Bình luận

Sao những cái tin hay thế này về TH mà k thấy thằng nào vào ẳng câu dân TH thế này thế kia nhỉ? Hay chỉ chờ ngta có lỗi gì là nhảy vào tớp thôi? Chê cc TH nhé, giỏi bằng ngta chưa?
sức mạnh của công nghệ đi đâu cũng thấy em zai này ,chỉ khổ thân em ở bên cạnh 1 nhân tài suốt ngày nghe bài con nhà người ta
Gửi các em cấp 99er, lứa 9x cuối cùng. Thế là biết điểm rồi nhỉ, giờ chắc các em đang băn khoăn chọn nguyện vọng phù hợp với mức điểm và sở thích của mình. Nhớ năm năm trước anh cũng lơ ngơ như thế nên bây giờ muốn chia sẻ một ít, mong là giúp các em có thêm chút thông tin tham khảo cho việc lựa chọn. Trước hết, anh nói sơ qua về các hệ bác sĩ trường mình. Anh chỉ nói về hệ bác sĩ thôi vì anh học hệ này, còn hệ cử nhân thì nhiều điểm anh không rõ nên không dám nói bừa, rất mong các anh các chị và các bạn vào chia sẻ. Trường Đại học Y Hà Nội có 4 ngành bác sĩ: - Ngành bác sĩ đa khoa: đa khoa là học hết, cái gì cũng học. Có lẽ ưu điểm lớn nhất của đa khoa là sau này cơ hội lựa chọn chuyên ngành rộng mở. Học đa khoa xong, các em có thể làm về hầu hết các chuyên ngành của y khoa. - Ngành bác sĩ răng hàm mặt: như cái tên học và làm về răng hàm mặt. Ngành này có một hướng đi rất hấp dẫn là phẫu thuật tạo hình, mà các bà các cô hiện nay có nhu cầu cực lớn. - Ngành bác sĩ y học cổ truyền: tuyệt đối không phải giống như mấy ông lang băm đâu @@. Đây là bác sĩ với nền tảng cơ sở là Tây y làm về y học cổ truyền - Ngành bác sĩ y học dự phòng: nếu các ngành kia là chữa cho người ốm thì dự phòng là phòng bệnh cho người khoẻ. Ngoài ra hướng đi mới của mảng y học dự phòng chính là bác sĩ gia đình, đây chính là mô hình tương lai của ngành y tế. Ai biết rồi thấy anh viết thế này thì cười, nhưng quả thật ngày xưa chả ai nói cho anh biết cái này cả :3. Các ngành bác sĩ đều học 6 năm, 2 năm đầu chương trình giống nhau hoàn toàn học về các môn cơ sở, có sự khác biệt từ năm thứ ba trở đi. Mỗi ngành đều có đặc thù và những điều hay, điều thú vị riêng. Sơ sơ như vậy để các em hiểu, giờ đi vào phần chính: 1. Với em nào đã có đam mê, yêu thích ngành ngay từ đầu/ theo truyền thống gia đình thì ... chúc mừng các em đến với trường Đại học Y Hà Nội. Khó khăn gian khổ gì các em cũng biết và vượt qua hết. 2. Đối với các em có nhiều hơn một sự lựa chọn: ví dụ vừa đỗ y vừa đỗ bách khoa/kinh tế/sư phạm,..., tóm lại là các em thi đâu đỗ đấy thì hãy cân nhắc thật kĩ nguyện vọng của mình. Tại sao lại thế? Vì anh biết rất nhiều gia đình rất mong có con cái học y. Nhưng bình tâm lại, các em hãy tự trả lời mấy câu hỏi sau : - Gia đình em có đủ điều kiện kinh tế nuôi em khoảng 9 - 10 năm liên tục không? Không phải 6 năm, mà là từ 9-10 năm. Vào trường em sẽ hiểu tại sao lại thế. Trong khi đó học một trường khác, thời gian chỉ bằng một nửa thôi. Dự tính đến năm 2020, 100% sinh viên ra trường sẽ học thêm 3 năm nội trú. Làm bài toán nhỏ nhé: học phí 6 năm của các em là 60 triệu (thời giá hiện nay), ăn ở 6 năm = 72 tháng, mỗi tháng thấp nhất mất 1,5-2 triệu, nhân lên áng chừng mất thêm từ 100 đến 150 triệu nữa=> 6 năm mất ít nhất từ 160 đến hơn 200 