Bình luận

Ai cũng bị xé 1 lần trong đời nhỉ. Nhưng đọc câu truyện này mà lòng đau như cắt. Tự xé truyện làm gì ? Vừa phí cho người khác ko mua đc, vừa xót của. Thà lấy đống tiền mua truyện đổi thành tiền lẻ đem đốt còn hơn.cùng là 1tr nhưng 1tr tiền giấy vs 1 bộ truyện tranh 1tr nó gây hiệu ứng khác nhau lắm
Mình hiểu cảm giác của bạn. Đã từng đi học đại học về và thấy chỗ truyện tốn công sưu tầm biến mất. Truyện tranh và cả truyện chữ. Tầm 10 năm công sức chứ không ít. Trước khi đi học đã bọc nilon đóng thùng lại. Và mẹ t bán đồng nát mất tiêu... Haizzzz. Bố mẹ vẫn phải thương. Nhưng t ko mua cũng ko sưu tầm truyện nữa.
Người khác sẽ ko hiểu, suốt đời cũng ko hiểu đâu. Tớ nhân viên cty Nhật kiêm giáo viên tiếng Nhật lương tháng ko tồi công việc ổn định mà vẫn ko dc thấu hiểu cho này. Chỉ có thể đồng cảm với bạn mà thôi, mong bạn bớt đau lòng mà hành động bình tĩnh một chút.
Cái vụ bị đốt truyện tôi cũng từng dính rồi giờ vẫn còn cay :v Cơ mà mua truyện về rồi xé thế có vẻ hơi quá, à không phải nói là quá tiếc luôn đấy <(")
Nghĩ lại thấy mình may mắn, chắc kiếp trước có tu. Hồi nhỏ t mua truyện PH chả phàn nàn gì, còn khuyến khích t đọc truyện nữa. Mẹ t nói đọc nhiều hiểu nhiều, cải thiện chính tả với kỉ năng giao tiếp :))), mẹ t cũng đọc truyện dữ lắm
Biết là cay lắm, mình cũng có 1 bộ sưu tập cả ngàn cuốn cũng từng bị ba má la ko cho đọc nhưng cũng ko đến nỗi như bạn. Nhưng nếu bạn sợ bm bạn phá hủy bộ sưu tập vậy thì bạn nên giấu và khuyên e bạn đọc lén đi cho đến khi e bạn lên ĐH chứ mình cũng thấy việc bạn xé truyện dằn mặt trc mặt bm bạn cũng ko tốt vì bạn yêu truyện mà xé truyện vậy có đúng ko, vs 1 phần bạn cũng phải tôn trọng ba mẹ mình hành động vậy như bạn xem bộ sưu tập còn quý hơn ba mẹ mình là ko đúng. Nếu là mình mình sẽ khuyên ba mẹ, hoặc ko thì bơ luôn chứ dằn mặt vậy bm càng ghét bạn sưu tầm luôn chứ chẳng tốt đẹp gì. Ngày xưa mình cũng bị chửi te tua vậy toàn bơ vs lén sưu tầm ko. Lâu lâu ngồi nói chuyện vs bm nói chuyện trên trời, bm hỏi sao m bt thì nói ừ thì đọc truyện mới bt, giờ học hành đến chốn lên ĐH mà truyện mình ko những nó an toàn mà còn đc đọc ko khai
T hiểu hoàn cảnh của b. Giận hẳn như kẻ thù thì cũng k đc, mà nói h mở mồm ra quan tâm cũng k buồn làm ấy :) vì cảm giác như tim bây giờ nó không còn dành cho gia đình như trước kia. Hồi nhỏ t cũng k có điều kiện mua tr và sự đồng ý của gia đình, cũng vất, đốt đi khi t k học tốt (không học tốt ở đây là không 8, 9, 10 như con nhà người ta ấy huhu lạy chúa). Giờ thì có tiền mua tr rồi nhưng cũng vẫn lấm lét mặc dù tiền hàng tháng vẫn đưa đều cho nhà và tự t bỏ tiền mua tr chứ k xin :) Năm ngoái mới dám vác 1 cái tủ be bé về trưng đã bị dằn mặt rồi. Nhưng kệ, t tuyên bố thẳng luôn là vất chỗ đấy đi của t là t ra ngoài, k nói nhiều... Đôi lúc buồn tủi hay vật vã vs cuộc sống ngoài kia, gia đình đã k còn là chỗ dựa cho t nữa rồi, mà giờ còn vậy thì thôi, t cũng chọn rời đi cho đỡ ngứa mắt gia đình chứ nhất định k bỏ chỗ truyện, cả 1 tuổi thơ mơ ước mà k có đc của t, t k bỏ đâu
? Em không được như thím, bố mẹ xé truyện của em, đánh em một trận em chả nói gì. Lặng lẽ chôm tiền bố mẹ mua lại. Phát hiện, đánh, đuổi ra khỏi nhà thì không đi. Cứ tuần hoàn xé- đốt - trộm tiền - đánh chửi vài năm rồi thôi không thèm nói nữa.
Mình hiểu cảm giác của bạn. Bởi mình ko chỉ bị xé, đốt. Mà còn bị bắt xé từng tờ và bắt nhai hết cơ. Năm đó mình xếp thứ 20/43. Kết quả tiên tiến. Và mẹ mình bảo mày đéo như "con nhà ng ta" rồi bộc phát như thế. Đến giờ nhắc lại vẫn còn đau
Mình biết bạn cay nhưng việc bạn tự tay mua về và xé thứ bạn yêu thích trước mặt ba mẹ bạn, bạn không thấy mủi lòng à? Truyện của mình bị quăng xuống đất là mình đã có cảm giác muốn giằng xé người đã đem lại điều ấy rồi. Tuy chỉ có thể đi nhặt lại và phủi cho đỡ dơ, nhưng đó cũng là một chuyện. Mình có cảm giác ác ý của bạn đã lấn át cả sở thích, cái thứ mà bạn nghĩ là "nguồn sống" (?) đấy rồi. Đôi khi, không phải có thể lấy lý do để làm tấm khiên cho hành vi của bản thân đâu bạn. Ừ, mình không hiểu được bạn buồn thế nào đâu, vì mình chưa bao giờ bị thế cả. Vả lại, mình cũng chưa từng bị con điểm nào như bạn nên vụ học tập mình không thông cảm được rồi. Phụ huynh vốn là vậy mà. Chỉ có thể cố gắng thôi.
Khổ thân bác. Thôi bác ạ, đừng nghe mấy đứa nào nói kiểu "mình biết bạn...nhưng....", nói ra thì dễ lắm nhưng làm được mới khó, ai trong hoàn cảnh ấy mà lại chả như bác. Em nói thật chứ em bị như thế em tự kỉ bỏ ăn bỏ tắm rửa học hành không muốn gặp ai cả tháng ấy chứ. Kiểu thất vọng với tủi thân ý, cảm giác bị xúc phạm danh dự khủng khiếp. Mà thấy xót tiền thay bác, chắc đống truyện 1 tháng đấy cũng cả chục triệu :'>