Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/iuhcf
admin
4 năm trước
<3 #iuhcf_18441 <3 [07/04/2018 13:10:01] "Có lẽ khi người ta cô đơn lâu quá rồi
Hình mô tả cho bài confession
<3 #iuhcf_18441 <3 [07/04/2018 13:10:01] "Có lẽ khi người ta cô đơn lâu quá rồi người ta dần trở nên quen với cảm giác đó, và cũng chẳng cần 1 ai bên cạnh...19 tuổi, tôi đã trải qua 2 mối tình, đẹp đẽ nhưng cũng đầy nước mắt... Hơn 4 năm trước, lúc học cấp 3 tôi có yêu 1 cậu bạn cùng khóa, tình yêu tuổi học trò trong sáng bằng những lần đợi tan học chở nhau về bằng xe đạp, cùng đi học thêm, dạo bờ hồ khi chiều tà, đua xe đạp trên đường đồng quê khi cuối tuần.. Bỗng dưng đến năm học 12 mẹ tôi bị tai nạn qua đời, tôi khóc hết nước mắt. Và tự dưng sau đó tôi phát hiện mình bị bệnh thận, mặt phù lên rất to, tôi xấu hổ đến mức không dám đi học. Ba thì đi làm xa, chỉ mình tôi nằm viện, không ai bên cạnh, tôi như muốn tự tử. Lúc đó người duy nhất tôi có thể dựa vào là cậu ấy thế mà ngay lúc tôi tuyệt vọng nhất cậu ấy lại bỏ rơi tôi... Vì sao chứ, chẳng lẽ chỉ vì 1 chút xấu xí trên mặt tôi lại làm cậu ấy quên hết kỉ niệm gần 3 năm học trò chúng tôi bên nhau... Tôi muốn níu kéo nên lúc đăng kí hồ sơ thi đại hoc tôi đã hỏi cậu ấy thi ở đâu và nghe trả lời là ở Đà Nẵng. Tôi nói với cậu ấy là sẽ cũng đăng kí 1 trường ở Đà Nẵng để có thể gần cậu ấy, mặc dù họ hàng tôi đều ở Sài Gòn... Thế mà cái tôi nhận được là câu nói phũ phàng: "" Chúng ta thực sự chia tay rồi , ở gần nhau làm gì....??"".. ừ thì chia tay, tôi vào SG học, cố mạnh mẽ để che dấu tâm hồn yếu đuối ... Và đến giữa năm nhất tôi có quen 1 anh năm 4 học chung IUH vừa mới ra trường.. Tôi cứ nghĩ anh ấy lớn hơn nên sẽ là người che chở, động viên tôi vượt qua khó khăn, nhưng 1 lần nữa tôi lại là người đau khổ... Hình như tôi chẳng là gì với anh ấy. Chưa bao giờ anh dẫn tôi đi chơi, chúng tôi cũng chưa 1 lần ngồi lại tâm sự , kể nhau nghe chuyện buồn vui như những cặp đôi khác... Tôi đã nói với anh rằng: Em không cần anh tặng quà gì đắt tiền, không cần anh dẫn em đi xa xôi, tốn kém, chỉ cần anh chở em đi dạo lòng vòng , uống sinh tố, đi dạo công viên, ngồi ở 1 góc trò chuyện, kể về những chuyện gia đình, lớp học, những vui buồn của em... vậy là quá đủ...nhưng anh ấy đều phớt lờ...Mỗi dịp cuối tuần hay lễ gì anh đều đi với bạn bè, không hỏi thăm tôi lấy 1 câu... Có hôm anh hẹn qua chở tôi đi chơi, đến giữa đường bạn anh gọi, anh đi với bạn mà không nói tôi 1 câu. Tối hôm đó tôi ở phòng chờ mà nước mắt rơi không ngừng. Đỉnh điểm là hôm sinh nhật anh, hôm đó tôi đã gọi báo trước là anh đừng đi với bạn nha, tối tôi sẽ có bất ngờ dành cho anh. Tôi tự tay đi chọn bánh sinh nhật, mua quà mà lúc trước anh nói anh thích có nó, đi chợ nấu những món anh thích... Vậy mà tối hôm đó vừa bày ra phòng anh gọi bảo tôi : thôi em đừng chờ, tối anh đi với bạn rồi... Tôi lặng người, không còn khóc nữa, tôi nhắn tin hỏi anh: ""Em là gì của anh? "" Rồi tôi kể hết những ấm ức mà tôi đã chịu đựng khi quen anh, kể cho anh biết anh đã làm tôi đau đến thế nào...Xong rồi tôi đổi số điện thoại, khóa zalo, facebook... tôi thề với lòng là sẽ quên anh... Nghe bạn bè bảo là anh tìm tôi rất nhiều nhưng không liên lạc được... Rồi hôm đó anh đợi ở trước cửa trọ, anh xin lỗi, anh hứa hẹn, tôi bảo vài bữa nữa tôi sẽ liên lạc với anh.... Đến hôm sau , đang ở căn tin bỗng....tôi thấy 1 người.... rất quen thuộc...là cậu ấy- người yêu năm cấp 3 của tôi. Tôi nhận ra rằng, lúc trước cậu ấy nói dối thi ở Đà Nẵng vì sợ tôi níu kéo...Bao kí ức đau thương ùa về... Cũng 1 năm trước, mẹ qua đời, ba đi làm xa, người yêu chia tay, 1 mình tôi nằm viện cô đơn, không ai bên cạnh... Không hiểu sao tôi có thể trụ lại đến bây giờ... Cảm giác của tôi đối với cậu ấy bây giờ là gì? Yêu hay là oán hận, sao nhìn thấy cậu ấy tôi lại đau lòng đến vậy.... Cậu ấy nhìn tôi với ánh mắt xót xa, cảm giác giác như muốn hối lỗi và đứng lên định tiến lại định nói với tôi điều gì đó nhưng tôi đã vội vàng chạy đi.... Thế rồi cậu ấy về tìm fb và hỏi thăm và xin lỗi tôi... Mãi đến 1 tuần sau cậu mới dám ngỏ lời quay lại... Cậu ấy nói cậu ấy còn thương tôi rất nhiều, những tấm hình chung 2 đứa cậu ấy vẫn còn giữ, hứa sẽ bù đắp cho tôi.... ở tình cảnh này tôi nên khóc hay cười đây, 2 con người ấy bỏ rơi rồi lại tìm lại tôi, làm tôi đau lòng rồi lại xoa dịu tôi... Thật nực cười... Nhưng giờ tôi đã mạnh mẽ. 1 mình đi ăn, 1 mình đi dạo, 1 mình ngắm SG về đêm,1 mình trà sữa, 1 mình chuyển trọ, 1 mình làm hết... tôi vẫn ổn mà, không có họ tôi vẫn sống tốt mà... Tôi sẽ nói với họ rằng: Tôi không cần anh nữa...." ------------------------- #N ------------------------- ? Để thổ lộ những điều thầm kín mà không muốn để lô danh tính, bạn làm như sau: Click vào link: http://tinyurl.com/confession-dhcn và confess. ? " Hãy inbox page hoặc liên hệ số đt : 01683.048.394 (Thắng) để trao đổi- tham gia chương trình : Quyên Góp- Đổi Sách . Mong nhận được sự hợp tác nhiệt tình từ các bạn