Bình luận

Ai trong đời cũng mong rằng người đầu tiên sẽ là người cuối cùng của đời mình, người sẽ cùng mình bước đi trong suốt quãng đời còn lại dài dằng dặc và đầy ắp những gian lao. Nhưng sự đời đâu có được như mong muốn khi mà vì những lý do khác nhau, chúng ta gặp nhau, yêu nhau, rồi lại bước qua nhau như những người xa lạ. Rốt cuộc cái lý do cũng chỉ là vì có thể kiếp trước ta đã mắc nợ nhau rồi, nên ta gặp gỡ kiếp này, nên duyên với nhau trong ngắn ngủi để trả mối tơ lòng của những năm tháng đã cũ xưa.
Chưa đọc hết bài nhưng cũng thấu hiểu cái cảm giác học ngày học đêm đến nỗi mơ đến cả công thức toán mơ luôn tự chế ra 1 bài toán hình phẳng lớp 10 rồi tự giải
Đó là sai lầm trong đời e khi e ko nói ra tình cảm của mình. Sự giấu diếm ko khiến t.y trở nên cao thượng hơn, thiên thần hơn, mà chỉ dìm chết t.y, để rồi ở đâu đó, cả hai cùng đau khổ. Giá kể e mạnh dạn hơn, có lẽ ng nắm tay bạn ấy ra nước ngoài sẽ là em chứ ko phải cô gái ấy. Có 1 người đã mất rất nhiều tg để âm thầm theo dõi chị, yêu thương chị. Mỗi khi có chuyện gì buồn hoặc stress là vào fb đọc các stt của chị để giải tỏa. Anh ko còn tin được vào ai hết cho đến khi gặp chị. Nhg duyên nợ đến muộn nên dù a có nói ra thì a chị cũng k thể đến với nhau. Có điều, a đã can đảm bày tỏ tình yêu của mình. Chị thấy mình nghẹt thở. Và trong tim chị, đã dành 1 góc nhỏ cho anh ấy, 1 góc mà khi nghĩ về thấy bình yên em ạ! Đi qua chuyến tàu của e rồi thì mạnh mẽ lên, kéo valy về phía trước đi em, con tàu khác đang chờ e đấy e gái. Lần này đừng bỏ lỡ nữa nhé! Hãy chạy nhanh lên toa tàu của mình. Ôm em!
"Giữa những năm tháng lưng chừng của tuổi trẻ,tớ có thể trở thành người cậu thích nhưng không thể trở thành người đi cùng cậu đến cuối con đường". Dù thế nào cũng cảm ơn thanh xuân tươi đẹp đã qua của chúng ta..
Lại buồn. Đang tâm trạng lại đọc trúng câu chuyện buồn... Nước mắt rơi không phải chỉ vì câu chuyện của chị mà còn là vì nỗi buồn trong lòng
Thanh xuân là dành để điên cuồng yêu một ai đó, dù chỉ là đơn phương. Nhưng em mong chị hãy tin rằng, giữa những năm tháng mịt mù khổ đau hay là hạnh phúc, rồi sẽ có một người đến và ở lại trong cuộc đời của chị, để bù đắp lại những tháng ngày đơn phương đau khổ kia. Em không biết nên nói thế nào, nhưng em có vài phần giống chị, em chọn cách im lặng. Vì cả em và người đó đều đã và đang có một cuộc sống khác nhau, một cuộc sống mà mãi cũng không thể giao nhau dù chỉ một lần. Nên thay vì cứ đau khổ mà tiếp tục, em chọn cách thầm lặng mà buông bỏ. Vì em tin tình yêu rồi sẽ đến, chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Người đó đã có cho mình một quãng trời hạnh phúc, thì cớ gì em không hạnh phúc, chị nhỉ?
Tôi vẫn nhớ về một người, như một thói quen không trọn vẹn! Chỉ đôi lúc thôi, một chút thôi rồi lại mỉm cười "người ấy chẳng yêu ta". Tôi vẫn mơ, những giấc mơ thật buồn, để rồi tôi lại khóc, những tiếng nấc nghẹn trong cơn mơ rồi giật mình tỉnh giấc! Thì ra, tôi vẫn yêu người, theo cách mà tôi lựa chọn: đơn phương!
Cậu ấy của năm đó là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa hai con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ, dù chạy thế nào cũng không thắng được thanh xuân :)