Bình luận

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, 81 ngày đêm ác liệt giữ thành cổ Quảng Trị, sông Thạch Hãn không biết đã nuốt của ta bao nhiêu người, mà toàn tầm tuổi 18,20 :( "Những dấu chân rồi lùi lại phía sau Dấu chân in trên đời chúng tôi những tháng năm trẻ nhất Mười tám, hai mươi sắc như cỏ, dày như cỏ, yếu mềm và mãnh liệt như cỏ Chúng tôi đã đi không tiếc đời mình Nhưng tuổi hai mươi làm sao không tiếc Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc Cỏ sắc nào ấm quá phải không em?"
Bữa trc đọc bài báo kể về ng mẹ chôn sống đứa con thơ vì sợ tiếng khóc của e sẽ làm lộ nơi ẩn nấp của dân làng mà ko cầm dc nước mắt. Cũng ở Quảng trị luôn. Giờ đọc lại mấy bài về chiến tranh lúc nào cũng thấy muốn khóc
sáng 30/4 gặp nội mặc đồ bộ đội. ngày xưa liền hỏi... + nội chân đau đi đâu thế ạ? nội chỉ vào huy hiệu ở ngực + đi ôn lại chuyện cũ... chiến tranh ngày xưa đã lấy đi rất nhiều thứ và cũng có sức khỏe của nội....
Năm lớp 12, vừa thi xong đại học là bắt tàu vào Quảng Ngãi đón đoàn đạp xe xuyên Việt rồi cùng đạp về tới HN. Ngày dừng chân ở Quảng Trị, mưa to lắm. Hôm đó cả đoàn được bố trí ở trong ktx của một trường đại học nằm trên mấy quả đồi cao, đạp xe vào cổng cong cả mông mà cuối cùng ko lên nổi, phải dắt bộ. E được ở KTX còn trước khi đỗ đại học ^^. Tối đó ra thắp hương nghĩa trang Đường 9. Cả một khu nghĩa trang rộng mênh mông, rộng tới mức có nhiều khu đèn không chiếu sáng được, nắm hương gần trăm cây trên tay đi đến ngôi cuối cùng thì đã cháy hơn 1 nửa, tìm đường về lại thì tối om. Sợ lắm, vì tối quá, vì đó là nghĩa trang. Nhưng rồi nghĩ những người nằm đây là vì mình được sinh ra, được sống, việc gì mà phải sợ. Thế là cứ hết nắm hương lại chạy về thắp thêm nắm nữa rồi đi, chỉ sợ không thắp hết các chú các cô chạnh lòng, tìm đến khu vô danh thắp trước. Ấy vậy mà vẫn không thể nào thắp hết...
Quảng Trị tối nay nè các bạn, có cả cuộc gặp gỡ giữa những người chèo đò đưa lính và những chiến sĩ năm ấy được đưa qua bên kia Vĩ Tuyến. 30/4 đi đâu thì đi, hãy về với Quảng Trị quê tôi một lần để nghe về tình đồng chí, đồng đội trong những năm mưa bom bão đạn.
Hôm nay cũng là ngày giỗ của bác mình. Bác hi sinh đúng trước 1 tiếng sau giải phóng. Mà lúc đó bác rất trẻ, đẹp trai, học rất giỏi ( bà mình kể ). Toàn trung đội không ai còn sống đón ngày giải phóng đất nước. Rất nhiều người ngã xuống, nhiều sự hi sinh trong thầm lặng. Ông mình còn bị địch bắt nhốt tra tấn đến chết xong chôn chung mot chỗ vs bao nhiêu là người . Gọi hồn hỏi ông để đi tìm ông bảo bây giờ toàn xương trắng nó chon chung nhu thế tìm ddc cũng k làm gì được, thôi cho ông o lại vs đồng đội . Thế mới thấy sự khốc liệt của chiến tranh cũng như sự hi sinh rất nhiều để đổi lấy hoà bình. Ngày này nhiều người có khi còn chả hiểu ý nghĩ của nó là gì, nhiều khi thấy các bạn vui vẻ được nghỉ lễ đi chơi , đi du lịch, đi hẹn hò mà nghĩ thấy ...
Hôm nay xem trên tv có bài về các bác trong đội xe tăng thiết giáp khi hy sinh vẫn còn bên cạnh gói cơm chưa kịp ăn đã bị cháy đen mà thấy nghẹn ngào. Lịch sử dù khó học khó nhớ thật đấy nhưng sự hy sinh to lớn của bao người đã ngã xuống vì độc lập tổ quốc thì muôn đời không được quên!
