Bình luận

Bài viết có gì sai sai. Vì bịa ra là chính chả logic gì cả. Có yêu chưa chắc đc 1 năm mà bảo đánh mất tuổi thanh xuân. bởi vì lúc quen lúc 17 sang tuổi 18 là lúc bắt đầu ôn thi và đỗ ĐH cũng là lúc ctay.
Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân.... :))))
Nhiễm ngôn tình nhiều quá ?? sến quá. Mà thực ra cái "anh" kia cũng ko đáng thuơg đâu. anh hết yêu rồi mà vẫn ko chia tay mới là đáng thương.
Trời, chưa vào tuổi 20 mà kêu cả tuổi thanh xuân???? Hơn nữa, chị của bạn k hỏi, chưa biết được lý do thật sự thì k lý j bạn đc quyền nói anh ấy là người đáng thương.
Cái cốt truyện thì k có gì đặc biệt, gây cấn mà người viết chuyện dùng hơi nhiều mỹ từ, nghệ thuật và biện pháp tu từ ở đây
Hút lá đu đủ cho lắm vào ? vãi cả thanh xuân )) e 18t chưa yêu ai thì có bị mất tuổi thanh xuân không nhỉ ???
Thôi đầu năm, cô chú làm mấy bài về hiếu nghĩa, hạnh phúc hộ anh. Đầu năm có những câu chuyện vui và hạnh phúc, mọi người cũng sẽ thấy ấm lòng. Chứ tết tọt này mấy ông Fa biến chất sang thái hết rồi ko có đứa nào nó gato đâu.
:v hơn nó đống tuổi mà thấy xấu hổ quá, cno đánh mất cả tuổi xuân còn mình vẫn mặc quần đùi áo ba lỗ xem siêu nhân
17 tuổi tôi vẫn chơi nhảy dây, búng thung ăn quà như mỏ khoét cả ngày mà các bạn đã yêu nhau đến độ đánh mất tuổi xanh xuân rồi ớ :3
Hai câu chuyện bạn nên đọc khi thấy bế tắc Câu chuyện 1: Một cô gái tìm đến một nhà sư, cô hỏi: - Thưa thầy, con muốn buông một vài thứ mà không thể, con mệt mỏi quá. Nhà sư đưa cô một cốc nước và bảo cô cầm, đoạn ông liên tục đổ nước sôi nóng vào cốc, nước chảy tràn ra cả tay, làm cô bị phỏng, cô buông tay làm vỡ cốc. Lúc này nhà sư từ tốn nói: - Đau rồi tự khắc sẽ buông! Vấn đề là, tại sao phải đợi tổn thương thật sâu rồi mới buông? Câu chuyện 2: Một chàng trai đến tìm nhà sư, anh hỏi: - Thưa thầy con muốn buông vài thứ nhưng con do dự quá, con mệt mỏi vô cùng. Nhà sư đưa anh ta 1 cái tách và bảo anh cầm, đoạn ông rót đầy tách trà nóng vừa mới pha xong. Chàng trai nóng quá nhưng anh vẫn không buông tay mà chuyển từ tay này sang tay kia cho đến khi nguội đi rồi uống và cảm nhận thấy rất ngon. Lúc này nhà sư từ tốn nói: - Cứ đau là buông thì con đã bỏ lỡ những cái tốt đẹp sau đó rồi! Vấn đề là tại sao cứ đau là phải buông trong khi còn có thể làm nó tốt đẹp lên.
Gì mà yêu rồi chia tay năm 17 tuổi mà đã gọi là "đánh mất thanh xuân"? Cứ như yêu nhau 10 năm với cả tuổi trẻ ko bằng. :">