triệu. Đó là số tiền các em chắc chắn mất, còn việc các em được học bổng hay đi làm thêm thì chưa chắc. Trong khi học 4 năm, 5 năm ở các trường khác, như bạn anh bây giờ lương chưa quá cao, nhưng cũng không phải ngửa tay xin tiền bố mẹ nữa. Cái cảm giác bạn bè mình đã đi làm hết, còn mình vẫn ăn bám nó thực sự không vui. Hết sáu năm mới là bước khởi đầu của nhiều gian nan phía trước, mà gian nan đầu tiên là 'tiền đâu' - Em có chịu được sự gò bó, áp lực của trường y? Mỗi kì tầm 2 tháng chỉ để ôn thi, lên y trên thì loanh quanh bệnh viện/giảng đường. Vì đặc thù nghề nghiệp, sinh viên trường y ít có thời gian để phát triển hay hoàn thiện kĩ năng/ khả năng của bản thân. Tất nhiên ở đâu cũng có những con người xuất sắc, họ giỏi tất cả mọi thứ, nhưng số đó ít lắm. Anh biết nhiều bạn đang rất mơ mộng về một khoảng thời gian đại học không chỉ biết học. Tin anh đi, vào một môi trường khác sẽ có cơ hội nhiều hơn cho em để thể hiện, để phát triển nhiều kỹ năng mềm, kỹ năng giao tiếp nọ kia ;) - Nhiều bạn vào trường y, vì nhiều lý do đã không phát huy được hết năng lực học tập của bản thân. Có lẽ vì môi trường không hợp. Chúng ta thi đầu vào là khối B nhưng lúc học thì như khối C. Kha khá bạn rất thông minh, không quen kiểu học ở trường ý nên không thích học. Nhiều khi anh nghĩ họ mà vào môi trường khác, có lẽ mọi thứ đã hoàn toàn khác. -..... Còn nhiều, nhiều nữa. Anh nêu lên chỉ là muốn các em suy nghĩ thật kĩ. Các em có quyền lựa chọn, vậy hãy chọn sao cho sau này không phải hối hận. 3. Một số bạn sẽ có câu hỏi: em muốn là bác sĩ ngoại, bác sĩ nhi,... nhưng điểm của em không đủ vào đa khoa, vậy em chọn ngành khác có được không. Quan điểm của anh là nếu em đã muốn làm bác sĩ ngoại, bác sĩ nhi thì hãy chọn đa khoa của trường khác, sau này em sẽ có quyền lựa chọn. Nếu các em điểm không đủ vào đa khoa của Y Hà Nội thì xem xét đến phân hiệu ở Thanh Hóa, (có trang cfs của phân hiệu Thanh Hóa í, các em có thể tìm hiểu thêm). Bởi nếu em cứ vì cái danh tiếng của trường thì khi học rồi thấy không hợp lại kêu than này nọ. Vừa thiệt mình, vừa thiệt các bạn muốn vào nhưng em đã lấy mất cơ hội của họ. Nhắc lại: bất kì ngành nào cũng có cái hay, cái thú vị và cơ hội riêng, đừng bao giờ so sánh giữa các ngành theo kiểu như vậy. 4. Với em nào chưa đạt mức điểm mong muốn thì hãy suy nghĩ kĩ xem em thích cái gì. Nếu em thực sự đam mê ngành y, hãy dành hẳn một năm để ôn lại. Bởi nếu chấp nhận học một trường khác rồi ôn lại, đôi khi sẽ dẫn đến những sự dở dang ngoài ý muốn. Lời cuối cùng mà anh muốn nhắn nhủ đến các em là: Cuối đường hầm luôn luôn là ánh sáng. Khi nào em thấy đã đến thời điểm tăm tối nhất trong cuộc sống thì sau đó sẽ là những điều tốt đẹp :D. Chúc các em 99er sẽ có những sự lựa chọn đúng đắn cũng như phù hợp nhất! Hẹn gặp các em đầu năm học này tại trường Đại học Y Hà Nội nhé! https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=826426174192887&id=136699996498845&ref=m_notif¬if_t=like
Lại ko tìm hiểu kĩ rồi. Giờ chương trình 4+3 năm rồi em. Học xong 4 năm thì có thể đi làm học tiếp lên bác sĩ. 7 năm đa khoa tốn kém lắm.
