Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/bkconfessions
admin
4 năm trước
[#9313] Chào các bạn mình đã ra trường được nửa năm rồi. Nhanh thật đấy.
Hình mô tả cho bài confession
[#9313] Chào các bạn mình đã ra trường được nửa năm rồi. Nhanh thật đấy. Nhìn các bạn tuổi 22-23 thay đổi nhiều quá: bạn thì lấy chồng, bạn thì học cao học, du học, có con, có công <a href="https://confession.vn/9861-tinh-ban-se-mai-ra-di-tu-ay-vi-2-bich-bvs-chao-may-thang-cho-mang-danh-nghia-ban-cung-phong-t-h/" title="việc" alt="việc">việc</a> ổn định. Bạn thì thất nghiệp, có bạn ở nhà giúp bố mẹ, có bạn đi làm công nhân. Có bạn...xấu số bị tai nạn,.... Đúng là cuộc đời. Chả ai biết trước được chữ ngờ. Nhìn lại mà hãi. Hãy sống hết mình, làm việc và cống hiến, giúp đỡ mọi người hết mình. Để không phải nối tiếc! Mình tâm sự cho các bạn chuyện của mình. Mình sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình nông thôn nghèo. Nhớ ngày bé, mình thèm ăn gan lợn. Mẹ bế mình đi chợ, mình cứ khóc đòi ăn gan luộc. Mẹ không có tiền, thấy con khóc thì cứ khóc theo. Hai mẹ con cứ ôm nhau khóc. Rồi gặp bà hàng xóm, bà mua cho mình 3 lạng gan luộc: mình ăn hết sạch. Ôi, trẻ con học ăn mà ăn hết 3 lạng gan liền. Sau đó nghe mẹ kể cả năm mình không ăn gan. Nhà mình chát bùn, lợp mái dạ, cái cửa gỗ cọt kẹt, bé lắm. Nhớ hồi đó cậy cửa ra ngoài còn được. Hồi đó nhà nghèo nhất làng. Xong bố mẹ đi vay tiền cả làng còn không một ai cho vay. Họ sợ nhà mình không trả được. Bố mình sau đó đi làm Lào Cai, mua được cái nồi gang số 8 để nấu cơm. Mua dc vài ngày thì đang nấu cơm, mẹ ra tắm cho mình ngoài giếng. Vào thì thấy mất cả nồi và gạo. Bà nội cho bố mẹ 1 cái nồi 14 để nấu. Mẹ cứ nấu rau xong đổ rau ra để nấu cơm. Rồi bà ngoại thấy thương, bà ngoại cho cái nồi gang số 8 nữa. Để nấu cơm và rau cho đỡ khổ. Bà nội thấy có 2 nồi thì bà đòi nồi số 14 cất vào hòm cáng (tủ gỗ) nghĩ thật cực. Cơm chỉ có muối lạc, và rau. Chả có thịt. Rồi bố mẹ mình chắt chiu, tiết kiệm nuôi dc vài chục con gà đẻ trứng. Gà đang biết đẻ trứng thì trộm cũng cậy cửa bắt hết gà. Chó thì thường xuyên bị trộm đánh bả. Sau đó bắt đi. Bao nhiêu lần dùng là cho uống nước ... để cứu chó. Mà hầu như bị đánh bả sẽ k qua khỏi hoặc trộm mang luôn chó đi mất. Mèo cũng vậy. Thắm thoắt thời gian trôi, bố mẹ mình vất vả và cố gắng rất nhiều lo cho mình ăn học đầy đủ. Hồi cấp một và cấp hai, năm nào mình cũng đạt danh hiệu học sinh xuất sắc và đứng nhất lớp. Lên cấp 3, xuống huyện thì nhiều các bạn giỏi hơn. Mình học lớp chọn toán của trường và chỉ dành vị trí 15. Tốt nghiệp cấp 1,2 và 3 đều với tấm bằng Giỏi. Bố mẹ rất tự hào và tin tưởng mình. Mình cảm thấy vô cùng hạnh phúc và muốn phấn đấu để sau này có thể lo cho bố