Bình luận

Bạn à, cảnh của mình gần như bạn, nhưng mẹ mình tài giỏi lắm, mẹ mình gánh vác hết mọi thứ. Mình từng muốn bố mẹ mình chia tay, có lẽ bh vẫn thế nhưng ko có mẹ bố mình sống sao được. Có lẽ mình bằng tuổi bạn, năm 2012 mình đỗ đại học và mình đi học với một suy nghĩ là được giải thoát, bh ra trường rồi mình vẫn ở hà nội không về nhà mặc dù cơ hội việc làm không thiếu. Lớn dần rồi suy nghĩ thay đổi, mình cũng nghĩ giống bạn, thương bố hơn, thương người đàn ông ấy hơn. Nhưng nếu làm mẹ mình khóc thì mình chẳng bh bình tĩnh. Bao nhiêu lần bố mình không nhận mình là con, bao nhiêu lần dọa đánh dọa giết mình, nhưng vẫn vậy mình vẫn chỉ biết hy vọng là mọi chuyện sẽ tốt hơn.
Bố mình không cờ bạc giống bố bạn í, nhưng có lần mình bị ốm, bố đưa vào viện xong bác sĩ hỏi mình sinh năm bao nhiêu, học lớp mấy bố cũng không nhớ rõ. Cả đến khi học đại học người ta hỏi con học ngành gì bố cũng quên, tên trường đại học là gì bố cũng chỉ nhớ mang máng. :3 Mình biết không phải là bố không quan tâm mà chỉ là bố còn bận nhiều việc, miễn sao bố cứ khoẻ mạnh và yêu thương mình là được rồi. :3
Đồng cảm với em.. Anh cũng có một người Bố như vậy. Nhưng có lẽ là tệ hơn Bố e nhiều.. Bố bỏ mẹ còn a đi từ năm a 6t. 27 năm nay a sống ko có tình cảm của bố. Mặc dù vẫn biết bố sống ở đâu. Với ai. Và bố vẫn xuất hiện trước mặt các con và người thân. Nhưng bố chỉ sống cho riêng bản thân mình.. bây giờ là 00:46 09/01/2017 bên phía ngoài phòng a đăng ngủ là tiếng ho, tiêng kêu rên vì căn bệnh ung thư giai đoạn cuối hành hạ. Bố a đấy, ngươi bỏ gđ đi và giờ lại quay về khi ko còn sống dc bao lâu nữa. Nhưng e biết không? Đến lúc như thế này bố anh vẫn ko thay đổi? Ko có 1 chút gì gọi là ân hận. Chưa bao giờ bố nói với a dc 1 câu gì tử tể hay ấp áp. Chưa bao giờ bố hỏi han a sống ntn. Chưa bao giờ em à...
=)) là tôi tôi sẽ k cần người bố như thế, bố là người nuôi dương bạn lớn, nhưng một người bố vì cờ bạc mà làm tan nát ra đình thì thôi không cần, bây giờ khác xưa rồi, người ta cungz chẳng khắt khe quá việc gia đình thiếu bô thiếu mẹ, bạn còn mẹ, hayz chăm lo tốt cho mẹ của mình, chẳng ai tốt băng mẹ đâu, cố gắng lên nhé,
Cuộc sống may mắn không phải là bạn đc sống trong giàu sang mà may mắn là có những người cha , mẹ yêu thương bạn hết lòng. Bố mình rất tuyệt vời, bố chỉ là nông dân nhưng mình luôn tự hào về bố. Bố yêu thương mình rất nhiều và cũng vất vả về mình nhiều nữa. Bố thường dạy sớm và nấu đồ ăn sáng, tối ngủ quên thì bố mắc màn, sáng dạy vội đi học bố lại gấp chăn cho.Chỉ biết rằng tìm cả đời sẽ chẳng bao giờ có đc một người đàn ông tốt vs mình như vậy......
Bố mình cũng giống bố bạn, đam mê mấy trò đen đỏ. Thế nhưng dù thế nào, bố vẫn thương mình, dù vì bố mà mẹ khổ, vì bố mà mình rất áp lực với mấy đứa e sau này... Từ bé mình cũng phải chứng kiến bố đánh mẹ chỉ vì đỏ đen, ăn đòn của bố chỉ vì bố dẫn xới về nhà, đi tìm bố gọi bố về từ những xới bạc vào những ngày Tết hay tối muộn... Suốt bao năm, mình giận bố nhiều, bố đi làm xa nhưng hai bố con có khi nói chuyện đt 1-2 lần/năm. Bố bạn ko nhớ ngày sinh của bạn nhưng bố mình thì lại nhớ, bố mình nhớ chính xác từng giờ từng phút mình ra đời. Sinh nhật mình hay vào dịp Tết, chả bánh trái hay tiệc tùng được vì mn ai ở nhà nấy, bố cũng chỉ lên đưa tiền cho mình và nói "con gái bố mua gì con thích". Cả hai ông bố đều có cái sai thật, nhưng thâm tâm họ sẽ vẫn rất thương đứa con mình sinh ra, chỉ là không biết làm như nào cho đúng.
