Bình luận

Tóm lại là chuyện thế này Ông cụ 8 chục năm nay vừa tròn Ra mua cái bánh con con Để tặng cho vk tình son thắm nồng Hôm nay sinh nhật vk ông Ông làm cái bánh rằng ông yêu bà Thằng kể thì nó fa Nó vừa ngưỡng mộ cũng là a cay Nên tao xin nhắc chúng mày Yêu thương là nhất vk mày nghe con :)
Ông mình mất năm mình 7t những kí ức về ông rất nhạt nhòa :3. Nhưng mình vẫn nhớ rõ lúc ông mất ông nói lời cuối với bà là :" Hẹn gặp bà ở kiếp sau. Tôi chỉ là đi trước thôi". Và bây giờ sau 10 năm bà mình đã đi gặp ông nội của mình rồi :). Mình thực sự rất nhớ 2 người vì cả tuổi thơ của mình là cuộc sống hạnh phúc bên ông bà (không về nhà luôn lúc nào cũng ở nhà ông bà không chịu về) :)
Nghe các bạn kể chuyện ông bà bên nhau thấy buồn. Bà ngoại mình năm nay gần 80 r, ông mình đi lính hi sinh lúc bà mới 27 tuổi mẹ mình lúc đó mới 3 tuổi. Bà cứ ở vậy nuôi mẹ nuôi cháu ngoại, chịu nhiều tủi cực. Thi thoảng bà lại kể chuyện về ông nghe xót xa lắm. Nghỉ lễ năm nay ở lại hà nội mà nhớ bà lắm.
Nhớ đến tình cảm của ông bà ngoại tôi. Ông ba sống với nhau những 30 năm, có vs nhau 4 mặt con ấy mà số lần cãi nhau đếm trên đầu ngón tay. Ông không nói yêu bà nhưng mỗi khi bà ôm đau đều 1 tay ông chăm sóc. Chỉ tiếc bà đi sớm quá để lại ông 1 mình. Bà ơi! Bà ở trên thiên đàng phù hộ cho ông nhé, ông bị bệnh rồi.
Ông mình mất cách đây được 2 năm rồi. Ông ngày trước còn minh mẫn lắm. Chỉ có bà mình là " lẫn" rồi lúc nhớ lúc không. Hôm ông mình mất ai cũng bình tĩnh ngồi hộ niệm cho ông... Thế mà bà bước ra, bà bảo:" Mấy người kêu ổng dậy đi, để ổng ngủ hoài vậy...". Lúc đó cảm xúc ai cũng không kiềm được câu nói đó. Nghe mà xót quá.... Thấm thoát cũng 2 năm rồi và bà mình vẫn mạnh khỏe sống và ăn uống bình thường. Có điều đôi lúc lại nhắc về ông mình là lại ngồi khóc :'(((. Tình cảm sâu nặng thật...
Ông bà mình thật hp. Bà hơn ông tận 3tuổi.. bà nói nhiều còn ông thì ngược lại. Ông hiền lắm,bà lúc đây cũng oang oang cả nhà. Vậy mà ông thương bà. Bà ra đồng về là ông lo cơm nước, bà ốm,ông đạp xe đi lấy thuốc. Bà cũng vậy ,bít ông k thích diêm dúa nên bao nhiêu năm qua. Bà rất đơn giản, họ thật sự rất hp
Tình yêu thời không mạng xã hội thật giản di, người ta nhớ sinh nhật nhau trong đầu chứ không cần một app nào để nhắc hộ.. (Y)
Bà ngoại mất năm 1997, đến nay vừa tròn 20 năm. Ông ngoại ở vậy với 4 người con và 8 đứa cháu nội ngoại nhưng cứ thỉnh thoảng ông lại nhắc về bà, cứ đến ngày giỗ của bà ông lại kể chuyện thời bà còn sống :)
Mỗi lần chứng kiến,nghe,và đọc được những câu chuyện tình yêu của các cụ, các ông,các bà thực sự cảm thấy trong lòng rất vui và hạnh phúc. Chỉ mong sau này cũng được như vậy.
Bà mình mất năm 1999, ông thì sau đó 8 năm, ngày còn khỏe ông ăn cơm nhanh, bữa ăn 5, 6 bát, bà xới không kịp, cứ ngồi lẩm bẩm, còn ông thì cười trừ. Không biết kiếp sau ông bà có tìm được nhau hay vẫn rong chơi trong luân hồi, nhưng đứa cháu này nhớ hai người rất nhiều.
Sinh nhật ba má t mà t còn chẳng nhớ. Mà thật ra thì từ giấy khai sinh thì chỉ mỗi năm sinh. Còn Ba má với ông bà hỏi cũng chẳng ai nhớ. Vkl thật. Vậy nên chỉ biết thể hiện qua ngày 8-3 hay ngày gia đình thôi. :)
Hạnh phúc đơn giản lắm đối với đàn ông chỉ cần được ăn bữa cơm voi gia đình do vợ mình nấu
Mị cũng khao khát tình yêu như vậy :( .. Mị cũng muốn được yêu được mua bánh kem và giải thoát khỏi số ế . Ai giúp Mị đi ... :)