mẹ. Mình không xinh xắn, hơi mập và lùn và hơi nhà quê nữa. Chưa từng biết trang điểm, đi bar hay sàn. Nhưng mọi người thường khen thật thà chất phác, tin người và đôi chút dễ thương nữa. 4 năm đại học của mình cũng đầy nước mắt. Bố sợ học ở Hà Nội không lo dc cho mình nên cho mình ở nhà bác. Nhà bác giàu, người Hà Nội kĩ tính. Lúc nào cũng muốn sạch sẽ. Nhưng mà khoản nấu ăn, ở quê mình thì chém to kho mặn sao cũng dc. Nhưng ở đây k vậy, cần có công thức và học theo sách. Nấu ngon và đẹp mắt nữa. Bác không khiến mình nấu ăn. Chỉ đứng phụ thôi. Kể ra chỉ là ở nhờ, bác lại cho ăn. K lấy tiền bố mẹ mình gửi. Hết năm nhất. <a href="https://confession.vn/gat-cac-ban-nu-muon-c-cau-hon-ntn-thi-thoang-hong-hot-showbiz-1-chut-k/" title="Mình" alt="Mình">Mình</a> muốn ra ngoài, vì cảm thấy không thoải mái. Ở nhà người quen mà, cũng không phải thân thích ruột thịt. Lúc đó mình nghĩ bác quản lí mình, chả cho mình đi đâu. (Giờ nghĩ lại mình thật trẻ con. Bác đâu có trách nhiệm va nghĩa vụ cho mình ở nhờ hay lo cho mình ăn đâu) mình ở nhà bác 2 năm. Thề, năm thứ 2 rất khó chịu, mình muốn ra ngoài lắm rồi ý. Vì cảm giác ở nhờ, khó chịu, nhìn thái độ người khác để sống. Không được đi ăn chè hay gặp bạn bè. Ngoài giờ học trên giảng đường là ở nhà. Ở nhà học chứ cũng không làm cả nhưng không dc đi ra ngoài. Bác nói sợ mình hư. Năm 3 mình chuyển ra ngoài ở kí túc xá của trường. Mình đi phát tờ rơi, đi bán trà đá, đi học thêm, đi gia sư tiểu học với chiếc xe đạp (xe bác cho mình xịn lắm). Tháng đầu tiên ra ngoài mình học tập kết quả lên, tâm trạng thoải mái, kiếm được 5 triệu đồng. Bố mẹ vui lắm. Bố mẹ toàn sợ mình ra ngoài ở không lo được cho bản thân. Không sống được, bị lừa, bị bắt nạt....( 2 năm đầu mình không xin bố mẹ đồng nào ngoài tiền học phí) thi thoảng bác mình cho tiền tiêu vặt nữa. Năm 3 và năm 4 thì mình đi dạy thêm nhiều. Có ngày học 1 ca, dạy 3 ca. Tổng 4 ca mệt lừ. Chỉ biết ngủ. Chỉ ước ngày có 25 tiếng để được ngủ thêm 1 tiếng. Cuối tuần cũng không nghỉ. Mình không cần xin tiền bố mẹ mà còn gửi cho bố mẹ được 1 it quà. Dù chả đáng kể gì! Bố mẹ vân luôn tự hào về mình. Tin tưởng mình. Ra trường, mình có việc làm ổn định ở 1 cty lớn, lương cũng cao, nhưng mình làm được 4 tháng thì mình quyết đinh đi du học. Mình bảo bố mẹ, con đi xa 1 thời gian mẹ nhé. Bố mẹ còn tưởng đùa: mình đi thật á? Bao giờ đi? Mình trả lời tháng 9 con đi. Thế là đi thật, bố mẹ còn không tin tới tận 15 ngày trc khi mình đi, mình cho mẹ xem ảnh vé máy bay mình đặt bố mẹ mới chắc chắn là mình đi thật. Mình đã xa Việt nam được hơn 4 tháng rồi cơ đấy. Nhanh thật, Tết đầu tiên mình xa nhà. Thương bố mẹ lắm. Nhưng Mình thích đi du lịch nữa. Cứ xách ba lô lên và đi thôi. Sau này mình sẽ lo