Ít ra bạn còn có bố để mà thương mà hận mà trách móc. Dù gì đó cũng là bố bạn. Có xấu xa hay tốt đẹp cũng là bố bạn. Chứ ko pải bố mình. Mình bây giờ cũg muốn có bố để mà trách mà giận mà thương . Nhưng đâu pải cứ muốn là dc. Bố mất gần 20 năm nay rồi còn đâu
Nhớ ngày xưa đã từng thấy bố là tượng đài kỳ vĩ như thế nào, vèo một cái, mọi thứ đổ sụp xuống, bên ngoài vẫn hào nhoáng, chỉ có bên trong mới thấy là nó đã mục nát tự bao giờ :))
Nhiều khi hoàn cảnh và tham sân si đẩy ng ta vào đường cùng nhưng mong sao cho bạn gặp đc người đàn ông tốt có thể thay thế bố của bạn và tôi thì ngược lại bạn, thần tượng duy nhất mà tôi nể phục và kính trọng chính là bố tôi :)
Bm tôi cũng đi lên từ đôi bàn tay trắng. Cũng phải vay từng đồng, đóng từng viên gạch để xây dựng cho 4 chị em tôi 1 mái nhà. Bố cũng từng ham mê đủ trò đen đỏ từ canh bạc đến sóc đĩa. Nhất là dịp tết bố nướng vào trò đỏ đen cũng k ít. Bây giờ có hỏi bố mẹ, sinh nhật mấy chị em trong nhà bố cũng k nhớ. Chỉ khi nào nhắc khéo mai sn đứa này đứa kia thì bố lại cười rủ cả nhà đi ăn chè hay kem gì đó. Còn tôi, tôi cũng biết sn bm là ngày nào đấy. Nhưng chưa bao giờ tổ chức cho bm. Với t bây giờ, là làm tnao kiếm tiền để bm đc nghỉ ngơi và du lịch giống như những ng khác.
Bố tôi cũng không biết sinh nhật tôi, không biết tôi bao nhiêu tuổi, không biết tôi học gì...Giống như bạn ngoài cái tên ra. Nhưng tôi biết ông yêu tôi nhất trên cuộc đời này. Nên điều bạn nói không ảnh hưởng gì cả. Thân!
Cho đến giờ Bố chị đã 68t nhưng vẫn ko hề thay đổi. tuy ko cờ bạc nhưng tuyên bố thẳng thừng từ nhỏ luôn. đối vs tôi gđ ko quan trọng. chỉ ngoại giao mới quan trọng. bố nhớ từng cái tên.ngày sinh.ngày mất.ngày kỉ niệm...của rất n ng trong làng. mà ko hề biết con gái bố học gì. 3th 11 lần nằm viện vì mổ ruột thừa vs đau dạ dày cấp cũng ko 1 lời hỏi thăm. tr khi 1ng bạn ở tổ thơ của bố bị cúm sốt virut là bố vội vàng tới hỏi thăm. có muốn thương.muốn nghĩ tốt về Bố cũng khó lắm. giờ chỉ biết thương mẹ thôi. sống cảnh có ck cũng như ko.
1. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. 2. Lời khuyên của bạn ở đoạn cuối, hi vọng bạn cũng lấy đó làm tôn chỉ cho suy nghĩ, hành động của mình. 3. Trân trong, k phải chân trọng 4. Cảm thông và chúc bạn những điều tốt lành:)
tôi k dám đọc hết câu chuyện này! cũng k dám khuyên gì trong hoàn cảnh mình vưa vấp phải! nhưng bạn ạ! hãy cố gắng lên nhé bạn phải cố gắng vì tương lai của bạn! vì tương lai của mẹ bạn! mẹ bạn khổ cả đời rồi thì lớn lên bạn phải làm như nào để mẹ bạn đc vui nhé!
Tôi nghĩ đâu đó trong tim ông ấy vẫn còn thương bạn lắm. Nhưng chỉ vì những lỗi lầm đó nên bố bạn mới vậy thôi, Mình thì cũng chẳng còn cơ hội trách bố mình nữa . Mạnh mẽ lên cô gái!
Thế con nhớ sinh nhật Bố Mẹ không? Dám chắc khá nhiều anh chị em không nhớ điều đó. Đến khi nhớ thì Bố Mẹ đã già. Haiz. Đừng trách Bố Mẹ dù có làm sao, hãy trân trọng khi còn nắm giữ được điều đó