Nhà nghèo thì nên học ngành gì ra trường nhanh và có việc liền mà học, tôi cũng từng như thế, học Dược rất lâu và rất tốn kém, ra trường không có quen biết cũng khó có việc tốt . Quan điểm của người đã từng có đam mê một ngành học 6 năm :v
Chuẩn bị có bài báo tấm gương vượt khó nhà làm ruộng đỗ thủ khoa và 10 năm sau lại có bài báo thủ khoa năm ấy về làm ruộng :))
Những đứa nghèo khi còn nhỏ sau này sẽ dễ thành công hơn,sống trong nghèo khó thì nghị lực phấn đấu sẽ cao hơn người bình thường,chúc em sẽ thành công trên con đường sự nghiệp.:)
#722 "Đêm về khuya, sau một ca trực mệt nhoài nhưng không ngủ được vì lo lắng cho thế hệ tương lai, trong đó có em gái anh. Anh là 1 sinh viên Y Hà Nội. Nếu nhìn từ bên ngoài, nhìn từ góc độ các em, những cựu học sinh cấp 3 đang chuẩn bị vào trường, thật là đáng ngưỡng mộ. Bọn anh, cũng từng là những kẻ học giỏi nhất lớp, nhất trường, nhất huyện thị xã trấn, cũng từng cọ xát với thanh niên ưu tú các nơi, thậm chí nước ngoài. Và rồi bọn anh về đây. Nơi này, ngôi trường bề dày lịch sử to nhì Việt quốc, đại học Y Hà Nội. Nửa tự hào, nửa buồn man mác khi nghĩ lại, vì nhiều lúc anh ước khi trước anh không bị cái ảo tưởng ""học giỏi thì phải thi Y"". Nghề Y, may nhờ những chú kền kền và facebook, gần đây các em mới được thấy nó bạc như màu áo vậy. Một cái áo trắng toát sẽ rất đẹp, nhưng chỉ một vết đen vô ý cực nhỏ trong đó, nhiều khi, cái áo sẽ bị nhuộm không tiếc tay, chẳng nhớ nhung gì những cực khổ nó phải trải qua để được trắng như nó đã từng. Ngành Y là không quay đầu các em ạ. Anh biết nhiều em sắp tới đây, với những con điểm mà nghe qua tưởng như siêu cấp, cũng ảo tưởng rằng vào trường cuộc sống sẽ tốt, ảo tưởng rằng mình học giỏi vậy thì đại học cũng sẽ trở thành con cưng, như các em đã từng. Các em cũng có thể nghĩ mình học giỏi vậy, hẳn là sau khi ra trường tiền kiếm như nước, danh vọng cao ngất ngưởng, người người ngưỡng mộ họ hàng làng xóm trân trọng. Không như vậy đâu, em ạ. Dù em là ai, vào trường rồi, em cũng bị vứt vào 1 xó không ai quan tâm chăm sóc, chẳng có đặc quyền như ngày cấp 3 thần thánh thầy yêu bạn quý, các bạn trong trường vì đặc thù cũng chẳng thể dành nhiều thời gian mà bên các em, thậm chí vì vài buổi trực hơn thua trở mặt thành thù nói nhau như chó. Vào đây, thượng vàng hạ cám 21 cũng như 30, huy chương vàng quốc tế cũng ngang mấp mé trượt. Các em nếu dám vào, đừng buồn vì mình quá ""bình thường"". Rồi các em sẽ đi học, học những thứ mà để dễ miêu tả, nhân 10 cuốn lịch sử của các em lên và nhớ từng chữ trong đó. Các em chán ghét việc nhớ Đại thắng mùa xuân năm bao nhiêu và ở đâu? Giờ các em phải nhớ thần kinh số 7 chi phối bao nhiêu phần của cơ mặt, nhớ ông ABC đã khám được triệu chứng XYZ nào trên bệnh nhân để từ đó người ta nhắc tới ""bệnh ABC"" hay ""hội chứng XYZ"" các em còn mơ màng. Hãy từ bỏ dần sự yêu thích khi miệt mài làm