Bình luận

ctay tình đầu chắc ai cũng khóc lóc, tuyệt vọng,chán nản ra mặt luôn. Đến mối tình thứ 2 thì chắc chỉ là im lặng. Chẳng phải là do k yêu ng đó bằng ng đầu tiên mà là vì nỗi đau thay vì hằn lên bằng giọt nước mắt thì lại giữ lại trong tim. Thường thì cái gì âm ỉ cũng lâu dài hơn cái bộc phát. Trải qua rồi mới biết việc khóc được lên n thoả mái và dễ nguôi ngoai hơn là việc để nỗi đau chết trong lòng. Tình đầu là tình yêu của tuổi trẻ. Tình thứ 2 lại là mối tình khắc cốt ghi tâm...
Vừa khéo đọc được mấy dòng này, tặng chị. Chúc chị sớm gặp được hạnh phúc của riêng mình :)
với mình thì là một thằng đàn ông chỉ có duy nhất nỗi sợ không có lông nách, còn nếu phải sợ những người con gái mình yêu ko yêu mình hay yêu người khác, thì mình còn sợ việt nam hết con gái để yêu hơn :v
Đọc cfs này đột nhiên nhớ đến tùy bút " Em đợi anh đến năm 35 tuổi" Buồn nhất là người thương kết hôn mà mk vẫn còn thương thương rất nhiều.
Mình cũng hiểu được cảm xúc này, khi biết "bạn ấy" đi lấy chồng, mình chỉ biết trốn lên một góc cầu thang và ở đó cả một buổi sáng, bình tâm một chút rồi vào tạo một cái nick fb, vào xem ảnh cưới của "bạn ấy". Nhưng cũng không bất ngờ bằng một vài hôm sau bạn ấy nhắn tin "sao anh không đến mừng đám cưới em", mình chẳng trả lời, vì cô ấy chặn số đt của mình rồi. Đúng là con heo vô tâm vô tình
Cảm giác thấy một người từng rất thương đang thương một người rất lạ không dễ chịu chút nào. Chúc bạn mạnh mẽ và sớm tìm được hạnh phúc ?
Ngày xưa ct ny đầu mình cũng viết mấy dòng y hệt như cái cfs này, cũng mất ngủ, khóc lóc nhiều đêm 1 mình. Sau rồi nhận ra, mọi thứ đều đã đc sắp đặt. Nên ở đâu thì sẽ ở đó. Ct cũng tốt. K phủ nhận, k chê trách, nhưng gặp đc ng mới lại thấy tốt hơn biết mấy. Ý kiến cá nhân thôi. Vậy nên, buồn gì buồn đi bạn gái, buồn 1 vài ngày thôi, rồi vui lên sống tiếp cho rực rỡ nhé :D. 11 năm hay lấy nhau 20 năm rồi vẫn có ng bỏ nhau thôi. Cơ bản là bản nhạc cđ bạn đã được viết lên như thế, phải có những khúc như thế thì mới là cđ bạn...