Ông mình kể, hành quân vào Nam để cứu viện, dừng chân uống nước, mỹ thả bom bùm cái chết chục vị, liền đào tạm cái hố rồi chôn qua loa, những vị còn lại ngồi uống nước tiếp, thản nhiên như không có gì xảy ra,... ôi cuộc đời, sống và chết ... cám ơn các cha ông đã hi sinh tất cả vì hòa bình ngày hôm nay
Mình là người con của đất Quảng Trị. Trường mình học bên canh Thành Cổ anh hùng. Thâtj sự mỗi lần vào đây lao động nhìn thấy nhưnhx thảm cỏ xanh mà k bk ở dưới đám cỏ đó có bao nhiêu người còn nằm lại.
Khi đọc cuốn Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh, t thực sự nổi da gà vì những ng lính chống Mĩ khi ấy, họ thật sự rất anh dũng. 1 cuốn sách miêu tả quá trần trụi về cuộc chiến tàn khốc. Có nhiều bạn bây giờ dễ dàg tin và nghe theo bọn phản động quá, vẫn luôn trách móc rằng ngày ấy miền Bắc vào xâm chiếm này nọ rồi là các thứ nữa. T hoàn toàn k hiểu được những con ng đó đang nghĩ gì. Hàng triệu ng dân miền Nam lúc đó còn đói khổ, còn bị chúg nó đọa đày dã man lắm. Nhữg bạn ý giờ sốg sug sườ quá, rảnh rỗi quá nên k hiểu được.
Nhiều người thà để bọn nước ngoài lừa gạt mình, cho phép chúng nó lợi dụng mình, còn hơn là tin vào đồng bào, người thân của mình. Đọc nhiều nhưng không làm gì, không chịu suy nghĩ nên tư tưởng có vấn đề = ))
Coi Mùi Cỏ Cháy, nói về chiến trường Bình Trị Thiên. Coi 3 lần rồi và khóc cả 3 ? Chúng tôi đi không tiếc đời mình Nhưng tuổi hai mươi làm sao không tiếc Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi tổ quốc Có sắc mà ấm quá phải không em (Thanh Thảo) Đang ôn thi nên hơi lậm văn ?
Không phải là người trực tiếp tham gia chiến đấu, ngồi nhà xem lại phim Mùi Cỏ Cháy mới thấy hết sự khốc liệt của chiến tranh, mới thấy được sự Anh dũng của thế hệ cha ông. Trận chiến Quảng Trị, con sông Thạch Hãn nơi đã nuốt bao nhiêu bộ đội, xương máu của ta, một đại đội bơi qua sông may mắn còn vài người sống sót, có khi còn nằm hết dưới lòng sông lạnh lẽo. Nghe thôi mà xót xa!
Gia tài của ông tôi đấy! Cả cuộc đời quân ngũ chiến đấu khắp các chiến trường ko tiếc máu xương, cuối đời kỉ vật còn lại là bộ quần áo quân phục, đôi giày da quân nhu từ năm 198x, đôi dép cao su và rất rất nhiều huy chương! Những món kỉ vật vô giá minh chứng cho khát vọng hoà bình độc lập của ông cha ta, của dân tộc ta. Tự nhủ sống cho tốt để cống hiến cho tổ quốc dẫu chỉ bằng 1/10, 1/100 các ông, các chú!
Đừng gọi con cha ơi, đừng rung động Đừng gọi con, ôi, đừng gọi, xin cha Chúng con đi trên con đường hoang vắng Bay qua những biển lửa và máu xương Chúng con bay tung cánh mù sương Những đồng đội trên chiến trường ngã xuống Và đội ngũ chúng con cất cánh Chẳng thể quay về, không trở lại được đâu Con không biết liệu có còn gặp lại Chỉ biết rằng chiến trận vẫn chưa thôi Cha con ta như hạt cát dạt trôi Trong vũ trụ chẳng bao giờ tái ngộ Tạm biệt ánh dương soi sáng hồn cha Tuổi trẻ của cha, con trai yêu dấu Và hãy để cuộc chia tay này kết thúc Bằng nỗi cô đơn lặng lẽ không lời Một mình con còn lại đó cô đơn Không ánh sáng, không khí trời, nỗi thống khổ Không thổ lộ, chẳng thể nào sống dậy Hàng thế kỷ vẫn 18 con ơi Tạm biệt con xe lửa không tới đấy Chẳng có máy bay từ đó đi về Tạm biệt con phép màu đâu có thật Những giấc mơ chỉ đến để rồi tàn Cha sẽ mơ khi con còn thơ dại Lẫm chẫm đi bước chân trần hạnh phúc Trên mảnh đất bao người nằm đó Và câu chuyện về con xin kết thúc ở đây Bài thơ Con trai của nhà thơ Antodolsky.
