Bình luận

Từ bao giờ anh đã viết tên em Trong lưu bút cùng với bao hồi ức Dẫu biết rằng chỉ là những nét mực Vẫn cho anh cảm xúc thuở ban đầu. Từ bao giờ anh đã bớt u sầu Khi đọc lại những dòng nhật ký ấy Em hiện lên với nét mặt vẫn vậy Vẫn tươi cười, nhẹ đón ánh bình minh. Từ bao giờ kết thúc của chúng mình Lại là một dấu chấm tròn nghiệt ngã Em bỏ qua những chân thành vất vả Để lại anh ôm mảnh tình cô đơn. Từ bao giờ anh viết em nhiều hơn Dẫu cho ta đã chia đường chia ngả Anh tưởng tượng hình bóng em hối hả Về với anh, chúng ta lại bắt đầu...
Chia buồn cho thớt . Ai nói thanh xuân của chị e mới đáng giá. Nhưng các cụ có câu nhất cự ly nhì tốc độ rồi mà... haizz liệu a chàng đồng nghiệp có nguyện hy sinh đc cho b gái như thớt ko ta???
Đọc xong thấy đâu đó hình ảnh bản thân mình. Cách đây 4 năm, cũng chia tay mối tình đầu sau hơn 2 năm gắn bó. Cứ tưởng cùng nhau vượt qua những ngày giá rét trên com xe đạp cong vành, tróc sơn. Cứ tưởng những ngày mưa tháng 11 ngập hết các nẻo đường Trương Định vẫn trên chiếc xe cà tàng đón đưa em đi học sẽ chẳng bao giờ khiến 2 đứa cách xa... Lúc ấy vì một lời hứa cho em cuộc sống lo đủ, để những mệt mỏi của đời cha mẹ vì cơm áo gạo tiền tạo ra sẽ không thể ảnh hưởng đến cuộc sống 2 đứa, mình cố gắng học tập và được 1 công ty nước ngoài nhận. Nhưng rồi mình đi Nhật , em ko một lời đi yêu người khác... Lúc biết thì chỉ là chia tay trong im lặng, ko ai nói 1 câu gì. Mình an nhiên đến một nơi xa lạ, tin rằng người ấy sẽ đem lại hạnh phúc cho em... 4 năm cho 1 câu trả lời, em không muốn yêu xa... Chẳng phải đã nói sẽ cưới trước khi đi hay sao :) À mà cũng đâu còn quan trọng. Chỉ là ko muốn xa, muốn có người ngày ngày quan tâm mà thôi... Lặng lẽ như vậy, giờ có gặp lại thì đã chỉ là người đi ngang đời nhau... Yêu xa khó lắm, yêu xa cô đơn nhiều lắm...
Mọi chuyện chỉ là bao biện, nếu cô gái kia không thik a thì nên để a ra đi từ trc chứ bắt a chờ đợi về Việt Nam bỏ công việc nhiều người mơ ước. A cũng đừng quá đau lòng sẽ có người tốt hơn đến với a thôi
Cô gái này rất tham lam...có thể trong quá trình a này du học đã có quen bạn khác rồi..nhưng lúc đó có lẽ đang giữa lưng chừng chưa rõ ràng..đến khi chàng này bỏ việc về thì mqh bên kia tiến triển tốt đẹp thế là bỏ ng ta ko thương tiếc..thật đúng là nhẫn tâm quá mà...
Duyên đến nên quý, duyên hết nên buông. Hoa nở là hữu tình, hoa rơi là vô ý. Người đến là duyên khởi, người đi là duyên tàn. Duyên sâu thì hợp, duyên mỏng thì tan. Vạn pháp do duyên, vạn sự tuỳ duyên :)
Có những mùa thương nhớ đã đi qua, Tôi để lại thanh xuân dưới sân trường lặng lẽ, Có những năm tháng cứ trôi qua thật khẽ, Cho những khoảng trời còn đó chẳng gọi tên... ...
Vì a quá tài giỏi. Cô ấy cảm thấy nhỏ bé trước anh. Cô ấy cũng có ước mơ, hoài bão. Cô ấy thấy chưa đủ chín chắn để bắt đầu cuộc sống mới. Yêu xa nên cô ấy muốn có thời gian gần nhau hơn để hiểu nhau hơn. Cô ấy chưa muốn cưới chứ ko phải là ko muốn cưới. Ko nên chỉ vì chưa muốn cưới mà buông tay. Bởi vì thanh xuân của con gái ngắn lắm.