Bình luận

Bạn à, đọc hoàn cảnh của bạn tôi cũng thật đồng cảm. Tôi cũng đã từng có một người bố hiền từ, thương con cái, rồi rượu đã biến cha thành một người vũ phu cả ngày chìm trong cơn men không biết trời đất. Tuổi thơ tôi gắn liền vs những trận đòn lê lết, bữa cơm với canh lộn mãnh bát đĩa, mâm nồi lộn ngược, sách vở ae chúng tôi tác dụng vs ngọn lửa thành hỗn hợp tàn tro, năm mới ko năm nào đc trọn vẹn. Nhưng ae chúng tôi ko chịu vậy, những điều đó làm cho anh em chúng tôi đã chai sạn hơn, cừng cáp và quyết tâm hơn. Anh em động viên nhau, quyết tâm học hành, vượt khó để đạt đc thành công. Cho dù cha tôi vẫn vậy, rượu đã ăn sâu vào máu rồi, nhưng cái tiếng là một gia đình có người bố nát rượu, sau bao năm vậy ae chúng tôi đã biến thành một gia đình hiếu học, người ta nhìn vào bằng một ánh mắt khâm phục , một gia đình ae biết vượt lên hoàn cảnh, vượt lên người cha nghiện rượu!
Đâu phải không ai hiểu. Bạn chưa biết đến thôi có nhiều người như bạn lắm. Tớ cũng vậy đó, bao nhiêu lời lăng mạ, những lời chửi rủa thâu đêm, trận chạy trốn bờ mương, bụi cây, trận đánh đập đầu xuống nền bê tông,....... đến mức phải tìm đến cái chết. Cơ mà tớ vẫn trải qua được. Yêu thương ai tớ cũng kể cho ngta nghe về hoàn cảnh của tớ. Thì dó anh có dám thương em??? Năm nay bố tớ toẹt vời rồi. Một cái Tết xịn nhất. Hi vọng bố c sớm tỉnh ngộ
Mình hiểu rõ cảm xúc của bạn hơn ai hết vì mình cũng đã và đang trải qua. Tuy nhiên cũng đừng quá bận tâm đến những lời người ta nói, miệng lưỡi thế gian mà. Cuối cùng chỉ muốn nói mạnh mẹ lên nhé cô gái, khó khăn nào rồi cũng sẽ qua thôi, hãy sống sao để khi nhìn lại ko phải hối hận, thế nhé.
T đã sinh ra và lớn lên trong một gia đình luôn luôn tràn đầy những hành động và tiếng nói của người say r. Có những khi bạn bè đi học qua thấy bố t săn mẹ . Đến lớp hỏi t, t chỉ mỉm cười trả lời " bố mẹ t thể dục buổi sáng tý ý mà " .T đã từng k đếm nổi những lần bị đánh, bị mắng , đốt sách vở, nghỉ học, lang thang đi ngủ nhờ, ... và nước mắt thì k kể xiết. Nhưng t k những k giận k ghét mà rất yêu bố, y và thương bố hơn ai hết. vì t biết bố t còn yêu t hơn thế. Và nếu được sinh ra một lần nữa. T vẫn muốn là con của bố mẹ tôi.
