Bình luận

Mình cũng gần như hoàn cảnh của bạn. Từ bé sống với ông bà. Tính ra số năm ở với bố mẹ chả đc bao nhiêu. Nhà nghèo, bố mê bạc bài. 4 mẹ con khổ và đã hết nước mắt khóc rồi. 4n đh mình cũng phải đi ở nhờ...Mình học HLU, may mắn ra trường mình xin dc việc làm trong 1cty kiểm toán rồi từ đó mình mang trách nhiệm nuôi em ăn học. Đến giờ cũng 3 năm rồi. Mà dưới mình vẫn còn 2 em nhỏ học đh. Rồi còng lưng làm lo trả nợ cho bố nữa. Nhiều lúc nghĩ cuộc sống như địa ngục, muốn trốn tránh mà nghĩ đến mẹ và hai em lại tự nhắc mình phải cố, phải gắng hơn. Chúc bạn may mắn và Tết này vui vẻ.
thế việc đéo gì fai về. cứ ở lại TP mà làm thêm tết kiếm thêm. đọc thì thấy tội thật, mà ko có nhà thì tết về làm gì nhỉ? Năm sau rút kinh nghiệm. Con không có mẹ lúc nào cũng khổ
Những ngày giáp tết làm gì có trăng mà "đi dưới trăng, tay ôm nồi, chỉ ước đc qua nhanh ..." ? Hoàn cảnh bạn cũng đáng thương nhưng thấy bạn cũng là người ích kỉ. 22 tuổi rồi, ít gì đâu mà dựa dẫm mãi.
Nếu đã ko còn chốn để về thì sao e ko ở lại HN làm thêm những ngày này tuy vất vả nhưng lương gấp 3 gấp 4 chí ít cũng đỡ phải đi rửa bát ko công. E than cô đơn than tủi, còn a trai e thì sao, 1 mình nơi đất khách quê người, đâu là nhà, đâu là tết, tết SG buồn lắm e ơi, 1 mình mà ở SG này thì tủi gấp trăm lần.
5 năm đh mình ko ăn Tết ở quê và cũng ko mong Tết đó bạn. Giờ đi làm 3 năm rồi vẫn vậy, đang ở phòng trọ 1 mình đây, kệ ngta đang xô nhau đi đón Tết. T vẫn lặng lẽ, mỗi ng một hoàn cảnh mà. Cố gắng lên, năm 3 rồi, lớn rồi, tự biết chọn cho mình con đường đi rồi mà.
T không hiểu vì điều gì cfs của NEU có 1 điều gì đó rất lạ, rất riêng. Rất cuộc sống. Không giống bất kể 1 trường nào. Những tâm sự rất đậm màu cuộc sống. Những lời động viên hay đồng cảm thừa thãi cho những thực tế của bạn. Nên chỉ cần chính bạn hiểu mục tiêu của chính bạn hãy tiếp tục kiên trì. May mắn của bạn đó chính là còn 1 người để gọi tiếng cha đúng nghĩa. Và.. c vẫn có 1 mái nhà để tạm dừng chân. đc dự 1 bữa tiệc tuy K phải c là chủ nhân.
Đọc xong nghĩ tới thằng như mình 1 năm ngốn bme hơn 1 trăm triệu tiền đi học. May cũng không phải dạng ngu lắm. Về nhà thì chỉ dọn nhà r chơi, chơi xong r học , cũng vô công dồi nghề. Cơ mà năm trở lại đây đi làm cho 1 vài cty , vừa làm vừa học cũng bỏ ra sắm xe ,mua dt thêm tiền sinh hoạt vs bme. Bạn cứ phấn đấu, ông trời k lấy hết của ai gì đâu. Ông anh bạn là 1 ng tốt đấy
Cfs t chỉ đọc chứ ít khi cmt lắm, nói thật tui đọc mà nước mắt trực trào ra, cố gắng lên thớt ạ. T mà là thớt t ở trên Hà Nội luôn, bởi nếu a trai k về thì t cũng chẳng về mà ăn nhờ ở đậu, người thân thật đấy nhưng mà họ cũng có người để quan tâm nên đương nhiên k thể dành hết sự quan tâm cho mình được. Ở Hà Nội nếu thớt muốn kiếm tiền thì vẫn kiếm được vì những ngày này họ trả lương rất cao. K thì thớt đi quanh hà nội rất nhiều chỗ chơi, thớt có thể dùng mấy ngày này để thư dãn 1 vé tháng là đi dk khắp nơi, đi chơi k nhất thiết phải có nhiều tiền mà.
