Bình luận

Đấy làm đéo có ai yêu xa đc nên tốt nhất là trước khi đi du học chia cmn tay đi sau thấy nó đi cùng thằng khác cũng đỡ cay :)))
Như các cụ ngày xưa ấy. Lấy nhau khỏi yêu đương gì hết =)) mẹ t bảo lấy về rồi khác yêu =))
Buông thôi chàng trai, anh nên tìm hạnh phúc mới cho mình không thì cứ để nó tự đến cũng được. Đừng day dứt. Không quên được cũng không sao. Hãy coi đó là những kỉ niệm đẹp của tuổi trẻ. Không cố nhớ cũng chẳng cố quên. Em tin anh làm được :) Tuổi thanh xuân mấy ai đã từng...
Hôm qua tao đi mua cà chua, chọn 4 quả để lên cân, bà chủ nói 1 cân 10 ngàn. Tao nói chỉ nấu canh thôi k cần nhiều và bỏ ra 1 quả to nhất. Bà chủ liếc lại cái cân và nói 8 ngàn. Thế là tao ung dung móc 2 ngàn ra chả bà rồi cầm lấy quả cà chua to nhất vừa bỏ ra và quay đít đi về :))))
"Em sẽ chẳng tìm thấy ng nào yêu em nhiều hơn anh. Anh cũng chẳng tìm ra người làm anh khóc như em này. Phải chăng mình sinh ra để yêu nhau để rồi mất nhau? Để lướt qua nhau và làm nhau đau mãi mãi?". Cậu ấy cũng từng hứa với t một viễn cảnh đó. Còn khoe với tôi mỗi bài báo về việc các ông bố trong gd mới cưới làm ntn. Còn tramh thủ nấu cơm, dọn dẹp cho tôi. Rồi sao? Cuối cùng vẫn là im lặng rời xa tôi k cả nói lời chia tay
Yêu xa !!! Chuyện của 2 đứa, 1 đứa vẽ trái tim, 1 đứa hết sức tô màu, nhưng tin yêu ko đủ lớn, đó cũng chỉ là trong tranh mà thôi <3
Cảm giác sâu thẳm trong tâm ắt hẳn là " sự phản bội" và thật sự trong lòng cảm thấy rất khó chấp nhận, a cứ giữ mãi trong mình câu hỏi " tình yêu 5 năm cách trở nhưng sâu đậm vậy mà người con gái ấy thay đổi chóng mặt sau mấy tháng với người mới sao", có lẽ a quên rằng khi người ta trưởng thành hơn, va chạm nhiều hơn, tiếp xúc với nhiều mối quan hệ hơn thì người ta sẽ hay nảy sinh sự so sánh, và cách biệt về địa lý luôn là 1 điểm trừ lớn nhất, rồi hằng ngày lại tiếp xúc với người mà bản thân cũng " có 1 chút gì đó trong lòng", cũng không trách bạn ấy được a à, tất cả đều là những lựa chọn mà chỉ là nếu khéo hơn 1 chút thì bạn ấy nên có bài lời cuối với a thôi, đôi khi chuyện tình yêu dang dở lại cho ta thêm những trải nghiệm, những bài học đáng nhớ để sau này, khi gặp 1 người khác, nó sẽ trọn vẹn hơn, hoàn thiện hơn và kết thúc viên mãn hơn. Duyên nợ, có số cả :)
Neu nên đổi tên thành nhật kí chia li hay gì gì đó. Ngày mô cũng có chuyện tình yêu lâu năm nhưng k0 nên duyên phận. muốn đọc 1 câu chuyện tình yêu nào đó happy ending mà khó quá nhỉ.
Ăn thua gì bạn tôi hai đứa nó yêu nhau ba năm cấp ba ,năm năm đại học ,lấy nhau đc 4 năm tổng cộng là 12 năm . Vừa ly hôn xong, con hai tuổi . Ngày xưa chúng nó cũng bảo tôi là lão già nhà tớ sẽ ko tìm đc ai yêu lão ấy hơn tớ đâu .Còn ông kia thì bảo sẽ ko ai yêu nó như tôi đâu . Nói chưa khô nước bọt đã ly hôn rồi
thời gian không làm ta quên đi một ai đó , mà chỉ làm ta quen dần với cách sống không có ai đó bên cạnh . thích thì like đi . :)
Tôi cũng từng trải qua quãng thời gian như bạn, khi mà Hà Nội trở nên qáu ngột ngạt. Đi tới đâu cũng đầy ắp những kỉ niệm cũ. Thậm chí còn biết rằng họ đã và đang xây đắp lên những kỉ niệm mới, niềm vui mới với nguời mới. Chúng ta không thể trách họ đuợc. Yêu xa là một thử thách quá lớn. Và ai rồi cũng có lúc yếu lòng, cần ai đó ở bên. Nhưng điều chúng ta làm dc chỉ là nhắn tin, facetime, nói những lời sáo rỗng. Như vậy là không đủ. Điều họ cần đôi lúc đơn giản chỉ là cái ôm mà thôi. Chúng ta chỉ có thể chúc phúc cho họ thôi. Và tin tôi đi, thời gian sẽ giúp chúng ta quen dần với sự khó chịu này. Còn quá sớm để nói điều này, nhưng sẽ có nguời phù hợp tới bên bạn. Hiện tại bạn có thể nghĩ sẽ không thể yêu thêm một ai nữa, tôi không tin vào 2 chữ tình yêu. Nhưng biết đâu đó, tình yêu thưòng tới bất ngờ. Khi trái tim lên tiếng thì không thể chạy trốn đưọc. Luôn mở rộng lòng mình đối xử tổt với tất cả mọi nguời bạn nhé. Sống tốt, hoàn thiện bản thân. Để khi gặp nguời mới chúng ta sẽ mang tới cho những điều tốt đẹp hơn. Cá nhân tôi thì không thích chữ hứa hẹn, hay đặt quá nhiều hy vọng trong tình yêu. Nó như sự ràng buộc cho cả 2, và thực sự không ai nói truớc dc tuơng lai sẽ xảy ra điều gì. Chỉ là thưong nguời ta bằng hết những gì có thể mà thôi.
Tình yêu làm cho con người ta trở nên yếu đuối, ngốc ngếch. Việc dành hết tuổi xuân để yêu 1 người, nỗ lực thay đổi bản thân, điều đó không sai. Thậm chí, ngay cả khi đã không còn là gì của nhau nữa, ta vẫn nhớ về họ (nhớ khác với dằn vặt), vẫn mong họ dc hạnh phúc, vẫn mong họ luôn bình yên. Điều đó cũng không sai! Nếu có sai, thì chỉ sai ở khoảng khắc, ta nhìn về phía họ, họ đã mỉm cười!. Khoảnh khắc của "định mệnh"