Bình luận

Đừng buồn bạn ạ :)mình cũng như bạn,mối tình ấy là mối tình đầu tiên của mình ,đầy trong sáng ,và tinh khôi nhất , không chút tính toán , phân biệt ,chàng trai ấy đối với mình có lẻ là duy nhất và tròn vẹn nhất ,ngày hắn mất vì bệnh , nghe mẹ hắn kể mấy ngày trước cứ dặn ''nếu con đi mẹ đừng báo cho con Na nếu báo thì gọi hỏi tuij thằng Thanh thi xong chưa rồi nói cho hắn '' ngày hắn mất trời đất như sụp xuống , cảm giác quá sức chịu đựng nó khủng khiếp lắm ,khóc mà không khóc được , hắn là người duy nhất hiểu tớ nhất , đứng bên cạnh tớ tin tớ khi mọi người đi ngược lại . Ra đi lúc tớ cần cậu ấy nhất ... Ký ức về buổi sáng của ngày đó ám ảnh mà sau này đeo bám tớ mãi ... Quay cuồng ... Làm sao được chạy đến ,nhưng nửa vòng trái đất ... Tớ bất lực ! Cũng hơn 3 năm hắn bỏ Tớ đi ,ngày 30 tết đi giữa dòng người lắm khi nước mắt vô thức chảy , nhiều ngày mở mắt ra điều duy nhất mong muốn là '' hắn quay về '' hàng ngàn tin nhắn kể lễ vào messing của hắn ,cũng không ít tin nhắn nói rằng lần sau ko nt cho cậu nữa ... Những lúc hạnh phúc người đầu tiên nghĩ đến là hắn thầm nhủ '' cận ,na làm được rồi '' lúc đau khổ cũng là hắn ''cho Na niềm tin đi ...:) '' mọi thứ cứ trôi qua 3 năm quay cuồng tớ vẫn hay kể về hắn với những người tớ quen , năm đó hắn cũng hứa '' N đi năm Na tốt nghiệp cấp 3 nhất định N sẽ về ,cố học đi nha ,mà không ra tiễn à '' năm nay ... Hắn không về , Tớ cũng tốt nghiệp cấp 3 như bạn , Tớ theo nghề bếp chọn ĐÀ NẴNG để đến bởi ... Ở Huế nơi này quá nhiều kỷ niệm :) 3 năm trôi qua ko khi nào nguôi , vẫn cố gắng vẫn hi vọng tất cả chỉ là mơ mà khi mở mắt ra bản thân vẫn là cô gái 14 tuổi ,vô tư ! Ngày cậu đi tớ không tiễn ... Rồi ân hận dây dứt ! Tự nhủ sau này phải trân trọng những người bên mình , bởi '' đôi khi lỡ hẹn một giờ ,lần sau muốn gặp lại chờ trăm năm '' đau lắm ! Mồng tết đọc những dòng bạn viết khiến tớ lại nặng lòng ,lại khóc ... Thì ra thich một người rất dễ quên được một người là không chỉ 3 năm 10 năm đôi khi là cả một đời :) có lẻ chúng ta cùng nỗi đau nhưng bạn may mắn hơn tớ ... Ít ra còn gặp được người ấy lần cuối ,được thắp cho bạn ấy nén nhang ... :) nhưng điều chúng ta cần phải làm có lẻ là sau những nhức nhối cần phải vẫn cố gắng tiếp tục sống phải hạnh phúc , cố gắng vì tương lai ,để những chàng trai ấy yên lòng , Tớ vẫn tin niềm tin rằng chàng trai của mỗi chúng ta vẫn đang dõi theo chúng ta từng bước .. Cố lên nhé bạn Một phút sáo động ngày đầu năm :)
Mỗi lần tôi đọc những stt như thế này tôi lại thấy run run và sợ hãi. Vì sợ mất đi một ai đó vì mình không dám tiến đến với ai đó vì mình yêu cậu rất nhiều nhưng vì cái tôi qúa cao của mình. Tớ sợ lắm. Cho tớ thêm một lần yêu cậu được không
Ghét nhất nk đứa họp lớp k đi... buồn cái gì chuyện thi cử đã thế rồi còn buồn gì nữa còn tận đến 2 lần nếu thích thật chắc chả thế đâu... buồn cho b trai kia quá ng duy nhất trong gđ học tới đại học!!!
