Bình luận

Chuyện của bạn giống của tôi quá, chờ đợi, chờ đợi chờ đợi, Cuối cùng thì im bặt luôn, Gặp mình lúc nào cũng anh ko biết, bế tắc và mệt mỏi lắm, Thực ra tôi cảm thấy là người ta không muốn cố gắng để có được bạn. Cố lên bạn, vẫn còn trẻ, vẫn có cơ hội cho mình.
Đã biết có sự ngăn cấm sao còn cố chấp xông vào ... tại sao k dành khoảng thời gian lãng phí ấy, cố kiếm tiền, lợi thế có đấy... kiếm tiền, nhiều tiền, r sửa sang mặt mũi cho đẹp... thà cố gắng mà có mục đích còn hơn bất chấp yêu trong vô vọng như thế.. c mệt 1 , a ý mệt mười
10 năm gắn bó yêu thương Gia đình ngăn cấm mọi đường vẫn yêu Qua bao nắng sớm mưa chiều Qua bao hạnh phúc những điều ước mong. Tưởng rằng nên vợ nên chồng Ngờ đâu tan vỡ ngóng trông bao ngày Giờ đành chấp nhận chia tay Nhìn nhau nước mắt ngắn dài tuôn rơi Ngước mắt lên hỏi ông trời Thanh xuân yêu trọn một người sai không?
Đọc xong mà nc mắt lã chả. Là khóc cho chị hay là khóc vì giống e. Chị 10 năm. Nhưng e thì mới hơn 2. Cũng bố mẹ cấm. E muốn được đi đến cuối cùng. Nhưng e lại sợ, h thì thật sự e sợ cuối cùng e cũng như chị. Cũng là mối tình dấu diếm. Im bặt. E thật sự k hiểu vì sao lại ntn nữa. Đến 26 tuổi. R e cũng nhận đk cái câu trl là a nghe bố mẹ và để e ra đi k???? là chỉ phí thanh xuân cho 1 mối tình chả đi vào đâu.
:'( thương bạn quá, phụ nữ luôn nghĩ cho người khác trước khi nghĩ cho mình, chính vì thế phụ nữ luôn là người gặp nhiều khổ hạnh. Có lẽ, gđ đã làm cho anh ấy cảm thấy áp lực, mệt mỏi. Tóm lại, sau tất cả, tình yêu vẫn mãi thua vật chất, áp lực... Thế thôi.
Chưa bao giờ bị ai cấm cản, từ việc học hành khi nhỏ đến giờ bố mẹ vẫn để mình tự lập và tự do lựa chọn chăm học hay không cũng như trường đại học, sau này ra trường nhỡ có yêu ai chắc cũng thế. Cảm thấy yêu bố mẹ quá
Câu chuyện của bạn làm tôi nhớ tới mấy bài báo về vụ đôi bạn trẻ cũng yêu nhau nhưng gia đình cấm cản đến mức phải livestream và rùm beng một thời, kết cục khá bi quan và không thuận bên nào cả. Tôi nghĩ bạn yêu người con trai đó thật nhiều và thời gian quá dài làm cho bạn không muốn từ bỏ, vì nghĩ lại quãng đường cả 2 đã cùng đi qua đã rất xa, những kỷ niệm chắc cũng có nhiều sự sâu đậm, nhưng trong tình huống này khi gia đình bạn nam đã quá cấm cản như vậy, khi bạn viết đến đoạn "Tôi hỏi nếu bố mẹ anh nhất quyết không đồng ý thì sao, anh nói anh không biết." thì tôi muốn khuyên rằng bạn NÊN dừng lại. Bạn đủ thông minh để nhận thấy người con trai đó không đủ bản lĩnh để từ bỏ gia đình và lựa chọn bạn, bạn cũng thừa biết rằng nếu bạn nam chọn bạn và gia đình có đồng ý đi nữa, bạn về gđ ấy sẽ chồng chéo thêm 1 tấn bi kịch và người khổ hạnh sau cùng sẽ chính là bạn, liệu có đáng không? Bạn đang còn tuổi thanh xuân và bạn vẫn còn cơ hội nhấn nút restart cho bản thân mình, cậu ấy cũng vậy, có những thứ nên buông bỏ sẽ tốt hơn, để sau này nghĩ về nhau sẽ mãi là những kỷ niệm đẹp. Tôi tin là bạn có sự sáng suốt để bước tiếp.
Y nhau 1 năm , nhưng tình cảm sâu đậm đến mức có thể chết vì t , nhưng bm cg cấm cản , bố t đã từ mặt , bảo là k bố con j nếu t tiếp tục ... t đã thất bại trc gia đình . T k chỉ đau cì mất ng y t nhất , mà còn đau vì trở thành đứa tồi tệ trong mắt a , đứa phản bội nguengx lời hứa , a ns a y sai người . T cg k thể mở miệng phản kháng . Đau lắm
"Đừng bao giờ để 1 người con gái chờ đợi 1 mối quan hệ không chắc chắn, bởi tuổi xuân của cô gái bạn yêu rất ngắn. Bạn thì có 1 chặng đường dài để đi, để yêu, bởi đàn ông - càng lớn tuổi, từng trải thì càng hấp dẫn. Còn người con gái của bạn, cô ấy chỉ có vài năm tuổi xuân ngắn ngủi."
Ôi anh Đạt lại phải gọi thím bằng chị rồi .Đánh giá sơ bộ cốt truyện rõ ràng mạch lạc ,theo mô tít cũ pha thêm chút thời gian,chưa biết kết hợp yếu tố cổ trang .5 điểm về chỗ .