Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/hustconfession
admin
4 năm trước
#4725 "Bị lạm dụng tình dục khi còn nhỏ, trinh tiết và tình yêu.. Bây
Hình mô tả cho bài confession
#4725 "Bị lạm dụng tình dục khi còn nhỏ, trinh tiết và tình yêu.. Bây giờ thực sự t đau lắm, t mệt mỏi lắm rồi.Nó còn dày vò t đến mức nào nữa. Gần chục năm qua t luôn thể hiện là 1 đứa suốt ngày cười nói vui vẻ. Ai cũng nghĩ t có cuộc sống sướng lắm nhưng có ai hiểu t đã trải qua việc gì đâu. Mỗi lần t định kể với bố mẹ và chị t thì nghĩ họ sẽ chỉ có đau khổ . t không muốn thấy họ phải đau vì t nên bao năm qua t đã phải chịu đựng 1 mình,quên hết đi, giữ trong lòng mãi mãi. T nói t mệt , thấy mặt mẹ đã lo lắng rồi thì sao t có thể nói ra chuyện đó. Muốn nói cho ai biết nhưng thật khó đối với t. Có những thứ chỉ nên 1 mình biết, 1 mình giải quyết không ai có thể giải quyết thay t. Nhưng giờ t sắp không chịu đựng được nữa rồi.T chỉ muốn sống 1 cuộc đời của 1 đứa bình thường thôi. thậm chí t đã từng nghĩ chết thế nào cho nhẹ nhàng, chết hẳn và không để bố mẹ lo Năm đấy t học lớp 5. Nhà ở quê, bố mẹ làm nông nghèo không có cơm mà ăn thì đừng nói đến thông tin ,bố mẹ còn bận kiếm tiền thì lấy đâu ra giáo dục được cho t về mọi thứ trong đó có..lạm dụng tình dục. phải. là thế đấy.1 đứa 10 tuổi với t khi đó không biết đó là gì, nó dơ bẩn thế nào.thằng đó là <a href="https://confession.vn/9909-chao-cac-ban-hom-nay-nguoi-yeu-cu-nhan-tin-chuc-mung-nam-moi-lam-minh-mat-ngu-luon-a-2-nam-roi/" title="người" alt="người">người</a> thân hơn t gần chục tuổi. Còn chơi búp bê thì hiểu cái gì. đó là người thân và còn dụ dỗ t bằng cách cho nghịch điện tử, ngồi bên cạnh đụng người t. t chỉ nghĩ đó là tình cảm người thân nên cũng không quan tâm gì. thậm chí còn để t xem video và.........thật tủi nhục nhưng t vẫn không ý thức đang bị lạm dụng , không ai nói cho t biết về điều đó. rồi nó đi bộ đội và làm .nó không gặp t. t vẫn lớn lên bình thường và khi học môn sinh hồi cấp 2 cô giảng về quan hệ. và lúc đấy t mới biết mấy năm trước t đã bị ra sao. cô nói sẽ có thai và t đã rất sợ. t bị chậm kinh, cứ nghĩ rằng liệu t có thai nên nằng nặc đòi mẹ bằng được kêu đau bụng bắt đi bệnh viện khám. chuyện đó đã từ hồi lớp 5 và t chưa có thì lấy đâu ra có thai được. t thiếu kiến thức đến mức độ như thế đấy. t đã định kể ,sẽ nói cho mẹ biết hết nhưng t sợ, sợ mẹ thấy đau khổ, tủi nhục khi biết đứa con gái như thế làm sao t chịu nổi. T hận nó ,chỉ muốn cho thằng đó đi tù nhưng mấy năm qua rồi , nó không ở đây, không có bằng chứng và nói ra thì ai tin, chỉ khiến nhà t bị người ta mang ra để bàn tán. ở làng ai cũng biết bố t và được mọi người nể về nhà giờ đã khá giả hơn, con cái học giỏi, không rượu chè thuốc lá hay cờ bạc gì . chuyện đấy nói ra thì bố t sao chịu nổi khi bị lôi ra người ta nói này nói nọ.t ở quê và chuyện gì xảy ra là cả làng biết, ngay cả chuyện con gái đi về tối muộn cũng đã bị nói chứ huống chi 1 chuyện như thế này. Lúc đấy thật sự rất sợ, muốn nói ra mọi thứ với bố mẹ. thậm chí t còn trách bố mẹ mải kiếm tiền mà không dạy t hiểu về giới tính, t ghét chị không luôn ở cạnh t để nó làm hại t. nó hại t ngay trong nhà của t. tủi nhục. t hận t để nó làm vậy mà không biết. t muốn chết. còn tìm cách nào chết mà bố mẹ t không phải đau khổ vì t. lỡ chết mà không chết hẳn mà bị thương rồi bố mẹ lại phải lo cho t thì sao, hay ra đường cho xe đâm chết để t có tiền bồi thường gửi lại cho bố mẹ, hay nhảy sông. t chỉ biết khóc, đắp chăn giả vờ ngủ mà khóc thôi. rồi sau này t học cách chấp nhận những thứ đã xảy ra , t không muốn bố mẹ t phải lo cho t. t quên đi hết và giữ trong lòng đến <a href="https://confession.vn/11057-anh-oi-vay-nay-ep-khong-a-thoi-vay-nay-nhin-gia-anh-nhi-anh-oi-hay-em-mac-quan-sooc-nhe-nhung/" title="lúc" alt="lúc">lúc</a> chết thì thôi. Mấy tháng sau nó về và 1 lần nữa nó định đụng người t. T đẩy nó ra chỉ kịp nói"" m dám làm thế , t sẽ nói cho bố mẹ t và mọi người biết"" rồi bỏ chạy. Nó hình như cũng sợ nên đã không làm gì t nữa.T đã cho quá khứ tủi nhục là bí mật đến lúc chết. Nhưng cuộc đời thật lắm đau khổ. Lên cấp 3 t mới hiểu rằng t không chỉ bị lạm dụng mà t còn mất trinh. Người ta bảo mất trinh là chảy máu nhưng t nhớ chưa hề bị chảy máu bao giờ, hay là t chưa mất, t cũng không biết nữa. Với 1 đứa con gái đấy là 1 việc rất quan trọng, t phải ăn nói sao với nhà , đặc biệt là chồng tương lai của t sau này khi t không còn nguyên vẹn. T sợ chồng t sẽ nghĩ rằng t có người yêu rồi quan hệ thì sao. Ai tin t đang nói sự thật , hay lại kêu t nói dối bịa chuyện để che giấu chuyện con gái không nguyên vẹn. nghe mấy người cũng bị xảy ra như t khi còn nhỏ, họ cũng chọn im lặng, kêu sống để bụng, chết mang theo, cũng không dám nói cho ai biết. bảo hãy coi đó như 1 tai nạn và sống như bình thường.T chỉ biết khóc đọc quá khứ họ và t cũng đã làm vậy nhưng mỗi lần đọc confession về chuyện còn mất do với người yêu hay những vụ tòa án về những đứa trẻ bị lạm dụng. mà những tên đểu cáng đó lại là thầy dạy chúng nó, cụ già gần chết đến nơi còn làm với đứa trẻ bằng cháu mình, thậm chí là người thân , họ hàng mà nó cũng không tha.Có nhiều đứa trẻ gọi là may mắn được bố mẹ biết sớm đi kiện tội lên tòa để trừng trị chúng nhưng còn vô sô đứa trẻ như t có được may mắn như thế. chắc chắn giờ còn nhiều lắm nhưng ngay bản thân chúng còn không biết đang bị , cũng bị dụ dỗ như t hoặc bị dọa, sợ không dám nói. làm ơn bố mẹ hãy quan tâm đến con cái của mình hơn , hãy dạy chúng bảo vệ mình , biết thế nào là hành động quan tâm của người thân, cái nào là lợi dụng. bởi không phải là chỉ tránh tiếp xúc với người ngoài mà ngay cả họ hàng, hàng xóm cũng phải tránh, những kẻ đó luôn giả bộ thân thuộc với bố mẹ chúng. đau lắm. tủi nhục lắm.Nói là những đứa trẻ may mắn hơn được biết và trừng trị bọn chúng nhưng cũng không may mắn hơn gì cả. Chúng sẽ bị mọi người biết đến là con này đứa kia từng bị lạm dụng kìa. nó sẽ xấu hổ, tự ti vì bị gắn mác chuyện đó dù nó không làm gì cả, đâu phải lỗi do nó làm.Lôi ra pháp luật đã can đảm hơn t nhiều nhưng kẻ đó bị trừng phạt quá nhẹ, lại còn phải bằng chứng không đủ. Hài thật.Đó chỉ là 1 đứa trẻ thì sao còn biết lúc đó mà bằng chứng, mà đầy đứa còn không ý thức nổi đấy là bị xâm hại nữa.Lời nói của đứa trẻ chính là bằng chứng chính xác nhất. Không có đứa nào tự bịa ra cả và ngay cả bố mẹ khi kiện cũng chả bao giờ bịa chuyện con cái họ bị lạm dụng ra cho thiên hạ xem cả. bọn trẻ đã phải chịu quá nhiều rồi. Tháng trước lại có 1 vụ nữa, đứa con gái bị ông hàng xóm dụ dỗ đồ ăn và còn cưỡng chế nhưng vẫn chưa bị bắt , chỉ vì chưa có đủ bằng chứng.Rồi vụ ông già tầm 80 làm việc đó, trốn tránh vì kêu yếu ốm để trốn, sau này không chối cãi được thì bảo giảm nhẹ tội vì đã già không có sức. OKe t ổn, rất ổn, nực cười thật. Giả bộ giỏi lắm.Quên chuyện đó đã khó, nó là vết nhơ, khắc sâu khó quên rồi mà lớn lên nó còn bị coi là đứa mất trinh.Cứ nói là giờ là thời hiện đại , không ai coi trọng việc trinh tiết nhưng t biết không phải thế, không có ai chấp nhận được việc đó và chỉ muốn mình là người đầu tiên với vợ họ. Ngay cả bản thân t dù không đánh giá người mất do ny là gì cả nhưng nếu là t thì cũng không để quan hệ ít nhất là khi đang đi học.Chắc t cổ hủ lắm phải không, năm lớp 12 t mới dùng facebook, t cũng không kết bạn với người lạ để khỏi ai nói chuyện vì kết cục t không còn.. nên nó sẽ bỏ t thôi.Vừa có bài ghi chia tay ny chỉ vì ny không còn trinh tiết.