Bình luận

Thật sự mình đã khóc khi đọc bài viết của bạn , hãy cố gắng sống thật tốt vì mẹ và em trai của bạn . Mình cũng từng ở trong hoàn cảnh của bạn nên mình rất thương bạn , nhưng thật may bây h gd mình đã ổn r , cố gắng lên bạn nhé , mình tin một ngày nào đó ba bạn sẽ sớm nhận ra những tổn thương mà ông ấy gây ra cho gd mình để mà sửa chữa , r bạn , mẹ bạn và các e của bạn sẽ có đc hạnh phúc !
Đôi khi người sinh ra mình chưa chắc họ đã muốn điều đó, có thể xảy ra do 1 tai nạn! Và họ nuôi mình như 1 nghĩa vụ chứ k hề có tình yêu thương. Đừng lấy lý do công sinh thành ra đây! Sinh chúng ta ra để làm gì rồi làm khổ chúng ta như vậy, thế thì ban đầu k sinh còn hơn? Vậy cớ gì chúng ta k có quyền hận và oán trách họ?? Nhưng sau này vẫn phải làm tròn nghĩa vụ của 1 ng con đó là nuôi họ lúc già. Nói chung cũng là trả nợ đời cho nhau mà thôi. #Du
Mình cũng cảm thấy buồn khi đọc bài viết này .Ngày xưa mình cung hận ba mình lắm.Vì thế cho nên mình đã đi thật xa ít khi về nhà.Nhưng mình may mắn hơn bạn vì ba mình đã thay đổi ông trở nên yêu thương con cái nhiều hơn.Còn bây giờ mình lại ở xa nhà.Lâu lâu chỉ gọi điện hỏi thăm qua điện thoại nghĩ cũng buồn.Đi đâu Gđ vẫn là nơi tuyệt vời nhất để nhớ và để về.Mình khác bạn một cái là mình vẫn vui vẻ hoà đồng chơi thân với nhiều người........
Nói vậy thôi. Ba mình lúc trc cũng như vậy. Rất dễ nóng giận. Nhưng mình luôn thương ba, tuổi thơ ba mình đã trải qua bao khổ cực. Thời chiến tranh miếng ăn còn không có, ba mình phải đi ở đợ nuôi em, vậy mà vẫn bị ông nội đánh thừa sống thiếu chết. Con người mà, vì tuổi thơ sẽ ảnh hưởng đến tính cách, nếu bạn không thể thay đổi đc tính nóng nảy của ba bạn, hãy học cách, sẻ chia với ông nhé. Đừng để đến lúc nào đó, bạn phải hối hận nhé.