Bình luận

Năm nay tôi cũng ko có tết. Ko phải gia đình nào cũng là nơi trốn yên bình, ko phải người bố nào cũng là tấm gương mẫu mực cho con cái noi theo, ko phải người mẹ nào cũng là người tâm lý yêu thương con cái. Chả qua chúng ta nói ra thì sẽ bị cả cái xã hội này úp lên đầu tội danh bất hiếu vô ơn và họ sẵn sàng phỉ nhổ khi ko ở trong hoàn cảnh của người khác.
27 tuổi , anh co một cuộc sống do chính mình làm chủ 27 tuổi, anh có một tương lai phía trước để cố gắng!!!! Và a sẽ còn co một gia đình nhỏ hạnh phúc của riêng mình ...... Anh có nhiều lắm!!!! Chúc anh luôn vui vẻ, lạc quan , luôn luôn hạnh phúc và đạt được nhiều thành công trong cuộc sống!
Từ bé em đã được bố dạy thế này:"bố mẹ có thần kinh hâm hấp thì vẫn là bố mẹ. Bố mẹ có vào tù ra tội thì vẫn là bố mẹ. Bố mẹ có trở thành ông nọ bà kia thì vẫn là bố mẹ. Dù con có trở nên ntnao thì con vẫn là con của bố mẹ. Đó là điều k thể chối bỏ được". Nghĩa tử là nghĩa tận.luật nhân quả là có thật.chúc anh mạnh mẽ!!!
Có bùn mới có sen chàng trai ạ.Rồi chàng trai sẽ thấy khổ đau hay hạnh phúc tất cả chỉ là 1 khoảnh khắc mà thôi.Cái gì rồi cũng sẽ qua thôi.Chàng trai đừng tự trách móc bản thân do kiếp trước mình ăn ở thế nào nữa.chàng trai biết bồ tát quan thế âm chứ.trước khi thành bồ tát quan âm,cô nàng thị kính đã bị bao nhiêu thử thách khổ đau xảy đến nhưng nàng thị kính vẫn nhẫn nhục chịu đựng mạnh mẽ vượt qua và rồi trở thành mẹ quan âm như chúng ta thường gọi.Bố mẹ là cái duyên nhiều kiếp với mình.Đôi khi mình và họ là 1 gia đình với nhau trong kiếp này mà thôi.Cái gì cũng có nguyên nhân của nó mà.Mỗi lúc buồn đau chàng trai hãy thử thực tập quay về với hơi thở của mình.chỉ theo dõi hơi thở vào ra thôi đừng suy nghĩ gì cả.lúc đó chàng trai sẽ thấy khỏe nhẹ và mầu nhiệm lắm đó.Con người đôi lúc bị những thứ bên ngoài kéo đi quên mất mình đang thở.Đây là 1 ý kiến đóng góp của mình để chàng trai tham khảo.hi vọng nó sẽ giúp bạn được điều gì đó.chúc chàng trai ngày càng mạnh mẽ để vượt qua được giông tố cuộc đời nha!
