm ... Cần Thơ nói lớn tuy không lớn nhưng nói bé cũng chẳng phải. Cần Thơ nơi trái tim nguội lạnh sau vết thương lòng thứ nhất thì nói lại thổn thức! Anh - người con trai cùng quê với tôi và lớn hơn tôi chỉ 1 tuổi. Anh thích tôi, tôi thích anh nhưng cả 2 chẳng ai dám ngõ lời. Hơn 3 tháng sau tôi với anh mới có những tin nhắn đầu tin. Tôi nói với anh qua tin nhắn: """"Lỡ sau này em thích anh thì sao nhỉ?"""" Anh cười rồi bảo tôi ngốc. Rồi mọi thứ cũng đến, anh thừa nhận vào giây phút đầu gặp nhau, anh thích tôi! Thế thôi, cả 2 thích nhau nhưng đến giờ mối quan hệ đó cũng là dấu chấm lửng. Anh bảo tôi rằng, anh xin lỗi, đến giờ anh vẫn chưa xác nhận được còn người thật của anh, anh chẳng có cảm giác với tôi. Tôi cười và nói với anh rằng, tôi thừa biết điều đó. Đối với một đứa mà hay quan sát từng cử chỉ hành động người khác thì tôi thừa biết mà! Anh nói với tôi, anh còn gia đình còn công việc còn nghĩa vụ của một người con! Nhưng tôi cũng có những thứ đó mà! Tôi không bắt anh chọn, tôi cũng không chọn anh, tôi cũng không muốn anh khó xử với tôi và rồi tôi chọn im lặng. Mọi cuộc trò chuyện tôi đều là người bắt đầu, tôi cảm thấy anh bị gò bó khi nhắn tin với tôi nên tôi thôi làm phiền anh. Đến giờ tôi và anh cùng học chung trường nhưng khác khoa, cùng quê ở 1 tỉnh lẻ, cùng có FB của nhau nhưng chưa bao giờ tôi và anh nhắn tin hay gặp nhau 1 lần nào nữa? Có lẽ tôi chọn cách đó là tốt nhất, tôi đánh dấu anh là bạn thân trên FB, tôi chọn là người em đồng hành và cho anh lời khuyên khi anh gặp khó khăn. Tôi cũng không còn đồng hành cùng anh bao lâu đâu. Vì anh cũng sắp ra trường rồi. Tôi hy vọng những điều tốt nhất sẽ đến với anh và khi khó khăn anh hãy nhìn lại bên cạnh anh vẫn có một người cho anh lời khuyên, cho anh lời động viên. Và đến giờ này tôi nói với anh là "tôi không còn thích anh nữa"! 8. Một ngày cuối tháng 3, mình chia tay nhau được bao lâu rồi anh nhỉ? Em vẫn còn nhớ những tháng ngày mình rong ruổi cùng nhau, những trận tranh cãi nảy lửa nhưng anh ko bao giờ nhường nhịn em cả, vì em thương anh, còn rất thương anh nên em luôn nhường nhịn anh, rồi ngay cả Mẹ em bệnh, có anh thật là may mắn và hạnh phúc để giúp đỡ và an ủi em, rồi những lời hứa anh dẫn em đi đến nơi này chỗ kia, sao anh chưa thực hiện cho em, Vào một ngày, cuối tháng 6/2017 em chính thức xóa mọi thứ về anh, sau khi em nhận ra rằng, em thương anh quá nhiều, cũng đôi lúc em hy sinh vì anh, nhưng anh nào nhận ra, có khi nào là cả thanh xuân của em để yêu một người vô tâm như anh không? Hay là anh nào biết nhưng anh mãi không nhận ra…Chuyện em đã thầm yêu trao trái tim cho anh Hoặc là anh đã thấy những cũng xem như là không thấy, Nên chúng ta giờ đây nhìn nhau như hai người bạn. Ừ, Em cảm nhận được điều đó Hôm nay, em vô tình đọc được một cfs, mà sao em lai nhớ về anh quá, cho dù em đã tự mình kết thúc hơn 9 tháng nay rồi mà anh….Chúng ta chia tay, à, mà đúng ra là em chấm dứt mọi thứ, vì em đơn phương về anh mà,… Từng nói về những điều ước mơ của anh và em mà, có quá nhiều kỷ niệm, em ko muốn đánh mất nó, có hay mỗi lần em đi về những con đường mà anh chở em đi, vậy mà anh vô tâm lắm, anh cứ luôn cười mỗi khi anh làm em tức lên, nụ cười ấy, nhiều lúc em lén chụp lại được mà, để em lưu giữ khoảnh khắc cho riêng mình … Anh à, suốt thời gian này, em luôn tỏ ra mạnh mẽ để thôi không nhớ về anh, nhưng hôm nay em mệt mỏi rồi, em muốn được quay lại, để một lần cho em được nói câu em thương anh, em nhớ anh và em yêu Anh, như vậy có được không? Nếu lúc ban đầu anh ko đến bên em thì liệu em sẽ hạnh phúc hơn không? Mỗi người mỗi lối rẽ, hai ngã đường ngược nhau đến thế, biết khi nào có ngày gặp lại không anh? Vì Em không muốn kết thúc như vậy, em muốn được một lần nắm tay anh, được khoác vai anh thôi, dù trước đây từng ăn chung, ngủ chung, đi chơi chung vậy mà một cái nắm tay chưa từng, một cái khoác vai cũng chưa hề có, thì làm gì nói đến yêu…. 9. Anh à. Kể từ lúc mình xa nhau tới giờ thì e vẫn ko thể nào quên được hình bóng anh. Anh là người đàn ông đầu tiên làm em rung động từ lầm đầu. Anh đơn giản lắm nhưng anh làm cho e có cảm giác bình yên và an toàn khi cạnh bên. Anh không quan tâm người ngoài miễn sao hai đứa quen nhau là đc. Ấy vậy mà ông trời,cuộc đời em hễ ai mà ngủ chung vs em y như rằng sẽ chia tay và anh cũng ko ngoại lệ. Nhưng so với mấy người kia, em ko ghét anh mà em lại càng thương anh hơn.người con trai đầu tiên quan tâm tới ba má em và khuyên em nên sống cho ba má. Và em cũng nghe lời anh. Dù cho bây giờ ta là bạn là anh em nhưng con tym vẫn chưa thật sự sẵn sàng vì một ai cả mà nó vẫn còn hình bóng của anh. Nếu anh có đọc bài viết này. Mong anh hiểu đc nỗi lòng của em, yêu vẫn luôn yêu anh và xem anh là kỉ niệm đẹp nhất tuổi đôi mươi này. YÊU ANH..... 10. Em Phong, Anh biết giữa chúng ta là chuyện one-night-only, nhưng hôm nay anh thích em thật, và anh đã dính vào cái điều mà anh sợ trước khi ta lao vào nhau. Số điện thoại anh em có, FB thật anh cũng cho. Vậy mà nhắn tin lại em chẳng hồi đáp gì cả, anh buồn, mấy đêm rồi chả ngủ được và đêm qua anh thức trắng rồi. Nếu anh không quá cô đơn chắc không có chuyện gì đâu nhỉ và đời anh vẫn êm đềm lặng lẽ như chưa hề có ai bước vào như thế. Giờ lồng ngực anh đang tan vỡ vì cái lời hứa thứ 3 gặp nhau, mình còn nháy mắt mà nhớ không? Anh chả biết gì về em ngoài cái tên, SV năm 3 Văn Lang, quê BD... Anh xóa luôn nick clone với SĐT rồi giờ chả biết liên lạc với em ra sao, anh chỉ muốn biết mình có là gì trong em không? Nhớ anh hỏi có thích anh không, em bảo có... Chỉ muốn nói là anh nhớ, anh cần, anh muốn mình đến với nhau, như kiểu những người yêu, được không? Nếu em đọc được gọi anh nhé, hoặc cứ lặng im để anh quên em dần, quên em dần... Không biết bao lâu đời anh mới bình thường lại được nữa em! Anh H, UFM 26.03.2018