Khá giống m thôi.. nhưng m có phần đanh đá hơn, nếu về mà như thế thì thôi thà khỏi về nhà, tìm gì làm thêm ngày tết lại hay hơn :) tiền vận khó khăn thì trung vận an nhàn bạn gái bằng tuổi à :)
Đừng buồn nữa em ạ. Cố gắng đi học r đi làm thêm kiếm tiền tự nuôi bản thân, k cần cho thuê nhà nữa. Chứ có nhà k đc về tủi thân lắm. Anh trai em cũng vất vả vừa làm bố vừa làm mẹ pải bươn trải xa xôi thế. 2 anh em cố gắng khi nào e ra trường đi làm có tiền kinh tế sẽ khá hơn. Bây jo e pải xác định cho cuộc sống của mình, ngta có bố có mẹ chu cấp cho ngta cố gắng 1 em pải cố gằng bằng 2 bằng 3 người ta. Không nên trách bme, vì k ai sinh ra được chọn bố mẹ cả. Cuộc sống của mình mình tự quyết định. Cố găngs lên em nhé :)
Dù con đường có ngả nghiêng thế nào thì việc của mình cũng là PHẢI đi thôi. Hãy tin là cs sẽ tốt hơn khi mình luôn cố gắng. Gia đình mình có lúc còn tệ hơn nữa, mỗi ngày đều khóc và muốn bỏ lại cs. Nhưng mình đã đi làm thêm để tự lo đc cho mình, học có kém chút nhưng đổi lại là ổn. Và rồi 6 năm sau đó, mình đi đại học và bố mẹ cũng chịu chu cấp cho mình. Bạn cũng có anh thì hãy gắng học nhanh mà tự lo 2 a em. Đến khi bm già yếu cần mình thì mình chăm sóc. Họ sai thì tủi rồi, trách rồi, nhưng cs gai góc sẽ dạy mình mạnh mẽ hơn. Cố lên!
Mạnh mẽ lên cô gái nhé, rồi sẽ có 1 chàng trai tới yêu bạn nhiều thật nhiều, bù đắp hết lại những ngày tháng qua. Trời ko lấy ko của ai cái gì đâu :)
Cố lên đi bạn Vẫn còn 1 người a hết lòng vì egai kìa! Vì a mà vượt qua tất cả? Giờ việc làm sv ko thiếu, tìm dk việc phù hợp vừa làm vừa hk sẽ có thêm nhiều điều đó bạn....
Em thì chẳng muốn về nhà, chỉ muốn tết đi làm thêm dc khối tiền :)) chs sao chị đã k muốn về lại cứ về đó làm gì mà k đi kiếm tiền đi nhỉ aigyoo
Bạn tủi, nhưng a trai bạn còn tủi hơn, bạn còn may mắn hơn khối ng đấy, có ông a trai hy sinh cho bạn nhiều như thế còn gì? Ổng làm tất bật để kiếm tiền cho bạn học, ở tận SG tranh thr lam thêm đủ thứ, a bạn cũng tủi lắm ấy, cũng coi đơn lắm đấy, hy sinh cho bạn tất cả còn j. Hãy nghĩ tới a trai bạn đã phải vất vả ntn, hy sinh cho bạn ntn để có thể mạnh mẽ hơn nữa bạn nhé, ngoài kia cũng có những hoàn cảnh còn cơ cực hơn bạn nhiều lắm. Chúc bạn năm mới vui vẻ nhé, chúc bạn mạnh mẽ hơn nữa, chúc 2 ae sớm ngày đoàn viên và có cuộc sống ổn định nhé :) hãy sống thật tốt để ông bố và bà mẹ kế kia phải thấy xấu hổ khi đã bỏ rơi 2ae.
"Còn chàng trai vạm vỡ kia ko đk đụg vào, phải để im trong tủ kính, phải giữ gìn" có lẽ anh ấy là ba đê rồi nên không làm được việc. Thôi cứ cố gắng đi chị ơ, chị đừng buồn mạnh mẽ lên chị
Đọc đọan đầu tưởng thớt là con trai. Ai ngờ. Đời lấy của mình cái này nhưng cho mình cai khác. Tôi thấy thớt cứng cáp và giỏi hơn khối đứa con gái khác đấy. Chúc thớt luôn lạc quan và nhiều may mắn :)
Cố lên chị, 22t rồi mà bản thân có thể tự lập được dù sẽ có nhiều khó khăn. Ước gì e cũng được kể ra hết như chị mà k được. Cs mà, còn nhiều hoàn cảnh còn khổ hơn mình ý
Đọc xong cảm thấy buồn rười rượi. Tui đỡ hơn b một tẹo, tui cũng sống nhờ người này người kia, đơn thân độc mã...Nhìn gia đình người ta đầy đủ ba mẹ, yêu thương nhau mà tủi thân ko kể xiết..
Nhiều chỗ cần thuê ng làm tết mà. Tự thân vận động một chút đi cô gái ạ! Đi qua đau thương rồi sẽ đến ngày mật ngọt, phải cố gắng thôi