Bình luận

Năm ấy, vào 1 đêm đông mưa bay. Chở nàng về nhà trên con xe cà tàng, lấy hết can đảm anh nói với nàng. :( "Cũng muộn rồi nhà e đã đóng cổng hay mình vào đâu thuê phòng nghỉ rồi sáng mai về sớm em nhé.." Nàng lặng thinh... anh mạnh dạn tạt nhanh vào nhà nghỉ gần đó. Đưa nàng lên phòng, hai người bối rối chẳng biết nói gì. Sẵn có bộ bài trong túi, A gạ nàng chơi bài "lột đồ". Mới đầu nàng từ chối, sau vài câu khích tướng của anh, nàng đồng ý. Nàng ngây thơ như một chú Thỏ non trước mõm của một con Cáo già là anh. Từ đầu đến cuối nàng chơi toàn thua, từng lớp áo quần từ to đến nhỏ trên cơ thể nàng lần lượt được cởi bỏ. Anh đánh toàn thắng nhưng sau cũng cởi hết.... :) Khi đã thành vợ chồng anh mới phát hiện nàng là "thần bài", đánh đâu thắng đó. Nàng vét sạch tiền của đám bạn cấp 3 trong đợt họp lớp, từng lột các anh chị ko còn một đồng dịp a chị đến nhà chúc Tết, hay tệ hơn là ăn hết tiền lì xì của mấy đứa cháu .. ;) Anh chẳng dám hỏi nàng tại sao ngày đó em lại thua. Đôi lúc trong các giấc mơ anh thấy mình biến thành một chú Thỏ có đôi tai dài đang vùng vẫy trước hàm răng sắc nhọn của 1 con Cáo già.
Con người ta, khi không còn cái gọi là duyên nợ nữa, sợi dây ấy đứt rồi thì tự khắc sẽ xa nhau. Có trách thì trách chị nặng tình quá thôi
Có một số chuyện trong quá khứ, chỉ một chút nữa thôi là bản thân đã có thể. Cũng vì một chút ấy, mà thoáng cái đã trôi tận phương trời! Hiện tại, lại vô tình trông thấy, cùng chung phương thước ấy nhưng thuộc về một người khác. Có chạnh lòng đôi chút, xót xa đôi chút. Nhưng cô gái à...đoạn đường ấy đã đi qua. Và nó là đoạn đường 1 chiều. Cả cô và anh ấy hiện tại phải hướng về tương lai, của riêng cô và riêng anh ấy. Đoạn đường tiếp theo rất dài, và rồi cô cũng sẽ tìm đc 1 ng đồng hành cùng cô cho tới cuối đoạn đường. Chúc 1 buổi chiều mùa đông vui vẻ và ấm áp :)
10 năm trước c nghĩ sẽ chẳng bjo quên đc mtđầu.cũng vật vã điên cuồng lắm :)).sau c vẫn yêu 2 người khác nữa mới lấy ck.mạnh mẽ lên em gái.mọi chuyện rồi sẽ qua thôi
" Cuộc sống này là của em! Tương lai phía trước là của em! Chính em vô trách nhiệm với mình, đòi ai có trách nhiệm với em? Người buông tay bỏ em lại, nào có nghĩa là thế giới cũng đứng lại theo, kiên nhẫn đợi chờ em ngồi dậy mà bước tiếp, cho em mặc sức ngã quỵ hoài. Không thấy tội mình, không thấy thương mình sao em?"