Đọc xong câu chuyện mà muốn tan nát cõi lòng. Thấy mình còn may mắn quá. Vẫn dc nghe giong nói ng ấy, vẫn thấy hình dáng người ấy mặc dù chỉ từ xa nhưng đã hp lắm rồi
Khi thích 1ng đừng bao h bỏ lỡ cơ hội ở bên họ dù chỉ 1ph vì có những ng lần đầu gặp cũng là lần cuối. Tất cả chỉ là duyên nợ, duyên đến duyên đi nếu có nợ ta sẽ về 1 nhà...
Có lẽ mình hiểu được cảm giác của bạn, khi gửi tin nhắn chỉ cần nhận được 2 chữ " đã đọc" là đủ
Tết mà đọc những dòng bạn viết cảm thấy thật nặng trĩu ruột gan...! Không gì đau bằng kẻ ra đi để nỗi đau vô hạn cho ng ở lại... Có những cuộc chia li mãi mãi k có ngày tái ngộ... Có những nỗi niềm chỉ biết cất vào tim, nghẹn đắng...! Cho nên, hãy yêu thương nhau khi còn có thể, hãy can đảm thổ lộ tim mình khi tất cả chưa quá muộn màng... Thời gian vốn dĩ đã rất nhanh và vô tình... Mà cuộc sống lại vô thường nữa...! Thôi gác lại trong 1 góc nhỏ nơi sâu thẳm trái tim đi bạn nhé...! Chúc bạn năm mới vui vẻ và hạnh phúc hơn!
Kìa, gió, có ng giống t kìa . cô gái ấy nhớ bạn kia nhiều lắm. Còn t, ms hôm qua, nghe mẹ c xjn lỗi... nhìn lên ảnh c, đứa trẻ trong bụng t khẽ đạp. Nó k có bố đẻ, ít nhất c cũng phải để nó có bố nuôi... c ác thật...
Có những thứ tiếc nuối, mà khi họ đc nhận họ cảm thấy rất bình thường nhưng người cho bạn thì luôn biết rằng nó đặc biệt như thế nào. Nhưng thật đáng tiếc là thường chỉ khi mất đi, họ mới thật sự biết họ đã từng có một cái lớn đến thế nào... Chia buồn.
Tiếc nuối lớn nhất là k phải đến được với nhau, cũng k phải ở bên nhau trọn đời. Mà là bỏ lỡ nhau khi ngỡ như đã gần trong gang tấc. Mạnh mẽ lên cô gái :)
Cậu ấy là biển, là nắng, là mưa, là gió, Là người tôi thương nhất thanh xuân mà chẳng thể nào gặp lại nữa!
Bạn tui cũng mất vào dịp tết cũng vì tai nạn..và t cũng ko gặp đc bạn ấy lần cuối.Có lẽ 1 trong những điều khiến t hối hận nhất trong đời là hôm bạn ấy gọi rủ đi cf vì mới đi bộ đội về t ko đi vì ...lừơi.Hôm qua vừa lên nhà thăm bạn ấy cữ ngỡ chuyện mới đây, thấy thương thương 2 bác vô cùng....
Nếu thích một ai đó dũng cảm tỏ tình một lần đi, nếu không chắc chắn sẽ hối hận. Mạnh mẽ lên bạn nhá cậu ấy ở trên trời chắc chắn sẽ mãi dõi theo con đường cậu đi, có khó khăn cũng hãy luôn ko ngừng cố gắng vì chính bạn và vì người bạn thương
Tôi càng lớn hơn, thanh xuân của tôi sẽ qua còn cậu thì vẫn mãi ở đó mãi là chàng trai 20 tuổi tôi yêu!!
Mình cũng đã từng thích một bạn ngồi bên hồi lâu rồi. Cũng hát, cũng chỉ bài, nhưng rồi chẳng đi đến đâu cả và mình chấp nhận làm bạn bình thường. Nhưng bất chợt nhận ra rằng, thà làm bạn còn hạnh phúc hơn bao cuộc tình khác, bao tình bạn khác, khi mà người chia ra, cõi âm dương xa cách