Bình luận

Em vốn ko muốn bình luận vào status này của anh vì cảm giác a đang viết văn hơn là đời sống trân thực. Nhưng dòng cuối cùng em lại nhìn thấy hai chữ Bắc Giang, cảm giác nhớ quê hương gia đình, mẹ ơi tết này con ko về
26t k fải là tuổi mà nta chênh vênh, đó là tuổi lập nghiệp. Đọc cfs cứ đợi tới hồi gay cấn, nửa bài ms biết thớt viết văn biểu cảm. Cơ mà hay! :) "...chỉ cần quan sát...cũng học được nhiều điều..." (y)
Chữ khá to rõ ràng, chấm phẩy đúng chỗ, luận điểm luận cứ đầy đủ, giọng văn mạch lạc trôi chảy thấm đượm tình người. Người đọc có thể cảm nhận đc vị cay của khói thuốc vị đắng của nước chè... Cuối cùng chúc thớt, cậu bé và bà cụ năm mới mạnh khỏe, có một cái tết đầm ấm bên gia đình.
21-1-2017_ nhớ Bắc Giang. Muốn về với mẹ, về với tết ở quê. 4 ngày nữa thôi. Đếm ngược từng ngày.
Em thì tuổi 22, cũng được gọi là thanh xuân với 1 người con gái. Em cũng đang là đứa đang dang dở đủ đường. Em cũng thử tìm những khoảng lặng trong cuộc sống. Nhưng k gặp cậu bé đánh giày của anh. Có lẽ 1 đêm lạnh buốt nào đó e sẽ tìm thấy cô bé bán diêm của mình.
Ko ngờ ở Bg lại có người viết đc bài hay tnay :)) ngôn từ trau chuốt, biểu cảm, 10 điểm ✌?️