Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/confessionngontinh
admin
4 năm trước
#52737 "#review #Sau_này_chúng_ta_đều_khóc Hôm nay mình sẽ giới thiệu cho các bạn một truyện thanh
Hình mô tả cho bài confession
#52737 "#review #Sau_này_chúng_ta_đều_khóc Hôm nay mình sẽ giới thiệu cho các bạn một truyện thanh xuân, có chút tiếc nuối, có chút ngọt, và rất thật... được edit tại DĐLQĐ. http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=404376 Tình trạng: 7/12, hoàn cv. Khi đọc hết câu chuyện này, tôi cũng không biết nó SE hay là OE hay GE nữa, bởi nó tuỳ theo cảm nhận của mỗi người. Lâm Lạc Thi, một cô <a href="https://confession.vn/13325-ny-to-la-dev-3-minh-von-kha-la-thich-va-co-thien-cam-voi-cac-ban/" title="gái luôn" alt="gái luôn">gái luôn</a> mạnh mẽ, từng đánh nhau, từng bỏ nhà ra đi, chuyện gì cũng dám làm, nhưng lại giống như một chú thỏ con trước mặt cậu thiếu niên Lục Tề Minh. Cậu là mặt trời của cô, là cả thế giới của cô, biến cô trở thành một cô gái dịu dàng, biết nghĩ đến người khác, thay đổi cô theo hướng tích cực. Chuyện tình cảm của anh và cô rất ngọt ngào, ngọt đến mức chúng ta sẽ nghĩ không có gì ngăn cách được họ, chắc chắn họ sẽ về với nhau. Nhưng không, cuộc sống này luôn có những điều bất ngờ xoay chuyển mọi chuyện vốn tưởng là thế. Hai người hiểu lầm và chia tay nhau, nhưng trong lòng hai người vẫn còn rất yêu nhau. Lý do thật sự khiến hai người chia tay lại làm cho chúng ta rất tiếc nuối, nếu như họ chịu nói rõ mọi việc, thì chắc sẽ không đến mức phải thế này. Ngày qua ngày, hai người cứ dằn vặc nhau. Hai người cứ luôn tình cờ gặp nhau, và anh đã có bạn gái mới... ""Tôi sợ nhất là nhìn thấy, không phải hai người yêu nhau làm tổn thương nhau, mà là hai người yêu nhau thật lâu đột nhiên rời đi, giống như hai người xa lạ lướt qua nhau. Tôi chịu không nổi quá trình tàn nhẫn này, bởi vì tôi không thể hiểu được lúc trước thân thiết thấm vào tận xương tủy, tại sao sau này hai bên có thể lạnh lùng cùng quên nhau."" Khi cô nhìn thấy anh tay trong tay cũng với một cô gái khác, cô chỉ niết chết lặng. Nhưng cô vẫn luôn nhủ mình phải tỏ ra mạnh mẽ, vẫn sống tốt trước mặt anh. Ánh mắt của anh vẫn ở trên người cô, nhưng cô tự nhủ mình phải tỉnh táo, không được tự đa tình. ""Thân thiết biến thành xa cách, chỉ là một khoảng bước chân thôi."" ""Tình yêu tàn nhẫn nhất trên thế gian này, không phải không chiếm được, mà là đã mất đi."" <a href="https://confession.vn/viet-nam-co-len-3-toi-nay-co-ai-xem-bong-a-ko-nhi-v/" title="Có một" alt="Có một">Có một</a> chàng trai, đã nói với cô, ""Điều tớ sợ nhất, chính là mất đi cậu."" Có một chàng trai, từng cùng cô trốn đi một ngày để được vui vẻ bên nhau. Có một chàng trai, từng khóc vì thấy dáng vẻ cô bị thương nặng Có một chàng trai, từng đối với cô rất tốt, là thật tâm chân thành, không hề yêu cầu bất cứ đáp trả nào... Tất cả chỉ còn là quá khứ, còn đọng mãi trong ký ức, là một kỷ niệm đẹp khó quên. ""Dù sao chia tay chính là chia <a href="https://confession.vn/12129-cung-chi-vi-cai-ien-thoai-chuyen-ngan-gon-la-nhu-nay-minh-nam-nay-k56-buoc-sang-nam-cuoi-thuc/" title="tay" alt="tay">tay</a>, không có chuyện ai đúng ai sai."" Khi anh và cô biết được hai người đã hiểu lầm nhau trong thời gian dài như thế, tôi nghĩ hai người có lẽ sẽ về với nhau, sẽ hạnh phúc, sẽ làm lại từ đầu. Nhưng mà, chính Lâm Lạc Thi không cảm thấy như thế, cô chỉ cảm thấy nhẹ nhõm, yên bình, chỉ giống như một sự thật vừa được giảy bày thôi. Còn Lục Tề Minh, anh vui vì đã nói chuyện rõ ràng với nhau, giải quyết được hiểu lầm, nhưng chính anh, lại lằn nhằn giữa cô và bạn gái mới. Có lẽ anh vẫn chưa nhận ra được đâu là thương hại, đâu là người mình thật sự thương yêu... Sau này, hai người có gặp nhau, còn có cơ hội làm lại từ đầu hay không, thì mọi người vào đọc truyện tiếp nhé. ^^ Tôi chỉ cảm thấy Lâm Lạc Thi đã chịu quá nhiều nỗi đau từ Lục Tề Minh, anh yêu cô nhiều như thế nhưng lại không tin cô, làm cô thất vọng hết lần này đến lần khác. Cho nên, tôi vẫn mong cô có một cuộc sống mới, gặp được một chàng trai nào đó khác đem lại hạnh phúc cho cô. Còn cô và Lục Tề Minh, vẫn là những hoài niệm thanh xuân đáng nhớ..."7