Đừng gọi họ là địch vì địch ở đây chính là anh em 1 nhà vs chúng ta . Mình hi sinh nhiều họ hi sinh cũng ko ít , máu của họ cũng giống máu của ta và họ đã chiến đấu vì lí tưởng riêng của họ điều ấy rất đáng trân trọng ...
Đi A là tăng cường ra bắc. Đi B là tăng cường vào nam Đi C là bên campuchia lào hay sao í. ATK là an toàn khu ạ :-) Một thời sương máu của cha ông để dổi lại cs cho con cháu sống bình lặng nhu bh :-) .
Mất 21 năm mới có thể đi hết cây cầu 200m. Bao nhiêu xương máu đổ ra để non sông liền một giải. Vậy mà giờ nhiều bạn trẻ vẫn rống lên rằng miền Bắc xâm lược miền Nam. Vẫn bợ đít Mỹ, cho Sài Gòn là hòn ngọc viễn đông. Xin thưa rằng chính quyền Sài Gòn tồn tại nhờ đô la. Chỉ một số quận có ng Mỹ sống mới khá giả thôi. Chẳng nhẽ nhân dân miền nam sống ở đó tất?
Bố mình cũng là 1 ccb , cũng đánh trận quảng trị cũng tiến vào dinh độc lập , cũng bỏ lại 1 phần xương máu nơi chiến trường . Nhớ nhất có lần bố kể trong tiểu đội của bố có 1 chú bị điếc nhưng vẫn đi lính , lúc nào cũng đi theo bố lần đấy nghe thấy tiếng đạn pháo réo , bố gọi vs ra hiệu cho chú ấy nấp nhg chú ấy k thấy thế là trúng pháo chết :((.... hãy trân trọng cuộc sống hiện tại
Tầng lớp con cháu bác giờ chúng nó đang gạt hết đi rồi rống lên nếu cộng sản không giải phóng thì giờ Sài Gòn đã hơn Singapo đó, chúng nó còn tin Mỹ sang bảo vệ nhân dân miền Nam và ban phát dân chủ cơ. trời dou sao không bám càng máy bay sang trời tây hưởng dân chủ đi mà ở lại xứ này chi vậy. nói luôn t là dư luận viên 3 củ nhé, hết ngày mai là t được lãnh lương rồi
Trong chiến tranh không ai thắng cả. Và niềm vui của người này là nỗi buồn của người khác, admin hãy công bằng với lịch sử bằng các câu chuyện đến từ 2 phía winner takes it own and history is written by the victory
nhẽ ra 30/4 phải là ngày chúng ta đi thăm viếng mộ liệt sĩ và ăn cơm đoàn viên mới phải. Nhưng thực tế thời nay là ai cũng đi chơi, đi du lịch khắp nơi để bmẹ ở nhà buồn tủi. :(
Ngại nhất mấy thanh niên ... hơi 1 tí là hùng hổ đòi đánh nhau với trung quốc :( chắc ngày xưa ko đc học sử...nên ko biết đến 2 từ " chiến tranh " nó khốc liệt như thế nào. Vì thế mình rất tin tưởng vào những đảng, bộ máy chính quyền nước mình <3
Cụ Hồ yêu nước. Cụ Diệm cũng yêu nước. 2 cụ đụng nhau. Hơn 2 triệu người chết. Chiến tranh tàn phá. Đất nước đóng cửa. Vài chục năm sau không ngóc đầu dậy đc. Thì có gì vui??? Có gì đáng để nghỉ lễ? ...
Đi B hình như là tăng cường vào Nam, ATK là an toàn khu, chưa cần đọc, chỉ cần nhìn hình ảnh người lính cũng đã đủ xúc động... trận Quảng Trị, dù nghe bnhieu lần vẫn thấy xót xa, v mà bjo con cháu nhiều ng chỉ phá, chắc các bác đau lòng lắm
Có lẽ, chỉ những người trong cuộc, chứng kiến cảnh từng lớp, từng lớp đồng đội ngã xuống mới có thể viết được những câu thơ da diết đến như thế. "Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ Đáy sông còn đó bạn tôi nằm Có tuổi hai mươi thành sóng nước Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm" Lê Bá Dương. Hay Quang Dũng với Tây tiến: "Rải rác biên cương mồ viễn xứ Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh Áo bào thay chiếu anh về đất Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
Chân thành gửi lời cảm ơn đến thế hệ của bác, tin rằng thế hệ sau sẽ ko làm bác thất vọng....