Bình luận

E quyết định đúng lắm. Gắng kiếm việc rồi đưa mẹ đi đâu đó 1 thời gian. E thì gửi nhà ngoại. Đất thì đem bán đi. Khi nào bố hối hận thì mua miếng khác. Xd lại từ đầu cug đc. Chứ sốg thế ng tội nhất là mẹ e đó.
Kiểu kêu dì dượng, cậu mự này nghe giống ng Hà Tĩnh quê mình quá.có thể b không muốn về nhà ăn tết trog hoàn cảnh như vậy.nhưng cũng nên về thắp nén hương cho ông bà tổ tiên để các cụ phù hộ cho b và gia đình.Rồi có thể đi đâu thì đi.Mong b và gia đình sớm trở lại bình thường và có một cái tết sum họp, hạnh phúc.
Tại sao mẹ em cứ chịu đựng thế nhỉ? Lấy chồng 1 là rượu chè, 2 là bài bạc , 3 là vũ phu là phải bỏ ngay. Thương con thương mình thì nên vậy, li dị luôn cho khỏe chứ có chồng rồi cho con có cha như vậy còn có nghĩa lý gì???!
Cái cảnh này nó khốn nạn lắm thớt ạ.??. Ngta mong ước nhà cao cửa rộng , mình thì chỉ mong có cái tết trọn vẹn thôi cx khó. Đời đúng là k công bằng mà ??
Có chết mới hết tật, hay chăng bất mãn với điều gì đó mà không ai biết được. Khó đấy! Chỉ có lao động thật nhiều để quên dần đi,chứ chẳng tự nhiên mà bỏ được cái ma men đấy đâu
Thật sự cảm thấy nghẹn khi đọc được những dòng này của bạn. Ngày xưa nhà mình cũng thế, tết cũng không được yên. Ba mẹ con chỉ biết ôm nhau khóc, mình không dám mời bạn bè đến nhà. Bạn em mình đến chơi thì bố mình làm loạn lên. Lần đầu mình thấy em trai mình khóc như thế. Bây giờ khi bố đã không còn uống rượu nữa, mình vẫn sợ lấy chồng, sợ rồi số phận con gái cũng giống với số phận của mẹ. Chúc bạn năm mới có nhiều điều mới, và mong rằng bố bạn rồi sẽ khác, để con cái bớt khổ.
Đọc lại liên tưởng đến Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu.. Người phụ nữ lam lũ, lũ trẻ nheo nhóc, và người đàn ông đáng hận nhưng cũng khắc khổ, đáng thương :). Mạnh mẽ lên bạn ạ, mọi chuyện đều có lối thoát của nó, hãy làm chỗ dựa vững chắc cho mẹ và các em, chúc gia đình bạn sớm có 1 cái Tết đầm ấm, sum vầy...
22t rồi mình vẫn nhớ như in lúc còn bé hoàn cảnh như bạn,lúc đó chỉ biết khóc nức nở,muốn chết quách cho xong,thương mẹ mà k biết làm j Nhìn gđ ngta mà ghen tị,bố hứa bỏ rượu bn lần rồi mà vẫn đâu vào đấy,chả bh mình đưa bạn về nhà trong 12 năm học,mặc cảm,thất vọng Bh đi lm rồi tết mình cũng chẳng muốn về nhà nữa,dù nhớ mẹ lắm. Ny mình nói tết cho e lên nhà a chơi mà mình chỉ cười trừ,chẳng đủ can đảm :))
Mạnh mẽ lên cô gái . Gia đình chị cũng chẳng khác gia đình em , có khi còn hơn thế nữa . Giờ chị em chị ai cũng lập gd hết rồi . Bố chị vẫn thế . Mẹ chị bao năm phải vào sg sống cùng gd chị gái . Bà xa quê đã lâu . Năm nay c vừa lấy ck đưa ck về quê ăn tết ms giám cho mẹ về cùng có gì còn có ck bảo vệ mẹ . Chứ mẹ chị 1 mình mà về thì k biết sẽ ntn . Tự nhiên thấy thương em và mẹ e quá .
#ngừngthan - k đứng lên đấu tranh đc thì âm thầm mà chịu đựng, tranh thủ lòng hảo tâm ở mạng xã hội chả đc cái tích sự dì, đừng biến bản thân mình nhỏ bé khi đã hiểu rõ gia cảnh mình như thế nào, yếu đuối thì chết! . khi mà bạn còn dòng họ, còn được học xa, còn mẹ và em trai là hậu phương để tìm về, thì bạn còn may mắn lắm! k tiện lắm khi mình mang hoàn cảnh của mình để so sánh đối chiếu, nhưng mình ngang tuổi bạn, cũng là con gái, và mình nhận thức được hoàn cảnh mình đặt biệt hơn người khác nên buộc mình phải trưởng thành hơn người khác từ suy nghĩ tới hành động! . cuộc đời, con người, bẽ bàn lắm, ai cũng có nỗi niềm riêng, nên đừng chia sẻ chuyện buồn của bản thân làm phiền lòng người, ai cũng có việc phải lo cả bạn à, cùng lắm người ta nói vu vơ vài câu sót thương, cảm thông, rồi thì chuyện như thế nào vẫn là bạn phải tự giải quyết! hoá ra bạn lại vẫn lẫn quẫn với nỗi đau của bản thân và vài ba câu động viên hảo? suy cho cùng là làm 1 việc chả có ý nghĩa gì! . đứng lên! cô gái! làm cho mình xinh đẹp, tạo cho những người mình thương yêu niềm vui để vơi phần nào nỗi buồn! còn đang học thì ráng mà học cho thành đạt, cho mình cuộc sống tạm ổn rồi lo cho mẹ với em trai. lời nói mình chân thành nên chua chát và khó nghe, nhưng nó là cuộc sống mà bạn đang nếm phải chứ k phải lời mật ngọt ru bạn vào ảo ảnh. bạn nói là đang học trong Nam, mong nếu bạn k trách thì có thể liên lạc với mình, mình sẻ chia niềm vui với bạn, hay nếu muốn có thêm động lực cuộc sống, mình sẻ chia câu chuyện của mình cho bạn! . cố lên, đừng yếu đuối nữa cô gái!
