Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/hustconfession
admin
4 năm trước
#4745 "Chào ad và các bạn! Mình là sắn K62, hôm nay mình vô tình
Hình mô tả cho bài confession
#4745 "Chào ad và các bạn! Mình là sắn K62, hôm nay mình vô tình đọc được 1 chia sẻ trên TMU confession và thấy câu chuyện của bạn ấy có chút giống bản thân mình : ""Em là một sinh viên năm hai. Và em sợ phải đến trường... Em bị mắc chứng sợ người lạ, gần đây em đã nhận ra điều ấy. Không chỉ vậy, em còn bị kiểu như, gọi là lúc nào cũng nghĩ mọi người đang ghét <a href="https://confession.vn/ung-e-bo-me-oc-uoc-tin-nay-nhe-vai-net-thanh-tich-cua-chang-trai-19-tu/" title="mình" alt="mình">mình</a> ấy, có lẽ vì thế mà em rất ngại giao tiếp... Gặp bạn cùng lớp trên đường, em chỉ tránh mặt làm như không quen. Tính ra trong lớp em chỉ chơi với 3 bạn, còn lại có người thỉnh thoảng xã giao, hỏi bài chút, có người chỉ biết tên, thậm chí có người em còn không biết đến sự tồn tại của họ trong lớp này. Em đã từng là một học sinh rất xuất sắc, mười mấy năm liền học sinh giỏi, có cả giải nhì quốc gia, biết đàn, biết hát, biết vẽ, thêu thùa,...đủ cả. Là vinh dự của dòng họ, là niềm tự hào của trường. Thế mà kì 2 năm vừa rồi, điểm trung bình của em chưa nổi 0,6. Vừa do tình trạng sức khoẻ, vừa do áp lực và nỗi sợ đến trường. Cô giáo gọi điện báo gia đình tình trạng học tập, nếu kì sau còn như thế, em sẽ bị đuổi học. Mẹ em khóc, bố chỉ im lặng, khoảng hơn chục ngày em không dám liên lạc với gia đình. Em đã tự nhủ, sang năm hai phải thật cố gắng, nhưng khó quá. Lớp mới, không ai thân thiết, em sợ mọi thứ, nhìn đâu cũng nghĩ ánh mắt người đó chính là đang ghét mình, rồi cũng chẳng dám bắt chuyện. Ai hỏi thì nói, miệng vẫn cười rất tươi, chả ai biết trong lòng em sóng gió thế nào. Và rồi em nhận ra, em rất sợ khi phải đi học, lạc lõng, cô đơn, chẳng ai hiểu mình. Hay đúng ra là em chẳng dám tâm sự với ai cả. Cả năm ngoái, em đã từng <a href="https://confession.vn/noi-nho-voi-1-minh-anh-thoi-va-anh-se-noi-cho-ca-the-gioi-____________/" title="nghĩ các" alt="nghĩ các">nghĩ các</a> bạn trong lớp ghét em, không muốn chơi với em. Tính em thì tự cao, người ta ghét mình, mình cũng không việc gì phải ưa họ. Và thế là chính em tự tách biệt mình ra khỏi tập thể, chính em tự cô lập bản thân, tất cả đều từ em mà ra, vậy mà em lại đi kể với bạn em về lớp dưới cái nhìn vô cùng tiêu cực ""không thân thiện"", ""cả một bầu trời hãm"", ""t có làm gì chúng nó đâu mà chúng nó ghét t"", ""bọn dở người"",... ? Và rồi gần đây, em nhận thấy tình trạng ""sợ người lạ"" của mình ngày càng nghiêm trọng, tới mức mà thấy số người lạ gọi đến em còn không dám nghe. Có bạn đi cạnh thì sẽ đùn cho nó nghe. Dễ tính thì nghe hộ. Khó tính nó sẽ quát lên ""Sợ cái đ gì nghe m mày đi"". Những lúc ấy chỉ biết câm nín, để điện thoại chế độ im lặng. Thế mà trên mạng người lạ người quen gì em cũng cào phím rất vô tư như thể tình thâm chí cốt ? Hình như em viết dài quá rồi... Nói chung là giờ em không biết phải làm thế nào cả ? "". Mình vào năm nhất mà học xa bọn bạn thân c3, cả năm nhất cũng chỉ quen được 1 đứa bạn gọi là thân nhưng cũng vì một số lí do mà đã không còn nói chuyện ( chắc chỉ mình coi nó là bạn thân ) .Sắp bước vào năm 2 mình cũng có cảm giác sợ sợ như câu chuyện trên có ai là chuyên gia tâm lý cmt cho <a href="https://confession.vn/12189-khi-gai-luat-tra-thu-trai-kinh-te-bang-cho-em-cung-chi-nho-mom-1-lan-thoi-ma-gio-an-trai-ang-e/" title="mình" alt="mình">mình</a> xin vài lời khuyên với : - Làm sao để tự tin và ứng xử tốt khi nói chuyện nhỉ - Làm thế nào để thay đổi và kết thân được - Tình trạng như vậy thoát NGU và thoát Ế có dễ k =)))) thk all! " ___________________________ #Tom