toán, nghĩ hoá, bấm máy tính sinh mà chuyển dần sang tụng kinh chiều dài thực quản trẻ em là 1/5 chiều cao + 6,3 cm, bệnh nhân A có triệu chứng XYZ và hội chứng ABC nên em nghĩ là bệnh B, điều trị theo phác đồ 300mg thuốc X dùng trong Y ngày mỗi ngày Z viên uống sau ăn. Điều đó là thường, ở nơi thiên đường các em ao ước. Đi kèm với lượng kiến thức mông lung học gạo dày như quyển ""tâm lý phụ nữ tập 1"", các em còn phải đối mặt với lịch trực dày như nêm cối, nơi các em, không cần biết là con thủ tướng hay cháu bộ trưởng, đều phải làm cu li tần tảo sớm hôm. Những câu nói đã đi vào trang sử: ""sinh viên đâu lấy cho chị cái A"" ""em sinh viên à? Xuống tầng 1 mang cho chị bịch B lên nhé, cảm ơn em"" ""sinh viên Y mấy đây? Cứ 1 tiếng đo huyết áp bệnh nhân cả phòng"". Em mới thấy trước giờ em được yêu thương ra sao, vì ở đây, chẳng ai yêu thương em cả. Em có vui không? Hẳn em ảo tưởng nhiều về niềm vui khi chữa bệnh cho những bệnh nhân tương lai của mình, ảo tưởng về nụ cười của họ? Nhưng khó đấy. Học 6 năm đằng đẵng đa khoa xong em không dám kê một đơn thuốc, không dám chẩn đoán một ca bệnh, càng sợ hãi hơn khi đối diện người nhà nheo nhóc hỏi ""cháu khám cho cô xem"". Tại sao? Vì các em đã học chuyên khoa đâu? Những thứ em học chỉ như cưỡi ngựa xem hoa giữa bạt ngàn ghi chú nho nhỏ của mỗi ca bệnh thầy cô em dạy. Em nghĩ, học xong mình sẽ giúp đỡ cha mẹ, sẽ kiếm được nhiều tiền. Khó lắm. Rồi các em sẽ nhận ra cách duy nhất để có tiền là đi trực thuê. Rồi các em sẽ nhận ra sau thời gian mài đũng quần và mài mòn đi cả sự sắc xảo ở bậc đại học các em phải tiếp tục nheo nhóc đi học thêm chuyên khoa, với mức lương nếu may mắn được nhận theo bậc tầm 3 triệu. Ai đó hãy cứu rỗi linh hồn những cậu bé, cô bé nhà nghèo khó nhưng có ước vọng kiếm tiền từ nơi này. Ai đó? Anh biết những thứ anh viết chẳng cản được các em, những thanh niên ngây thơ với cuộc sống bộn bề mưu toan ngoài này. Anh chỉ xin nếu được, ươm vào các em một ý niệm. Không phải cứ học giỏi là tấm vé bảo đảm cho một tương lai sáng lạn, và không phải cứ học giỏi là phải thi vào trường Y. Anh yêu Y, nhưng chưa chắc những tân sinh viên tới đây thực sự yêu như vậy. Trích lời 1 sư tỉ đã đi làm được 6 năm: ""chúng mày mới đi học mà đã hết yêu nghề thế này thì làm sao mà theo được. Chị mày yêu tha thiết, thi trượt đa khoa nhảy sang điều dưỡng, lúc đi làm còn yêu nghề thiết tha mà giờ chỉ muốn bỏ đây này"" Y bạc lắm, tỉnh táo nhé các thủ khoa. Yêu các em <3" Nguồn: HMU cfs https://www.facebook.com/HMUConfessions/posts/826071837561654
Ngày xưa đi học mà bữa cơm tivi phát mấy cái chương trình này là y như rằng t bỏ bữa .. bỏ miết đói quá bèn nghĩ cách bán mẹ cái tivi ..đến giờ tao vẫn nhớ như in lời mẹ nói vs bố :"a mệt rồi vào nghỉ đi e đánh tiếp cho "
Người ta thì phải đi hót rác cũng đỗ đại học, còn mình học đại học xong ra trường vẫn phải đi hót rác :))