đây là lần đầu tiên e comment vào một bài viết. Vì nhà bác e cũng có hoàn cảnh tương tự. Bác em có tc là 8 đứa con, hồi xưa giàu lắm, giàu có tiếng cả khu em ở. Vì giàu nên bác cũng cưng chiều mấy ac, nên mấy ac cũng chẳng ai học hành tới nơi tới chốn, làm theo nghề thịt bò của bác kiếm tiền. Sau đó ai cũng lấy vk lấy ck. Bác còn hay mua đất, rồi cầm sổ đi vay NH, rồi lại cầm tiền đi mua đất, xoay vòng xoay vòng như thế, lên cả một cơ ngơi Rồi Bác mất đột ngột, chẳng để lại di chúc hay gì, mà nợ NH thì tới ngày đáo hạn, NH biết Bác mất, họ đòi cả vốn lẫn lời. Mấy ac thì chẳng qtam, họ bđầu chì chiết, chửi bới, thậm chí còn dùng dao đe dọa ace trong nhà để chia tài sản của Bác. Rồi thì nợ của con cái bnhieu cũng bày ra trc mắt, hồi Bác còn sống, còn vun vén cho ac k phải gánh vì cờ bạc cá độ của ac vì Bác thương. Còn giờ bnhieu nợ nần của ac, ai gánh. Thế là họ từ mặt nhau. Người thì dính HIV, khi mới vưới vợ đc mấy tháng trời. Người thì nợ nần banh bóng quá độ, ra thuê nhà trọ ở cũng chỉ mong chia chasc đc chút tsan để trả cho bọn nặng lãi. Người thì vợ bỏ dù hết mực yêu thương cả khi bỏ vợ đi cá độ, quen ng này ng #. Người thì chỉ nghĩ cho bthan. Còn một chị, chồng hết mực yêu thương, 3 đứa con xinh ngoan, nhà khá giả lại bỏ đi vì tiếng gọi cờ bạc. Đi qua tận cam, thái chỉ để đánh bạc chui, bnhieu lần chuộc ra, bnhieu lần bị đánh, bị chích điện bên đó. Bản thân còn cthe vừa cười vừa kể lại mọi chuyện. Chồng xích tay, chửi có, đến mức k thể chịu đựng hơn. Anh ấy đuổi chị ra khỏi nhà. Li dị, chị vẫn k chừa. Bnhieu tiền bạc vì c mà ra đi, "m đi m tự chịu, cho m chết bên đấy" là lời mà chồng, chị cả chị nói vì chị k thay đổi Rồi giờ gđ Bác, chẳng còn như trc, chẳng còn êm ấm như xưa. Bác mất, không biết có lo lắng cho con mình nhiều ntn hay không ?
Hoàn cảnh của a cũng khá giống e, e hiểu cảm giác đó... A ơi, mình sinh ra không có quyền lựa chọn gia đình giờ mình chỉ biết cố gắng thôi. Chúc a sớm thành công nhé!!!
E hiểu 1 phần cảm giác của a... E cũng ghét gđ e lắm. Nó chả có ý nghĩa jk. Nhưng mà a thấy đấy. E luôn nghĩ mk bất hạnh nhưng so vs a chắc chưa đáng là jk. Mk vẫn hơn rất nhiều ng a ạ. Cơ mà a rất có ý trí và bản lĩnh đấy chứ. E khâm phục a luôn. A cố lên nha.. e mong a sẽ có 1 cs hp. Hì. Thôi thì dặn lòng khổ trc sướng sau a ạ. E còn chả cứng rắn đk như a suốt ngày khóc lóc. Nhưng mà sau này mk sẽ xây 1 tổ ấm của riêng mk. Những ng khát khao hp thì ms biết trân trọng. Mk sẽ làm đk thôi. Phải sống hp vv vào a nhé. 5ting!
Đọc Neu cfs rất nhiều rồi nhưng đây là cfs đầu tiên e cmt. E muốn nhắn gửi tới a rằng: A ạ, bố mẹ dù có như thế nào cũng là bố mẹ của mình, là người sinh ra a, cho a 1 thân thể đầy đặn, khoẻ mạnh. A nên cảm thấy biết ơn vì điều đó. Bố mẹ a cũng k muốn phải mắc nợ, trốn nợ, cũng k muốn con cái phải khổ? Đúng k a? E chưa 27 tuổi, nên có thể cái nhìn về cuộc đời của 1 đứa 21 tuổi không thể bằng a. Nhưng a ạ, đã là bố, là mẹ của mình, thì dù có sai lầm hay khốn khó thế nào, a cũng hãy cố gắng gượng cùng gia đình mình a nhé. Em chắc chắn là bme a cũng k muốn bỏ thằng con trai đâu, mà do hoàn cảnh khốn khó, thì mới phải để mặc thôi a. Cuộc đời này có những người mong có bố, có mẹ để được gọi 1 tiếng BỐ, MẸ cũng k được a ạ. Thế nên bây giờ đang còn bố còn mẹ thì về nhà ăn tết cùng gia đình a nhé! Mong a tiếp tục cố gắng, và sớm về đoàn tụ cùng gia đình, khó khăn ấy, 3 người cùng chống sẽ dễ dàng hơn bao nhiêu nếu chỉ bố mẹ chới với, cũng như cái kiềng phải 3 chân mới vững, đúng k a? Mong a Tết trọn vẹn với gia đình của mình!
