Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/confessionngontinh
admin
4 năm trước
Ba, con gái của ba đây. Ba có nhớ con đã từng nói với ba
Hình mô tả cho bài confession
Ba, con gái của ba đây. Ba có nhớ con đã từng nói với ba về lá thư tri ân không? Con từng viết cho ba, nhưng <a href="https://confession.vn/13427-bi-uoi-viec-vi-an-mung-viet-nam-thang-huhu-moi-nguoi-oi-thuc-su/" title="lại xé" alt="lại xé">lại xé</a> đi, lá thư đó, mãi mãi cũng không tới tay ba được. Con có rất nhiều điều muốn nói với ba. Từ khi hiểu chuyện, trong lòng con đã chứa hàng vạn câu từ, chỉ đợi chờ một ngày nào đó, con đủ trưởng thành, đủ chín chắn, đủ khả năng, đủ can đảm để nói cho ba nghe,cho ba thấu hiểu, những lời sẽ làm người nghe sẽ phải cảm thấy nợ con suốt cả quãng đời này. “Ba biết, thiếu thốn tình yêu đối với trẻ con, mới có thể khiến chúng lớn lên bất thường như vậy, ba coi thường thời gian của con quá lâu, chỉ lo để ý đến nỗi ưu thương của mình, chờ cho ba từ trong thống khổ bừng tỉnh muốn dõi theo thời gian của con, con đã tự mình lớn lên, con đã học được cách che dấu, một phần sinh mệnh của con đã bị thời thơ ấu xé thành từng mảnh nhỏ vĩnh viễn. Đây là do ba tạo nên, chính ba tàn nhẫn đã làm cho tính cách của con không trọn vẹn. Ba không biết nên bù đắp như thế nào, không biết nên nói cái gì. Đối với con, ba trước sau trầm mặc, không cách nào nhìn con, không cách nào ôm con” Mỗi <a href="https://confession.vn/kho-hieu-ghe/" title="khi con" alt="khi con">khi con</a> đọc đoạn trích đó, trong đầu luôn nghĩ đến ba. Hôm đó khi con đọc được nó và ngồi khóc, ba đã thấy và hỏi con sao con lại khóc, lúc đó con lắc đầu nói không có gì. Nhưng con tha thiết muốn đọc nó cho ba nghe. Con không biết ba có từng phát hiện con gái mình, phát hiện ra con âm thầm tuyệt vọng, khờ dại mà bi ai không? Lúc còn nhỏ con thường mơ ước, con luôn nghĩ đến nó trước khi ngủ, đó là hình ảnh cả gia đình mình sống cùng nhau. Có ba, có mẹ, có anh hai, có anh ba, còn có cả con. Khi ba anh em chúng con đi học về, mẹ sẽ dọn mâm cơm ra, con sẽ tiếu tít kể về ngày học của con, sẽ tranh cãi với anh ba trên bàn cơm, bị ba nghiêm khắc trừng mắt, thế là đành im lặng. Ba sẽ dạy con đánh đàn, dạy con làm bánh, dạy con cách đối nhân xử thế, cách sống với cuộc đời khắc nghiệt ngoài kia. Sẽ hỏi con gái đã có bạn lòng chưa, đã thầm mến chàng trai nào chưa, lúc ấy con sẽ vờ lảng tránh, nói sang một vấn đề khác. Giấc mơ đó đẹp đến nỗi mỗi khi con nghĩ tới vẫn cười ngây ngơ, ngay cả bây giờ,khi viết những dòng này, khung cảnh ấy vẫn hiện lên trước mắt con, lấp lánh đến chói mắt. Mỗi buổi sáng thức dậy, con lại chỉ thấy, con và anh ba ở một nơi, ba ở một nơi, mẹ ở một nơi, anh hai ở một nơi. Lâu dần, con đành âm thầm tuyệt vọng, <a href="https://confession.vn/10323-bo-nguoi-yeu-gian-hom-truoc-thay-co-2-ban-gi-o-gian-nhau-vi-bong-a-hom-nay-minh-cung-the-nhung/" title="không biết" alt="không biết">không biết</a> từ lúc nào, nó đã trở thành trò cười trong thời ấu thơ của con, là giấc mộng không thành, là mơ ước đầy tính chế giễu. Sau này khi trưởng thành, con thường không dám mơ mộng, con sợ mơ mộng trở thành trò cười. Con không sợ người khác cười con, con chỉ sợ bản thân con tự giễu chính mình mà thôi. Ba không cần lo lắng cho con, bởi bản thân con từ lâu