Mỗi lần thấy gia đình ai bị như thế này thì mình hết dám lấy chồng... sợ lấy chồng bởi sợ phải ly dị... ko ly dị thì gặp cảnh tương tự... ahuhuhu... s đàn ông vũ phu quá
Đọc cfs mà k kiềm được. Thấy đc đâu đó 1 góc cuộc sống của chính mình. 8 năm rồi. K còn cảm giác cái tết đoàn viên nữa. Mất đi 1 nửa tâm hồn rồi. Bởi 1 thèn anh. K phải ba... :'(
mẹ tôi 30 năm trời chịu cảnh vậy đó.. bố tôi khi tỉnh thì hiền như cục đất.. nhưng nhậu say thì như ác quỷ nhập vào vậy.. giống tôi đi.. cách chạy trốn là hay nhất.. bỏ rượu thì về nêu không bỏ được thì chờ chết về chôn luôn..( đừng nói mình bất hiếu thật sự 2 mươi mấy năm sống trong cảnh đó và nhìn sự chịu đựng của mẹ mình thì các bạn sẽ hiểu ) mình nghĩ bạn lớn rồi có thể lo được cho mẹ bạn mà.. đất sài gòn dễ sống hơn.. tôi tốt hơn bạn vì tôi là con út và a chị tôi lớn hết rồi.. cố lên bạn.. cũng có nhiều người giống bạn thôi
Chia sẻ nỗi buồn với bạn! Bây giờ bạn học tốt, tìm dc việc làm, tự chủ về kinh tế rồi thì sẽ lo cho mẹ và các em dễ dàng hơn. Nhân đây cũng gửi lời đến các bạn "trẻ" có thể đọc dc bài này, nhất là các bạn nam, đừng để rượu làm các bạn trở thành con người tệ bạc, vũ lực với bản thân, gia đình, với vợ con. Có những bạn nát rượu từ thời sinh viên đến tuổi trung niên luôn ấy chứ @.@
Đọc nghĩ đến cảnh nhà mình hồi nhỏ. Cũng may sau này con cái lớn, bố mình thay đổi nhưng mình vẫn luôn có khoảng cách, mặc dù rất thương.
Bộ đàn ông uống rượu về đánh đập vợ con là oai lắm sao? Có giỏi thì đi chửi mấy ông chuốc rượu đi. Đánh đập vợ con là hèn! Là người cha tốt nếu lỡ có say thì nằm im, hoặc tốt nhất là không uống, vừa để giữ sức khoẻ và để vợ con còn thương và kính trọng. Cố lên chị gái miền Trung ơi, em biết là chị buồn lắm nhưng hãy luôn cố gắng nhé! Thương :((
Cậu mới 22 thì cũng như tớ. Bố mẹ cậu chắc cũng tuổi như bố mẹ tớ. Nhà tớ cũng giống hoàn cảnh nhà cậu. Ở nhà năm nào cũng k đc yên ổn. Năm nay đi du học rồi. Đầu tắt mặt tối vài công việc cho quên bớt đi. Chứ tớ k đủ dũng cảm gọi về. 22 năm có nhà mà lúc nào tớ cũng muốn đi. Không biết tương lai của chúng ta rồi sẽ đậu bến nào nữa.
"Con gái thường lấy bố làm chuẩn mực chọn chồng, còn tôi sợ lấy phải người như bố" Đúng suy nghĩ của e luôn ạ. Có năm bố e say rượu còn đốt cả nhà. Đêm 30 tết đuổi mẹ e ra đường rồi đóng cửa đánh con. Tối mùng 1 thì bê súng ra ( say nên ko lắp được đạn) đánh e ngất đi, sau đấy tạt nước ko tỉnh phải nhập viện cấp cứu . . . Cũng chẳng lạ gì mấy vụ này nữa. Cả tuổi thơ chỉ quanh quẩn với 1 ông bố bạo lực nó quen rồi. Lớn thêm chút nữa, cứ thấy động vào mẹ em là em oánh lại ngay. Có lần chiều đi thi hsg mà trưa còn bị đánh sưng cả bàn tay. Bạn bè e cũng sợ ko dám đến nhà. Giờ lớn rồi, không đánh được nữa thỳ cũng vẫn chửi đều. Em đi học xa chả muốn về nhà mấy đâu. Cứ về nhà là khó chịu, cãi nhau. Thời này rồi, cấm không dùng đt, không yêu đương, không bạn bè. Thực tế là con cái đi học xa làm sao bố mẹ quản được. Xong cái suy nghĩ bảo thủ, gia trưởng nó ăn sâu vào máu rồi. Chả thay đổi được.