Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/hustconfession
admin
4 năm trước
#4844 """Thằng kia đứng dậy lau t cái quạt ngay dùng suốt ngày mà không
Hình mô tả cho bài confession
#4844 """Thằng kia đứng dậy lau t cái quạt ngay dùng suốt ngày mà không biết lau À"" Đấy là mẹ tôi đấy. Mỗi lần như vậy là tôi lại ừ ừ ào ào ""COn biết rồi, tí con lau chơi nốt đã, đang dở trận."" nhưng rồi đâu lại hoàn đấy tôi vẫn mải chơi và cái quạt vẫn chưa được lau chùi. Nhưng hôm nọ thì khác, thằng e tôi mang sang cho ít dưa và tôi bị chiếm mất <a href="https://confession.vn/13555-noi-cho-chung-m-biet-valentine-nam-ngoai-tao-a-ty-mat-400k-xoi-t/" title="cái" alt="cái">cái</a> máy tính, rảnh háng đành ngậm mùi lôi cái quạt cũ rích, kêu kẽo cọt. Cái quạt có từ bao giờ tôi chẳng biết nữa chỉ biết bố từ lúc tôi bắt đầu biết ngồi học bài thì nó đã được nhường cho tôi. Ngày ngày nó vẫn kêu kẽo cọt, kẽo cọt cái âm thanh quá đỗi quen thuộc. Cái quạt cũ rích đó được tôi lôi ra dưới cầu thang với bộ đồ nghề ""kỹ sư"" duy nhất chỉ 1 cái tua vít tôi đã tháo bung nó ra. Cái quạt đã nhuốm màu thời gian, lồng quạt han rỉ đầy bụi, nút bấm đã han, hỏng hết cả mỗi khi dùng là tôi dùng lọ mực đè vào cái nút bấm han rỉ đó. Bên trong thì thôi rồi, bụi lắm tôi hắt xì mấy lần. Bằng kinh nghiệm qua đồ họa I II, cơ I II chả mấy chốc tôi nhìn ra hết cơ cấu cái quạt và cách sắp xếp. Sau một hồi lau chùi cọ cạy tra dầu mất cả buổi chiều cuối cùng cái quạt cũng sạch bóng nhưng k thể lấy lại vẻ sang trọng như lúc mới mua. Bỗng mẹ tôi đi qua buông một câu mà tôi sốc đến tận gáy : Mẹ:- Cái quạt này mua từ hồi đẻ con lớn ( chị tôi ) mà vẫn tốt. TÔi lúc đó đúng kiểu đứng hình what cài zì vậy chị tôi 91 từ là cái quạt này gần 30 năm rồi à. Cái zì vậy trời đây là đâu và cái quạt này là ai mà nó sống thọ thế. Chưa kịp bình tĩnh tôi vội nói: - Hồi đấy nghèo <a href="https://confession.vn/10961-toi-uoc-co-1-gia-inh-hanh-phuc-1-nguoi-bo-ko-ruou-che-co-bac-toi-25t-hoc-epu-co-1-e-trai-ang-h/" title="thì tiền" alt="thì tiền">thì tiền</a> đâu ra mà mua quạt hả mẹ. Mẹ: - Hồi đấy nhà nghèo k có zì cả, bà ngoại cho cái xe đạp làm của hồi môn sau rồi bán lại cho bà được 250 nghìn. Có bao nhiêu đem đi mua quạt hết ( năm 90 91 ở quê mà có cái xe đạp là oai lắm đấy). Tôi: - 250k năm 91 to lắm sao mẹ đem tiền mua quạt, k hiểu nổi mẹ nghĩ gì nữa. Tiền đấy để làm việc khác phải tốt hơn không. Mẹ tôi gắt lên: -Mày thì biết cái gì hồi ý nóng mà con bé không mua thì lấy gì mà dùng, con d+++ ( chị tôi) bé tí chịu sao được. Đêm nó quấy suốt. Tôi cãi lại: - Hồi đấy cả làng được mấy nhà có quạt mà con họ vẫn lớn tướng đấy thôi. Mẹ nói: - COn nhà họ khác chị mày hồi xưa yếu tưởng chết không sống được nên phải mua. Đến đây thì tôi không ns được zì nữa lầm lụi bê cái quạt đi vào chỗ bàn học cắm điện lên dùng. Trong khoảnh khắc đó tôi cảm thấy bố mẹ thương chị e tôi vô điều kiện luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho chúng tôi. Đột nhiên tôi cảm thấy mình yêu gia đình này hơn bao giờ hết thứ tình cảm mà có lẽ phải bh đã lớn tôi mới hiểu. Có lẽ tôi đã trường thành mất rồi k còn trẻ con hay khóc nhè nữa. Tôi có thể làm tất cả vì hạnh phúc gia đình vì bố mẹ vì cuộc sống tốt hơn cho tất cả. Toeic, đồ án chế tạo máy, bằng giỏi rồi tao sẽ vượt qua hết vì đằng sau tao còn có gia đình. CÒn các bạn mỗi khi nản chí hãy nhìn về gia đình nhìn những đứa e <a href="https://confession.vn/10960-co-bac-nao-o-ay-co-nguoi-yeu-nghien-shopping-online-ko-xin-loi-moi-nguoi-minh-uc-che-qua-nen-c/" title="những người" alt="những người">những người</a> a những người chị những người luôn thương yêu mày làm động lực vượt qua tất cả và luôn nhớ: CHỈ CÓ BỐ MẸ YÊU CON VÔ ĐIỀU KIỆN CÒN THẾ GIỚI NGOÀI KIA PHẢI CÓ ĐIỀU KIỆN MỚI YÊU CON. "