Đọc tiêu đề thôi, t đã sợ rồi. T đã tự quyết định là sẽ không có ny đến lúc ra trường kiếm 1 công việc ổn định, có thể nuôi sống t, còn chuyện yêu đương lấy chồng thì có duyên khắc đến. Khi đó người ta đã đủ trưởng thành thì may ra mới hiểu cho t, chứ còn trong lúc đi học, còn quá trẻ để hiểu cảm giác t đã trải qua, và nghĩ rằng t bịa.Người ý có thực sự hiểu hay sẽ coi t như 1 trò đùa, bởi chuyện xấu bí mật nên im lặng đến chết hoặc phải là 1 người t đủ tin. Nhưng giờ đây có 1 người bạn t cũng có tình cảm mà nó cũng tỏ tình với t, t vui lắm chứ, muốn bên nó lắm chứ, nhưng t sợ , sợ nó biết t không còn nguyên vẹn nó sẽ nghĩ t thành ra gì. t nói sự thật thì nó có tin t không hay lại kêu t mất do cho người khác thì sao. mới chỉ sang năm 2 , bọn t còn quá trẻ, nó có hiểu cho t không. bây giờ t với nó không biết là mối quan hệ gì nữa. Nó và t đang im lặng suốt 2 tuần nay rồi.T nên làm gì đây. Nó đã từng bị tổn thương vì đứa nó thích ,chỉ lợi dụng nó để chụp ảnh cho thằng nyc đứa kia xem là t cũng có ny mới sau khi thằng nyc đá. Thời gian đấy nó suốt ngày game, không lo học, t bên nó, và nó nói nhờ t mà nó mới tốt hơn lúc trước. Nó hứa bỏ game, đợt hè vừa rồi nó thi lại môn trượt điểm cũng rất cao.Nó muốn làm lại.nhưng t không dám bên nó, nó không muốn giấu t chuyện gì,nó vì t mà làm 1 đứa bảo thích nó unf. T cảm giác như đang lừa dối nó vì không nói mọi thứ với nó nhưng t sợ lắm. Nó suy nghĩ gì về t, nó hiểu t không, mà sau này chắc gì đã bên mãi mãi, hay nhất thời nó cô đơn thì sao, sau này nó chán t thì sao, nó có bỏ rơi t không,, giờ nó hay kể với t đứa bạn nữ cấp 3 học cùng nó <a href="https://confession.vn/11293-fan-kpop-bay-gio-nguy-hiem-that-em-hoc-neu-k56-ngyeu-em-neu-k58-hom-thu-sau-vua-roi-ang-say-gi/" title="lắm" alt="lắm">lắm</a>, có vẻ thân, hay nói chuyện, tin nhắn của 2 ng , nó chụp cho t thân thiết. T đau lắm, mệt mỏi, không dám on face vì nhìn thấy m on, m comment dạo, đùa giỡn với đứa khác mà t lại không dám nói là khó chịu, không thích. Nó bảo t , chỉ cần t không thích là nó lấy động lực bỏ game, không gái.Tại t mà giờ nó lại buồn như hồi trước dù ngoài nó tỏ ra vui.Mấy tuần qua t cũng không làm được gì nên hồn, t nhớ nó.Nó bên K62 bk còn t trường ngoài(Xin lỗi vì ít tuổi mà xưng tao). Còn t thì sao. T phải làm sao. T có nên nói không. KHi xem bài báo đăng và có những người bình luận nhưng giấu nick cũng như t, thì có rất nhiều kêu cũng bị và khuyên đừng nói gì cả, quên hết đi, và coi đó như 1 tai nạn như bị va đập mà rách, 1 chị kêu đến khi lấy chồng, đêm tân hôn biết vợ không còn nhưng cũng không hỏi lí do vì rất tin vợ, có ng con trai bảo ny nói cũng bị và người đó vẫn yêu nhưng cũng có người đàn ông kêu đừng có nói vì chẳng ai chấp nhận được việc người mình yêu bị mất, không tin mình nói là thật. T rối lắm , không biết thế nào mới đúng. T cũng muốn yêu nhưng t cũng sợ lắm, chưa kể bố mẹ t còn nói đi học không được yêu. T phải làm sao Vì không ai biết t là ai nên t mới dám viết ra những dòng này. cũng hơn 8 năm rồi " ____________________ #Tom