Thứ ng ta có, a ko có. Nhưng thứ mà họ có cũng chưa chắc đổi đc thứ a đang nắm trong tay - đó là nghị lực phi thường. Tiến về phía trước, e tin rằng may mắn sẽ đến bên a, vì a xứng đáng. Chúc a sức khỏe và sớm tìm đc 1 nguồn động lực mới cho mình.
Đừng từ bỏ anh bạn, chúng ta giống nhau, ma tôi còn thua anh là tôi k học đại học. Khi nhà phá sản là tôi đi làm luôn. Lận đận long đong 6 năm nay đến giờ vẫn tay trắng vì nợ nần ... t cũng k ăn tết bao nhiêu năm r. Vì theo đuổi nghề mình muốn bằng mọi giá, dù con đường mình đi vẫn xa xôi. Lắm lúc cũng tủi mọn vì bạn bè đông lứa ngày xưa nay đều ăn học cao và khá giả hơn mình. Được cái họ vẫn tôn trọng mình... Tôi hiểu sự cô độc mà bạn đang gánh chịu...đôi lúc muốn từ bỏ tất cả , muốn đc nghỉ ngơi, nhưng bao nhiêu thứ dí sát cơm áo gạo tiền nợ nần và cả ước mơ đằng xa... quen với cô độc đến nỗi sợ hãi việc ăn cơm chung vs đông người...ăn cơm gia đình... k phải vì muốn tách biệt chỉ là thực sự k quen... nhưng mà đừng để số phận đánh ngã mình ông bạn. Ngoại trừ bố mẹ ra chúng ta k có quyền lựa chọn, còn lại mọi thứ đều la do ta quyết đinh. Đừng thua ông trời. Hãy nghĩ chug ta đã cố sống 1/3 quãng đời này vì điều gì...
Đọc cf cũng nhiều nhưng mục đích giải trí là chính nên chưa bao giờ cmt gì. Riêng với cậu em này, hãy thử 1 lần nghĩ rằng "vì số bố mẹ e khổ nên mới cần có em trong cuộc đời này". Ông trời cho e 1 cơ thể khỏe mạnh, đôi chân biết đi, bàn tay đầy đủ và 1 đôi mắt sáng để làm điều đó. Nhìn lên ít thôi
Khổ trước thì sướng sau thôi anh ạ. Không ai có quyền chọn mình sinh ra ntn cả mà. Nghị lực của a thật phi thường đấy, hi vọng điều tốt đẹp sẽ đến vs anh. Keep moving foward!
a ơi.e muốn tóm tắt lại 1 cfs đc k ạ. anh ấy ngón nghén 30, a có cv ổn định, cs a tạm tạm. nhưng: a có nhà nhưng a k muốn về. vì sao? nhà a k bóng ng. bố mẹ a mất trog 1 vụ tai nạn. ông bà già r dần mất. k ng thân. tết đến. a ấy chỉ có 1 mh. a cô đơn a khao khát thứ gọi là mái ấm. a còn nhắn nhủ vs nhưngx ai còn gđ hãy trân trọng và làm all những j khi mh có thể để bảo vệ mái ấm ấy. hãy yêu thương khi còn có thể <3 chúc a và gđ ăn tết vui vẻ đầm ấm ạ ^^
Có thể nhìn lên thì chẳng bằng ai nhưng nhìn xuống một chút thì ít ra anh còn có đủ cả bố và mẹ. Ít ra anh cũng còn được bao bọc trong vòng tay của họ cho đến ngày anh học cấp 3, mặc dù họ chả mấy tốt đẹp. Thôi, hi vọng anh tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.
A sai rồi,27 tuổi... anh có nghị lực thật phi thường, hạnh phúc sẽ đến với người bản lĩnh và chịu khó như anh thôi, fightingggg!!!! :))))
em nói k biết phải bất hiếu ko nhưng anh nên cắt đứt hết đi, dung túng thế k đc bao lâu mà khổ anh. anh cứ tự lo bản thân, kiếm 1 ng tử tế và tự xây dựng gia đình cho mình, tự cho mình 1 chốn để về. Thời gian qua anh vất vả rồi, đến lúc sống cho bản thân rồi anh ạ, chỉ báo hiếu vs những người xứng đáng làm cha mẹ thôi anh