Bình luận

Đọc đi đọc lại... vẫn chẳng hiểu vì sao cfs này lại đc đăng =_=! Thế này đem kể truyện cũ của mình chắc phải đc đăng chục cái mất ???
Trong chuyện tình yêu, ko cần biết là yêu ai, yêu nhiều như thế nào, quan trọng nhất là thời điểm. Chị và a trai này ngay từ khi bắt đầu đã sai thời điểm và giờ thì ko có tương lai. Tương tư làm gì, nhớ nhung làn gì để rồi cũng ko có kết quả. Thà rằng tự dặn lòng mình quên đi. Khổ 1 lần còn hơn vấn vương cả 1 đời.... haizzz
Họ tự làm tổn thương nhau bằng chính sự chân thành... Hay cái cách một cô bé lấy kẹo dưới ngăn bàn của cậu bé lớp 3, và hằng ngày cậu vẫn mang kẹo bỏ vào ngăn bàn ấy, rồi một ngày, cô bé không còn thích kẹo nữa, câu ta lần đầu tiên thấy 2 cái kẹo trong ngăn bàn... Vô tình và lẳng lặng, 2 đứa kéo tuổi thanh xuân của nhau về nơi có nắng, nơi mà áng mây kia trang điểm thêm bầu trời xanh tươi mát lành, và rồi, cậu ta chợt khóc. Có người hỏi cậu ta về hạnh phúc của mình, câu ta trầm tư : Cô ấy vẫn thế, vẫn đẹp như ngày cô ấy bước đi.
Ai bảo nằm ngủ chủ ôm nhau thôi. K thích là đúng r. Ít ra vào khách sạn thì cũng phải làm vài thứ nữa chứ. Vd kiểu 2 đứa chơi trốn tìm chẳng hạn, hay là oẳn tù tì tát nhau. Đấy. N phải thế. Mô phật
Tôi hi vọng em đọc được comment này của tôi. Vì hơn ai hết, tôi hiểu cái cách mà chàng trai đó đã làm, giống như cái cách mà tôi đã từng làm(mà tôi nghĩ em cũng hiểu những hành động của anh ấy có ý nghĩa gì). Anh ấy sợ làm tổn thương đến em, khi mà chỉ 2 tháng nữa anh ấy sẽ đi du học, còn tc 2 người thì chưa có gì rõ ràng. Không một mối quan hệ nghiêm túc, ko một sự thừa nhận, ko ràng buộc, cái hai người đang có là thứ tình cảm không tên, khi người này cần thì người kia luôn xuất hiện, nếu nhớ có thể nói nhớ, nếu mỏi mệt có thể tựa vào nhau, và ko một ai trong hai người dám phá vỡ nó. Nó cứ dai dẳng kéo dài như vậy đến nỗi nếu muốn thoát ra, chỉ còn 1 cách là dứt khoát cắt bỏ, mà 1 chàng trai chân thành và vụng về như anh ấy chỉ biết làm theo cái cách cực đoan ấy. Tôi biết em ko hề trách vì những hành động của anh ấy làm, cũng biết là em biết anh ấy bây giờ đang cảm thấy ntn. Nhưng điều em có thể làm dc lúc này là đừng im lặng, để có thể giữ lại, dù chỉ là một chút những kỉ niệm đẹp trước khi anh ấy rời Việt Nam. Mọi người thường nói "thích những mối quan hệ không tên, ko ràng buộc, ko phải mảy may suy nghĩ", nhưng đối với tôi điều đó mới là điều tồi tệ nhất. Là thứ tình cảm mà vì ko thể gọi tên nên nó chẳng có điều gì là rõ ràng giữa 2 người, là đánh cược rằng ngày hôm nay vẫn vui vẻ bên nhau ngày mai thức dậy đã chẳng thể nào tìm thấy bất kì dấu vết, là trò chơi chịu đựng, thử thách, mà ngay khi bắt đầu ai cuxgn nghĩ "ừ thì cũng chẳng là gì của nhau, có mất đi cũng chẳng buồn". Nhưng cuối cùng, em có buồn ko?