mình thì sinh ra đã vậy rồi,không có đc tuổi thơ êm đềm như bạn,15 năm đầu đời đã bị ăn hành,lúc biết bắt đầu biết nghĩ thì thấy xấu hổ với bạn bè,uất hận đến phát khóc đơn giản vì mình chẳng làm cái mẹ j cũng bị lôi ra chửi mắng đánh đập(trẻ trâu nghĩ vậy đấy),3 năm cấp 3 thì thấy xấu hổ tủi thân,chẳng muốn cho bạn bè đến nhà mình chơi,nhiều lúc nghĩ sao bố mình o đc như bố người ta nhỉ.Năm nhất đh:cuối cùng cũng đc lên HN học,bố say gọi chửi thì cũng chỉ nghe và vâng dạ các kiểu nhưng lúc đang học mà gọi lên chỉ cần thấy hơi men thôi là mình cũng cúp luôn,tết đến cố gắng về với mẹ cho vui,phụ mẹ chuẩn bị tết rồi cúng bái các kiểu còn bố thì kiểu j chẳng say khác cái là mình lớn rồi nên không bị đánh nữa mà chỉ bị chửi mặc dù chẳng hiểu vì sao bị chửi nhưng thôi cũng vâng con biết rồi ạ( đc cái là bố mình có tuổi rồi nên uống chẳng đc mấy nữa,vui quá).Năm 2(bây h) vẫn bị chửi nhưng kệ ,chửi chán rồi lại thôi,việc của mình là thoát đc khỏi bk để kiếm việc làm, sống tự lập,dù sao cũng có 1 ông bố chứ mấy,muốn cũng chẳng đổi đc.Là con trai dù muốn hay o cũng phải nuôi bố mẹ lúc già,chỉ hy vọng bố mình về già biết giữ sức khỏe mà uống ít đi thôi.Vui lên đi bạn,bố bạn nát chứ bạn có nát đâu mà xấu hổ nhỉ,cứ yêu cứ thích đi.Còn nếu thằng con trai nào nhìn vào bố mẹ 1 đứa con gái rồi đánh giá con người đứa con gái đó thì mình nghĩ nó o đáng để yêu đâu(cứ phải report, ban nick,khóa tài khoản,cấm thi đấu vĩnh viễn nó mới đáng.hihi)
Cảm giác này, tôi đã trải qua. Đau lắm, tủi lắm, đã từng ý định tự vẫn dù khi say chưa bao giờ bố đánh hay la tôi. Bố chỉ xả vào người mẹ thôi, nhưng rồi khi tôi lớn hơn, tôi tự lập hơn, tự làm những thứ ko cần bố mẹ làm, một giây phút nào đó bố thương tôi hơn, bố dần hiểu ra, và quý cái gia đình này hơn. Hôm nay bố tối vẫn say vẫn uống rượu nhưng đã đỡ hơn rất nhiều. Hoàn cảnh bạn chắc chắn khổ hơn tôi nên tôi chả biết khuyên như thế nào, chỉ nghĩ rằng, hổ dữ không ăn thịt con, mong bố bạn sẽ thay đổi, bố bạn sẽ trút được muộn phiền và cùng gia đình làm ăn xây lại tất cả.
10 năm đã là gì đâu thớt,mình còn gấp đôi thớt,nhưng mình vẫn yêu bố mình bằng cách của mình,dù bố có sai lầm nhưng khi bão giông bố vẫn chìa cánh tay ra che chắn cho bạn. Hãy tin mình
Công nhận.tết nhất lại càng uống nhiều. Bạn bè vào ngại thôi rồi. Lại thêm cái tính cố chấp bảo thủ. Không phải người trong cuộc thì không thể hiểu đc...
Giá trị của bản thân là do mình tạo ra, người bạn yêu thương nhất mà không thấu hiểu cảm thông chia sẻ được với bạn điều này thì a ta thực sự ko xứng đáng. Buồn làm chi tiếc nuối làm gì, mạnh mẽ lên ng đẹp ơi <3
Ôi zào, hồi bé ta cũng thấy tủi hổ lắm. Chừ lớn nhận thấy chỉ cần có bố mẹ, bm khỏe mạnh là ok roài. Còn lại ai thích nói gì méo cần quan tâm.
nhà mình cũng gần như vậy. họ thích nhìn cái ngoài hơn cái trong, hay mắc bệnh sĩ, sống vui với bản thân là đươc, quan tâm gì lời xì xào không đúng của thiên hạ
Cảm giác này... chỉ có ng đã và đang trải qua mới hiểu đc. Đau đến nghẹn lòng, tủi hổ đến không khóc được... mà cuối cùng cũng chỉ chúng ta mới hiểu. Đó k phải là cảm giác bị ng yêu làm tổn thg . Mà nó... mang mộtnỗi đau khác. Nỗi đau chẳng nói lên lời.