Bình luận

Nhưng nếu ở nhà thì bạn sẽ k có những suy nghĩ này đâu và tình cảm của bạn dành cho gđ cũng k thể đạt đỉnh được, lên đỉnh mới sướng phải không nào
Đọc mà cảm xúc quá. Cuộc đời ai cũng phải trưởng thành, chỉ có rất ít những người may mắn ko phải xa nhà, xa bố mẹ. Còn đa phần khi đã lớn đều phải đi học, đi làm ko thể gần bên bố mẹ mãi. Cách tốt nhất là hãy thật thành công. Có 1 câu nói rất hay: Khi bé nhờ cha mẹ, về già nhờ con cái. Muốn bố mẹ về già hạnh phúc, hãy trở thành đứa con kiến họ tự hào. :))
Đến lúc lấy chồng nó hỏi gì thì cứ nói ngày trước em đi đá banh suốt ngày bị rách đũng quần em há :)) đùa chứ em còn trẻ, sẽ còn đối mặt với nó nhiều. Ai rồi cũng phải lớn em gái ạ, em biết hoa Bồ Công Anh ko? Khi đủ lớn gío sẽ thổi mỗi bông nhỏ bay đi, đến những nơi xa xôi, tại đó sẽ tiếp tục vòng đời của nó. Em cũng đủ lớn rồi đấy, thương, nhớ thì hãy biến nó thành hành động, nỗi lực nhiều hơn nữa. Để có thể thực hiện những điều em muốn nhé. Mong em mạnh mẽ.
Túm lại, kéo 1 ông Neu về ở rể, việc trên Hà nội để chị lo :))) thế là vẹn đôi đường. Nói vậy thôi, biết thương cha mẹ là tốt, nhưng nhớn rồi cũng cố mà lừa lấy 1 thằng, đừng lại để lỡ mất 10 năm em nhé.
Một thời chỉ chờ đến tầm 8h tối để nghe Xone Fm "with music we are one", hay 10h đêm có kể chuyện kiếm hiệp, có ai hay nghe Cửa Sổ Tình Yêu vào sáng thứ 7 không :v
Haizzz con gái đến lúc đi lấy chồng thì mỗi ngày nghỉ đó còn phải chia 2, chia 3 chứ ko còn đc trọn vẹn ở với bố mẹ đâu. Lúc đó mới là buồn thật sự :(
Bạn giống mình thế nhưng bạn lại may mắn hơn mình ở chỗ tết còn được về nhà, được hưởng cái không khí tết ngọt ngào có gia đình bên cạnh, còn mình đi làm cách nhà cả 600km, thèm về nhà lắm mà phải ở lại, đêm 30 cũng chẳng dám gọi về nhà sợ lại ko chịu nổi mà òa khóc. Cố gắng lên bạn ạ chỉ cần chờ thêm 360 ngày nữa là lại được về tết rồi :))
Chỉ những người ở xa quê mới thấu hiểu cảm giác nhớ nhà. Lần nào ra HN mình cũng buồn, khóc mất 1 tuần vì nhớ nhà, và giờ đến lúc đi làm cũng thế :)
Chị mỗi năm còn đc về nhà vài lần e học cách nhà hơn 8000km chả biết bao h đc về nhưng đấy là chuyện của vài năm nữa năm nay e đi có 9 tháng đã mò về mn chửi quá trời . Ai cũng bảo m đi chợ ak mà mới đi đã về ??? Hãy cứ về nhà khi còn có thể ❤️❤️❤️
Có vẻ quê em cũng rất yên bình như quê anh, vùng núi, vùng cao vùng sâu của tỉnh luôn, khắp đồi đất núi đã chỗ nào cũng có dấu chân rồi. Biết xa là nhớ, nhưng vì cuộc sống, nhớ đấy, thương đấy sẽ thành động lực để ta sống sao cho xứng, cho tốt em ạ!
Ôi chao, đọc bài của bạn này mà đồng cảm ghê gớm, kiểu như mình hiện thân trong đó vậy. Tuổi thơ là những chiều đi chăn bò, chơi kéo co, bắt cua giữa trưa, rồi thì mờ sáng trốn bố mẹ đi hái rau lợn,,,,. Ngày bé cũng bị ăn đòn suốt vì tội lỳ lợm, rồi thì cũng mang cái bản tính hậu đậu ko làm gì nên hồn đến tận bây giờ. Tềnh yêu đầu đời là với ah bạn lớp trưởng năm lớp 3, đơn giản là 2 đứa thích thích nhau thế thôi. Ở quê cảm giác yên bình lắm, giấc ngủ thấy thoải mái, nghe bà con cô bác kể chuyện mà cười mãi thôi; ở đây mình cảm nhận đc tính chân chất, thật thà từ ng dân quê. Còn hiện tại đã cbi chấp chới bước vào cuộc sống xô bồ, chỉ cần nghĩ 2,3 hôm nữa ra HN mà lòng nặng nề, lo lắng bủa vây... Nào thì c-b, thực tập, lịch học, báo cáo tn, cv..... " ôi meeeeeet ......" Bao nhiêu suy tư hoang mang cứ dồn vào lòng, chỉ riêng e thôi...."
Me too. Chiều nay chỉ đợi bố đi chơi về gặp bố rồi ms đi hn. Một mình một xe lên hn đi ra khỏi cổng đã nhớ da diết, chưa lc mà tâm trạng cứ như bị lùa về nhà ck. Lên đến nơi gọi điện về cho bố mẹ, bố bảo con gọi điện về bố mẹ ms dám thở phào ( vì sợ con gái mắt cận đi 120km). Tối mẹ gọi điện lên bảo nhớ các con bố mẹ cứ đi ra đi vào, nấu cơm mà chẳng ăn, tối bố tắt điện đi ngủ sớm. Miss.... :'(