c/mot-sach's-confession
Yuneko
8 tháng trước
Cảm nghĩ về nhân vật Lam Vong Cơ trong Ma Đạo Tổ Sư
*Lưu ý: những gì sắp viết sau đây là quan điểm cá nhân. Không tiếp nhận gạch đá các thứ. Mình không phải hủ, mình là dân ngôn nhưng cá nhân mình rất thích bộ Ma Đạo Tổ Sư của Mặc Hương Đồng Khứu mà mình mới đọc gần đây. Nhưng mà mình add nó vào list những tiểu thuyết yêu thích vì nam chính Ngụy Anh, nội dung gay cấn, và tuyến nhân vật phụ đáng nhớ, chứ không phải vì chuyện tình Vong Tiện đâu (nhưng ban đầu thì có), vì nam chính 2 Lam Vong Cơ thì càng không. Nói thẳng ra là mình không thích Lam Vong Cơ. Có lẽ do lối suy nghĩ của mình khác biệt thôi, chứ mình thấy nhiều bạn simp ông nội này cuồng nhiệt lắm. Ban đầu khi mà mình đọc truyện này để xem chuyện tình hai anh sẽ thế nào, thì má nó, Lam Vong Cơ làm mình sốt hết cả ruột. Xuyên suốt cả truyện, có thể đối với mọi người hình tượng Lam Vong Cơ là trong nóng ngoài lạnh, bên ngoài băng lãnh, kiệm lời nhưng bên trong thì yêu Ngụy Anh sâu đậm nhưng mà đối với mình ổng cứ... chảnh chó kiểu gì í. Tsundere điển hình luôn. À nhưng cái khúc lúc Ngụy Anh trọng sinh trong thân xác Mạc Huyền Vũ, đi điều tra vụ thi thể Nhiếp Minh Quyết trở đi thì ổn, mình thấy ổng thiên về Kuudere nhiều hơn, nhưng mà cái khúc thời niên thiếu của Ngụy Anh khi tới Cô Tô thì mình không thể nào nhịn nổi Lam Vong Cơ. Ổng chảnh thật sự, gặp Ngụy Anh thì còn chảnh nữa dù đó là người ổng crush (và dù ổng không cố tình tỏ ra như thế). May cho ông người ông crush là Ngụy Anh đấy chứ phải đứa quậy phá không biết điều khác là nó ghim ông rồi đấy. Nguyên cái thời Ngụy Anh chưa trọng sinh, cái sự lạnh lùng cố chấp của ổng làm mình nhiều lúc nhầm tưởng Giang Trừng là nam chính 2 cơ=)) Mình lúc đấy mà quẳng gánh giữa chừng thì có khi đến bây giờ vẫn nghĩ Giang Trừng sẽ end up với Ngụy Anh lúc kết truyện rồi=)) Vẫn là vụ chuyện tình Vong Tiện, mình những tưởng trong những tháng ngày Ngụy Anh "chết dần chết mòn" về cả tâm hồn lẫn thể xác trên Di Lăng, sống trong con mắt miệt thị của nhiều người thì Lam Vong Cơ sẽ nói lời yêu. Nhưng mà KHÔNG. Ổng vẫn cố tỏ ra "I don't give a fuck", lượn lờ vài lần trước mặt Ngụy Anh rồi bay mất, và chuyện CẦN nói thì vẫn chưa nói, thành ra Ngụy Anh vẫn cứ nghĩ Lam Vong Cơ ghét ổng. Thậm chí lúc tình tiết đẩy tới cao trào khi Ngụy Anh bị bốn đại gia tộc hợp lực vây đánh, Lam Vong Cơ vẫn ngậm tăm, tuy ổng có chống lại mọi người, chống lại cả gia tộc để bảo vệ Ngụy Anh, cuối cùng không làm ăn được gì cả và lãnh 30 vết roi giới tiên. Đọc xong đoạn đó, mình kiểu: "Có không giữ, mất kệ mọe mày!>:O". Cố chấp đến thế là cùng! Nhiều bạn cứ tâng bốc cái sự cố chấp trong tình yêu của Lam Vong Cơ lên tận trời xanh, cái gì mà "lặng thầm và chung thủy" rồi vân vân mây mây, nhiều lắm, nhưng cá nhân mình thì thấy khác. Nói văn vở một tí là "có không giữ mất đừng tìm" còn nói thô ra là n.g.u đấy. Nếu Lam Vong Cơ vượt qua được bản tính cố chấp, chịu mặt đối mặt thổ lộ với Ngụy Anh sớm hơn thì có khi chuyện đã không nên nỗi, có khi còn có cơ may cứu được Ngụy Anh. Ai mượn ông cứ cố giữ kín trong lòng, ngậm tăm từ giờ Dần sang giờ Dậu không nói ra những điều CẦN nói, hở? Bản thân Lam Vong Cơ cũng đâu có muốn Ngụy Anh chết? Đâu có muốn ăn 30 roi? Đâu có muốn chờ đợi tận 13 năm ngày nào cũng đau buồn tuyệt vọng chơi cầm gọi hồn phách người về? Nói thì nói mẹ ra đi, ngắn gọn súc tích thôi cũng được. Nhiều bạn cứ bảo đó là sự hi sinh cao cả, xin lỗi nhé nhưng đối với mình đó là "tự mình hại mình" thì đúng hơn. Sau khi Ngụy Anh trọng sinh, Lam Vong Cơ tuy quyết vứt bỏ thanh danh không do dự, quyết đứng về phe Ngụy Anh, trung thành với ổng 10/10 và qua đó cải thiện được mối quan hệ giữa hai người nhưng mà trong chuyện tình cảm thì vẫn ngựa quen đường cũ: ngậm tăm pt.2. Ổng vẫn phải "thông qua" Lam Hi Thần để bày tỏ nỗi lòng mình. Đấy, đến lúc mà mọi mũi dùi chĩa vào Kim Quang Dao trở đi, không có Lam Hi Thần làm sáng tỏ tình cảm của ông để Ngụy Anh nhào đến, hét lên câu: "Ban nãy ta thật lòng muốn ngủ cùng ngươi!" thì ông cũng định sẽ mãi ngậm tăm và sống trong cái vòng friendzone cả đời hở? Mình thề là sau cái câu đấy của Ngụy Anh là mình nghỉ muốn biết hồi kết chuyện tình của hai người luôn. Bởi vì mình biết kiểu gì cũng là Ngụy Anh đặt dấu chấm hết cho cái sự ngậm tăm vô cực này mà! Nói chung là, một lần nữa, có thể là do mình khác người, nhưng mình không thích cái sự cố chấp đến sai lầm của Lam Vong Cơ. Lần 1 đọc truyện của mình, có lẽ do chỉ muốn biết chuyện tình Vong Tiện sẽ ra sao mà bỏ qua những cái khác (nhưng khổ nỗi gặp phải cha nội này) nên mới có trải nghiệm không được tốt lắm. Lần 2 khi mà mình chú ý hơn đến những cái khác mà cụ thể là vụ án Nhiếp Minh Quyết, những nhân vật phụ, và chỉ mình Ngụy Anh mà bỏ qua hoàn toàn mấy đoạn tình cảm, hint, cẩu lương của hai người thì mình mới thấy ấn tượng thật sự. Tiện đây nói luôn, mình không thích cặp Vong Tiện. Cảm ơn các bạn đã dành thời gian để đọc!