đã tự vì chính mình mà trưởng thành rất tốt rồi. Khi họp phụ huynh, con thường đứng ở phía cửa, tự họp phụ huynh cho bản thân mình, nhìn ba mẹ bạn học ngồi xem phiếu điểm, gương mặt họ hãnh diện vì thành tích của con cái, họ chuyền tay nhau tờ phiếu điểm, giả vờ như con mình còn thiếu sót, nhưng nụ cười trên mặt không thể nào che giấu nổi sự tự hào. Khi thi chuyển cấp, vừa dắt xe đạp ra khỏi trường, liếc mắt liền nhìn cha mẹ bạn học hỏi con họ thi như thế nào, sẵn tiện quay sang hỏi thăm con theo lệ, mong sao con họ thành tích có thể hơn con. Ngày lễ trưởng thành năm lớp 12, nhìn bạn học cài bông lên áo ba mẹ, nói một câu tri ân, ba mẹ bạn học rới nước mắt, hai người ôm chầm nhau, khắp hội trường vang lên ca khúc “Nhật ký của mẹ”. Con đem bông hoa cài áo quăng vào sọt rác, trơ trọi đến đáng thương. Ba từng nói ba xin lỗi con, ba từng nói ba sai rồi, ba cũng từng hỏi con làm thế nào bù đắp. Con xua tay, bù đắp gì nữa, chuyện qua rồi. Bởi con biết, niềm tin con dành nơi ba, sớm đã không còn. Con vẫn thích nhìn ba khi ba đánh đàn, khớp xương tay lớn, đầu ngón tay đều chai hết. Hôm ba mất, con cũng đã nắm tay ba như thế, nắm thật chặt, tay ba khi đó rất lạnh. Con còn chưa trách ba, con còn chưa được nói ra nỗi lòng mình, con còn chưa nghe được lời giải thích của ba. Bác sĩ bảo con rằng, trong ví ba không có giấy tờ tùy thân, chỉ có ảnh thẻ của con gái mà thôi. Ngay lúc đó, khi cầm tấm ảnh thẻ của con từ tay bác sĩ, tưởng tượng khi ba thường lấy ảnh thẻ của con khoe khoang với bạn bè, hãnh diện vì con mình học tốt ra sao, nụ cười của ba hiện lên trước mặt con, lời trách cứ trong lòng con sớm đã mục nát. Con chỉ mới 18 tuổi, nhưng giây phút biết mình đã mất đi ba, tựa như đã đi qua hơn nửa đời người. Con thường ngẩn ngơ suy nghĩ, lại ngẩn ngơ rơi nước mắt, con trách ba bao nhiêu, lại càng trách bản thân bấy nhiêu. Có một dì kể con, dì ấy sắp "gả con gái", thế nên chồng dì đem tiền đã để dành trong cả cuộc đời, chạy đi mua cho cô con gái một chiếc vòng tay và một đôi bông tai, quyết không để con gái ấm ức khi gả sang nhà chồng. Nếu sau này con tìm được một người tốt, lúc đám cưới diễn ra, ai là người cho con của hồi môn đây, con sẽ phải ôm ai mà khóc trước đêm về nhà chồng? Con sẽ không thể cho người con yêu thấy được ba giỏi như thế nào, đàn ghita hay ra sao, nấu ăn tuyệt đến thế nào, hiểu biết rộng bao nhiêu. Con khao khát có thể khoe khoang với cả thế giới về ba. Con sớm đã trưởng thành, sớm đã hiểu biết lòng người, sớm nhận ra nhân tình thế thái, sớm giả vờ thành thục, không chừa ai một cơ hội thương hại con cả. Bởi vì con là người hiểu chuyện. Con không nhớ ba, chỉ là khi thấy một người đàn ông mặc áo sọc ca rô, trên tay cầm điếu thuốc, dáng vẻ cô đơn trầm tĩnh sẽ bất giác giật mình, nhìn lâu, nhìn kỹ hơn. Có người từng nói với con, khi con không luyến tiếc một người, người đó sẽ ra đi thanh thản hơn. Con không nhớ ba, thật sự không nhớ ba nữa đâu. Con muốn nói với ba một câu thôi, xem như lời tạm biệt chính thức giữa con và ba, duyên phận giữa chúng ta sao mà ngắn ngủi. Con tha lỗi cho ba, vì thế ba hãy yên tâm về con, đừng lo cho con nữa. Con sẽ có được một cuộc sống tốt đẹp, để ba ngay ở khi ở bên thế giới bên kia cũng phải mỉm cười hãnh diện. Con gái của ba. #confessionngontinh #vanvietbook Radar Trill