Bình luận

Tôi chẳng bao giờ hối hận vì mình đến đúng lúc hay không.vì dù như thế nào đi nữa thì anh cũng đã lướt qua trong cuộc đời tôi như một phép màu đủ màu sắc của một ánh cầu vòng bừng lên sau một bầu trời đầy u ám.thức tỉnh một cô sinh viên ngây thơ hồn nhiên bằng một thứ cảm giác lạ.đủ để cô ấy hiểu rằng mình đang yêu...ước gì thứ cảm giác ấy mãi mãi như còn mới nguyên giữa tôi và anh.một tình yêu cách xa hàng nghìn km...
Mỗi khi cảm nắng 1 đứa con gái, tôi lấy gương soi lại mình,kiểm tra lại tiền trong ví, lên voz đọc những câu chuyện đổ vỏ, cắm sừng và sau đó tạt vào mặt vài cái.Thế là tỉnh -_