cho em trai mình. Nhất định cố gắng. Để bố mẹ cũng dc đi du lịch, tự hào về mình. Nhưng cũng cô đơn, nhiều lúc mình nghĩ: sao mình kông ở nhà có công việc ổn định, lấy 1 người chồng và xây dựng gia đình. Mình 1 mình bên trời Âu không ai thân thích. Không họ hàng, nhưng may mắn vì còn có những người bạn. Tính cởi mở thật thà nên kết bạn dễ. Nhìn các bạn ở nhà đám cưới, có con, mua nhà, mua xe. Mình thấy mình vẫn vậy. Nhìn già hơn vì lo nghĩ nhiều. Cảm ơn các bạn đã đọc tâm sự của mình. Và mình muốn nói, nếu các bạn đủ tự tin và mạnh mẽ thì học đại học không cần ở nhờ nhà người thân đâu. Ra ngoài học hỏi được nhiều, va chạm nhiều và không bị phụ thuộc. Cố gắng lên nhé! -CTNX- Đầu tiên thì cho Page chúc bạn may mắn, và thành công hơn nữa trong cuộc sống, giúp đỡ gia đình nhiều hơn, và góp phần nào đó cho đất nước. Mình đã đọc khá kỹ confesion này, mình chỉ bình luận một khía cạnh nhỏ trong câu chuyện của bạn, đó là việc “Ở nhà người thân”. Hầu hết các bạn khi ở nhà người thân đều có một cảm giác chung là “ở nhờ” và một thời gian thì cảm thấy khó chịu, đó cũng là tâm lý phổ biến và hầu hết sẽ cho rằng bị gò bó, không thoải mái. Thực ra thì, đối với những người đã sống, trưởng thành ở thành phố, nhìn nhận lại sẽ thấy rằng, ở những thành phố xa hoa, cám dỗ, cạm bẫy thực sự rất nhiều. Những người đi trước là những người có kinh nghiệm sống, nhìn thấy cuộc sống với đầy đủ góc cạnh. Đối với những người thân cho các bạn ở nhờ, họ cũng lo lắng về cái cuộc sống bên ngoài khi các bạn <a href="https://confession.vn/13373-ngay-luc-nay-trong-au-tao-chi-vang-len-2-tu-tu-tu-chung-may-a-gi/" title="gặp phải" alt="gặp phải">gặp phải</a> những điều bất trắc. Ra ngoài sống, cái được của nó là kinh nghiệm, va chạm. Nhưng đặt ngược lại câu hỏi, nếu các bạn bị cuộc sống tát cho vài cái và không gượng dậy được thì sao? Nếu bạn nào đang ở nhà người thân, thì cũng cần cân nhắc, bởi có một chỗ ăn ở ổn định là tiền đề rất tốt để phát triển bản thân mình, cũng cần trân trọng nó. Mình không có tư tưởng ăn bám, hay lệ thuộc, nhưng cũng cần lấy nó làm bàn đạp tốt để đương đầu với cuộc sống muôn vàn khó khăn bên ngoài khi các bạn chưa sẵn sàng. Các bạn hãy bước ra ngoài để được tự do khi các bạn hiểu về cái cuộc sống bên ngoài. Cho nên, dù các bạn đang ở một mình, ở với bạn bè, ở ký túc xá, ở nhà người thân, thì bản lĩnh của các bạn vẫn là điều quyết định. Có những người trong vòng tay cha mẹ mấy chục năm, hư hỏng thì vẫn là hư hỏng, có những người tha phương cầu thực từ những lúc còn thơ, trưởng thành nên người thì vẫn nên người. Môi trường là quan trọng, nhưng không là tất cả. Dù ở đâu, làm gì, các bạn phải tỉnh tào và cần cố gắng. Chúc tất cả anh em phát triển và thành công! Thân ái!