Bình luận



Đây mới là giải vô địch ? tao chờ những trận tiếp theo của các anh sẽ có những kì tích nhớ nhé ?
Chả bù cho mk, hò hét khản cổ đến nỗi các bạn xung quanh tưởng con này bệnh hay sao mà nó hét lắm thế. Kaka
T ức chế những thành phần trở mặt nhanh hơn lật bánh.khi các a thua đã k có 1 câu an ủi mà còn nói những câu khó nghe thậm chí dẫm đạp lên cả cờ.để đến đc hnay các a đã phải đổi bằng máu của mình đó
Tuỳ thôi nhưng đây là sự kiện mang tầm châu lục là bộ mặt của cả một dân tộc nên dù ai trước không xem bóng đá baoh giờ họ phong trào theo cũng đúng thôi.
hậu quả của một bàn thua là đây, khi sự đau khổ hòa quyện với tính xạo chó quen thân lên đến đỉnh! Nếu thắng thì chắc chả có cái cfs này đâu!
Ồ nhưng họ hoàn thành mục đích duy nhất là gây chú ý rồi. Ko có não mà ko biết ra ngoài hít nắng hút gió nữa thì đầu mọc cây mất
M cũng k biết nhiều về bóng đá nhưng mấy trận gần đây thì xem. Hôm nay cả cty quây quần vào xem rồi cổ vũ cho đội tuyển, lúc QH đá quả gỡ hòa mn nhảy lên hét sung sướng. Đến lúc phút 119 thì tất cả buồn bã tiếc nuối, kp buồn vì thua mà buồn tiếc thay cho các em, chỉ một phút thôi, các em đã thi đấu thật tuyệt vời. Lần đầu tiên t khóc vì xem bóng đá nước nhà. Vẫn rất yêu các em. Trong tim chúng tôi các em luôn chiến thắng
Bình thường t vs mẹ t cũng ko xem bóng đá đâu. Chỉ những trận quan trọng như thế này mới biết và theo dõi thôi. Nhưng thực sự có cái gì nó thôi thúc và tự hào dân tộc lắm nên t chẳng thể nào ngồi yên đc. Cổ vũ hay gì nó cũng như bản năng vậy. Mọi cảm xúc nó cứ tự thốt ra thôi. Lúc 8h mẹ t gọi điện hỏi t ở đâu rồi. Giọng t buồn mà mẹ cũng buồn. Mẹ bảo t xem xong buồn quá nên đi ngủ sớm chứ khéo ngồi tí nữa là mẹ t lại khóc đấy. Huhu. T đã tự bảo là phải phấn chấn lên nhưng nghe mẹ nói thế thì lại nhớ đến phút cuối đội kia vào, rồi lúc Dũng trung vệ gục luôn trên sân, lại buồn. Hazzz
T buồn thêm nữa 1 điều nữa, khi chúng ta thua, ko mấy người đưng lại hết lên Việt Nam vô địch. Các em quá vất vả. Chúng ta đã chơi một mùa giải xuất sắc và chúng ta có quyền tự hào. Tung hô cần nhiều hơn thế. Không ít người khóc, t cũng không ngoại lệ. Mai vẫn sẽ vui, ra Nội Bài đón u23 về nước.
T tiếc vì ae đã chiến đấu đến cùng nhưng lại bị kết liễu vì bàn thắng những phút cuối cùng, điêù này quá tàn nhẫn vs ae. T vui vì đc sống trong bầu không khí cả dân tộc đoàn kết, mọi người cùng ra đường ăn mừng, bắt tay, cổ vũ cùng nhau dù mới gặp nhau lần đầu. Chưa bh t đc sống trong bầu không khí như thế. Tất cả là nhờ ae U23, mọi người tự hào về ae. Việt Nam vô địch
Một số bình luận rất hay mà t nghe được - Cái ông trọng tài này lười rút thẻ vl (bạn nữ) - Ơ, cái thằng áo đen kia sao nó cứ chạy vướng thế nhỉ, đuổi mẹ nó ra sân (bạn nữ, pha này t nghĩ chắc trêu) - Lúc Quang Hải sút phạt "Tiến Dũng ơi cố lên anh" (bạn nữ) - Tiến Dụng ra sân, 2 bạn nữ giải thích rất nhiệt tình em trai, anh trai, và cãi nhau ỏm tỏi là có mấy Bùi Tiến Dũng. Ok fine, sau một hồi thì rút ra là một hậu vệ và một thủ môn - Đợi hiệp 2, pha tua lại các bàn thắng, một bạn nam (chắc không xem hiệp một) cứ ơ vào rồi, dm nó, ơ sao chúng mày không hô? Mẹ nó, sao nó cứ quay cảnh Việt Nam mình bị ghi bàn vậy, thằng quay phim ngu thế Hay lắm ấy :)))
ai cũng có quyền tự hào về sự kiện này.. như mẹ tao đấy, mẹ tao chỉ biết 1 điều duy nhất về bóng đá đó là con trai bà ý rất ham đá bóng.. thế mà hôm trận bán kết chị tao kể mẹ vừa về đến cổng đã hô Việt Nam thắng rồi.. nói để mọi người hiểu rằng đây là việc mà tất cả mọi người không kể có biết đá bóng, hiểu về bóng đá hay không có 1 chút gì cả đều có thể tự hào về nó.. nhưng cũng đừng quá lố.. kiểu xàm lờ như mấy con ngu mà còn cố tỏ ra nguy hiểm