Bình luận

Gạch đá xin nhận cơ mà mình vẫn nghĩ vấn đề thuộc về cả anh kia nữa: ok đồng ý là thằng kia thấy đồng hương ốm đau không chăm sóc là bất nghĩa vcđ nhưng anh kia không tự chăm sóc được bản thân là không đúng rồi, ừ thì stress ốm đau... nhưng mà lớn rồi phải tự nghĩ cách khắc phục chứ, vì đấy là một phần cuộc sống xa xứ mà. Còn mấy cái kiểu không thèm nói chuyện trên lớp rồi thì không rep tin nhắn làm anh kia chờ mòn mỏi =)))) đùa thế không biết nghĩ cách khác để có được thông tin mình cần à?? Hỏi công ty hay hỏi bạn bè khác, thiếu gì cách, trên đời không bao giờ thiếu đường đi chỉ là có muốn đi hay không thôi. Vậy nên anh zai trong truyện cố gắng tự chăm sóc mình, khoẻ mạnh, trên đời này ngoài bố anh, mẹ anh (và thêm cả ny của bạn thân anh, maybe) là anh có thể dựa vào thôi, còn tất cả những thằng khác đều sẵn sàng đếu care đến anh đâu =))) thế nhé, lớn rồi tự tìm đường cho mình, tiên trách kỷ hậu trách nhân (y)
Ý kiếm cá nhân! Đồng ý thì like ko thì cũng miễn bàn luận! Theo tôi nghĩ. Cái gì cũng phải nghe từ 2 phía. Bạn kia nghe từ 1 phía xong vội vàng quy chụp cho ngta nt. Đến lúc ko đúng ngta nên nói cho lại nhảy bổ lên. Cái này là danh dự con ng. Chứ ko phải mớ rau mớ cỏ ngoài chợ mà lôi lên đây chửi rủa r phán xét ngta ko ra gì. Vs lại bạn này có là ng trong cuộc hay ko? Mà có thể hiểu rõ tường tận mọi thứ nt. Là ny là vk còn chưa ăn ai nữa là bạn của ny xong lên đây khóc thuê hộ. Thân.