Bình luận

Bố gọi điện bảo: "Bố với mẹ đi làm cả ngày, 2 đứa mày về cũng k có j làm... Lại tốn tiền xe... Thôi để Tết về 1 thể, con ạ" :))
Đọc đến câu "không thể dắt tay cháu trao cho nhà chồng " tự dưng mình nhói lòng quá. Bà k phải bà nội, k phải bà ngoại , bà là chị gái ruột của ông nội . Sao năm đó mình nhác thế , minh thấy có lỗi quá . Một năm sau mình đã làm đc và xuất sắc hơn nhueng bà k còn nữa r
Cách nhà bà 1 cây rưỡi mà cũng chẳng thể nhìn mặt bà lần cuối, hôm bà mất, sáng đó còn ung dung đi ra đồng kiếm rau má, trưa về còn nấu cho đứa e ăn, đến khi nhận được tin bà mất, đến nhà bà đã đông nghịt người, bà nằm lặng thinh trong cỗ quan tài đỏ chót kia, nó đã gào khóc như đứa trẻ bị bố đánh suốt quãng đường vài cây số để đi báo tin cho bác nó, mọi người nhìn nó chằm chằm, nhưng nó vẫn cứ khóc như đứa trẻ lên 3. có lẽ bà là người nó yêu nhất chỉ sau mẹ nó. Mỗi khi rảnh nó vẫn mường tượng lại ngôi nhà gỗ cũ, bà ngồi trước cửa canh đàn gà, hay những lúc bà đến nhà nó chơi, hay là những lúc nó ngồi cạnh bà, mân mê những nếp nhăn nheo của da bà nó...hay có lần nó thi trượt đã vào nhà bà khóc, không dám về nhà. Đã 6 năm rồi, nhưng nó vẫn nhớ mãi
T học trường chuyên trên thành phố, ngày bà t ngã bệnh, đau đớn quằn quại ở bệnh viện tỉnh, cách trường t học có 2km. Vậy mà t chỉ ra thăm đc bà đôi lần, nhìn bà nằm liệt bên cạnh những ống thở, máy móc.. Bà nhớ, bà quên, khó nói thành lời những vẫn nắm lấy tay t, t biết bà muốn nhắc t cố gắng học tốt, thành đạt, chăm sóc cho mẹ t. Bà thương mẹ lắm vì về nhà chồng gần 20 năm mà vẫn bị mẹ chồng ko ưa, vẫn khóc khi kể lại với bà.. Ngày bà mất, t ko đc gặp bà lần cuối, và t còn đã chần chừ có về hay không vì vướng kì thi chọn hsg quốc gia. T đã về nhưng hôm sau bố mẹ bắt t đi thi, t đã không đưa tang bà.. Bà t sống một mình vì ko muốn làm phiền con cháu, để rồi mất trong đau đớn bệnh tật.. Giờ t tự hỏi cái danh hsg quốc gia nó đc cái gì, nó ý nghĩa gì.. sẽ chẳng là cái gì khi so sánh với gia đình...
còn em. cũng còn may mắn hơn chị là còn được ở bên cạnh bà lúc bà bệnh nặng. hồi đó là đợt thi giữa kì năm nhất. Ngày về quê, bố mẹ kể trong bữa cơm là bà ốm rồi con ạ, lần này bệnh nặng lắm. Thế mà lúc về e ko biết gì cả. Khóc tu tu trong bữa cơm. Về thăm bà thì bà chỉ nắm tay e và ngọng líu hỏi e: mày khỏe không? Bà đang đau thế kia mà, sao lại hỏi cháu chứ. Thế là đến ngày thi giữa kì. e phải lên HN để thi. Còn môn cuối cùng nữa. tối hôm ấy đang ôn bài thì anh gọi điện bảo: ra xe ngay đi, về nhà ngay, bà mất rồi..... Ức chế, đau khổ, kiệt sức nhưng muộn quá, hết xe về nhà rồi.... rồi đến khi thi cuối kì năm nhất. Bố mất. Tất cả dường như ko còn gì. Muốn buông bỏ tất cả việc học. nhưng vì bố và vì bà, e vẫn phải cố gắng